Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 252: Nhà Máy Vùng Đất Chết (9) – “nếu Các Người Không Cứu Tôi, Tôi Sẽ Hét Lớn Lên, Dụ Bác Sĩ Tới Đây.”
Cập nhật lúc: 27/02/2026 14:12
Trong ống thông gió, Khương Thất và Tô Thanh vẫn đang lẳng lặng trườn sâu vào bên trong. Chỗ này không phải là phân xưởng sản xuất, cũng chẳng phải là tòa nhà văn phòng, mà là một khu vực 'bỏ trống' do cô dò la ra được.
Một nơi không hề được đ.á.n.h dấu trên bản đồ —— Kho chứa nguyên vật liệu.
Đã muốn sản xuất thì bắt buộc phải có nguyên liệu, mà nguyên vật liệu làm ra 'sản phẩm' của Nhà máy thứ ba đều được xuất ra từ cái kho hàng khổng lồ này.
Lúc trước khi lẻn vào những phân xưởng khác, Khương Thất đã tinh mắt phát hiện có một tốp nhân viên mặc đồng phục bảo vệ xếp hàng đi vào đây, sau đó lại từ đây chở hàng hóa phân phát đến các phân xưởng khác nhau.
Cô liền cùng Tô Thanh rón rén bám đuôi theo sau.
Sau khi tới được khu nhà kho, hai người họ lượn lờ quanh đó mấy vòng, nhưng tuyệt nhiên không phát hiện ra bất kỳ lối vào nào khác ngoại trừ cửa chính.
Lần đầu tiên, Khương Thất thử dùng 'Nói dối như cuội' kết hợp với 'Ảo giác' để đột nhập nhà kho.
Kết quả là hai người vừa mới tới gần phạm vi ba mét tính từ mép nhà kho, mười gã khổng lồ độc nhãn đang gác cổng lập tức đồng loạt quay đầu nhìn sang. Con mắt duy nhất chễm chệ trên khuôn mặt chúng tỏa ra luồng ánh sáng đỏ rực, cùng lúc đó, tiếng còi báo động cũng réo lên inh ỏi vang vọng khắp hơn phân nửa Nhà máy thứ ba.
[Phát thanh: “Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện nhân viên không thuộc tổ bảo vệ tuần tra đang tiếp cận nhà kho!”]
[Phát thanh: “Đã vào phạm vi ba mét! Đã vào phạm vi ba mét!”]
Động tĩnh kinh thiên động địa kia dọa Khương Thất giật nảy mình. Ngay tiếp đó, cánh cửa sắt khổng lồ của nhà kho tự động trượt mở, một con quỷ dị với thân hình đồ sộ tựa như một ngọn núi thịt, toàn thân tỏa ra luồng hàn khí lạnh buốt thấu xương lù lù bước ra.
Trong chớp mắt, bán kính 1000 mét xung quanh nháy mắt bị đóng băng hoàn toàn!
Đến ngay cả mấy gã khổng lồ độc nhãn (người phe mình) đang đứng gác cổng cũng không tha!
Nếu không nhờ Tô Thanh phản xạ thần tốc, ngay khi còi báo động vừa thét lên đã lập tức túm lấy Khương Thất chui tọt vào trong Gương Cổ Hoa Mai, thì có khi cô đã thực sự sa cơ lỡ bước, bị đóng thành một cục băng rồi.
“Mẹ kiếp! Cái thứ quái vật kinh tởm gì thế này?!”
Trước đây, thứ quái vật tởm lợm nhất mà Khương Thất từng tận mắt chứng kiến là mấy con quái vật bị dị biến do nhiễm phóng xạ trong khu vực phóng xạ ở phó bản Sinh tồn trên đường cao tốc.
Thế nhưng đám quái vật đó nếu so với 'núi thịt' đang sừng sững ngay trước mắt này thì chẳng bõ bèn gì.
Cảm giác cứ như thể có một tên ác ma g.i.ế.c người hàng loạt, sau khi liên tục t.h.ả.m sát hàng trăm mạng người, hắn bèn đem đống t.h.i t.h.ể kia đi cắt xẻ rồi ném vào tủ đông lạnh, để rồi chính những mảnh xác vụn đó vì oán khí tích tụ không tiêu tan mà dung hợp, mọc dính liền lại với nhau vậy.
Cuối cùng tạo ra cái thứ 'núi thịt' tởm lợm ở ngay trước mắt kia.
“Mang bọn nó ra so với cái thứ này, thì mấy chị gái quỷ nước không chỉ dừng ở mức thanh tú dễ nhìn nữa, mà phải gọi là quốc sắc thiên hương ấy chứ!” Khương Thất trốn tịt trong Gương Cổ Hoa Mai cũng chẳng chịu ngồi yên, cái miệng vẫn tía lia nhả tào không ngớt.
“Bọn họ đang gào thét.”
“Cái gì cơ?”
Tô Thanh đưa tay chỉ về phía 'núi thịt', “Cô nhìn kỹ cơ thể nó xem, có phải đang có quỷ dị gào thét trong đó không?”
Khương Thất thực lòng cảm thấy cái 'núi thịt' kia quá sức gớm ghiếc, dĩ nhiên sẽ chẳng dại gì mà đi nhìn ngắm cẩn thận, nhưng nghe Tô Thanh nhắc nhở, cô vẫn phải miễn cưỡng dằn cơn buồn nôn để căng mắt ra quan sát. Cô phát hiện ra, trên cơ thể cục thịt khổng lồ kia quả thực đang có những 'khuôn mặt người' không ngừng vặn vẹo vùng vẫy, như thể đang dốc sức muốn x.é to.ạc lớp da thịt để chui ra ngoài.
Thế nhưng hành động này tựa hồ mang đến sự đau đớn tột cùng, vì vậy mới có những tiếng gào thét thê lương liên tục truyền ra.
“Xẹt xẹt xẹt——!”
Một người đàn ông mặc áo blouse trắng, trên mặt bịt kín khẩu trang y tế bất thình lình chui ra từ trên đỉnh của ngọn núi thịt, phần thân thể từ thắt lưng trở xuống hoàn toàn dính c.h.ặ.t vào 'núi thịt'.
Hai tay anh ta cầm hai cây d.a.o mổ bọc đầy luồng điện xẹt xẹt, dùng sức đ.â.m phập vào chỗ đang phát ra tiếng gào thét nhiều nhất.
“Ồn ào cái đéo gì? Tụi mày vĩnh viễn đừng hòng rời bỏ tao!”
Hai mắt Khương Thất trợn trừng, cô tận mắt chứng kiến những 'khuôn mặt người' đang giãy giụa mãnh liệt trên 'núi thịt' kia lập tức sợ hãi rụt tịt trở vào trong.
“???”
Đây là loại quỷ dị quái quỷ gì vậy?
Nếu như lúc này Vi An có mặt ở đây, anh ta chắc chắn sẽ nhìn thấu được thông tin của ngọn 'núi thịt' này:
[Nghề nghiệp: Bác sĩ điên cuồng]
[Trực thuộc: Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t]
[Năng lực: Có thể lợi dụng Lĩnh vực để khâu vá những con quỷ dị khác nhau lại thành một thể.]
Mà con quỷ dị nhiều tay nhiều chân Diệp Lĩnh cùng nhóm thành viên công hội Báo Ứng đụng độ ở phân xưởng C-3 chính là sản phẩm dung hợp do tên bác sĩ điên cuồng này khâu vá tạo thành.
[Ngũ Tam: “Thú vị đấy.”]
Nghe thấy giọng nói âm vang trong lòng của Ngũ Tam, đồng t.ử Khương Thất như trải qua một trận động đất dữ dội.
[Khương Thất: “Thú vị á? Ngươi đừng có nói là ngươi đang rắp tâm muốn ta c.ắ.n nuốt cái 'núi thịt' đó đấy nhé? Không không không! Không được! Tuyệt đối không được! Cái thứ đó thực sự quá buồn nôn rồi! Còn kinh tởm hơn cả việc g.i.ế.c ta nữa!”]
[Ngũ Tam: “... Tôi rất kén ăn.”]
[Khương Thất: “Thế thì tốt, thế thì tốt.”]
Lần này Ngũ Tam thực sự không hề lừa gạt Khương Thất. Bởi vì sau khi đã ngậm trong miệng sức mạnh của Cây Hòe Âm Ngọc, hắn không đời nào lại thèm để mắt đến cái đống 'núi thịt' rác rưởi trước mắt này, cho dù Lĩnh vực của đối phương rất có khả năng chính là thuật khâu vá kết hợp với việc tạo ra vô số quỷ dị mới lạ.
“Tô Thanh, cô đ.á.n.h giá thực lực của cái núi thịt đó thế nào?” Khương Thất lên tiếng hỏi.
Tô Thanh cau mày, vẻ mặt cũng không giấu nổi sự ghét bỏ buồn nôn, “Nó hẳn là có sở hữu Lĩnh vực, nhưng chắc chắn là đ.á.n.h không lại tôi.”
Cô ấy có thể thản nhiên cưỡng ép lôi bất kỳ con quỷ dị nào có thực lực ngang hàng hoặc yếu hơn mình vào bên trong trấn Thanh Khê, sau đó lần lượt bóc từng lớp phong ấn đè bẹp năng lực của chúng. Ngọn 'núi thịt' phơi thây trước mắt này hiển nhiên không có cửa làm đối thủ của cô ấy.
“Có cần ra tay luôn không?”
Khương Thất đưa tay ngăn lại: “Khoan đã, đừng vội, tôi có linh cảm đang có rất nhiều quỷ dị ùn ùn kéo tới chỗ này, chúng ta cứ thử vắt óc nghĩ cách giương đông kích tây xem sao, dụ bọn chúng đi rồi hẵng mò vào nhà kho.”
“... Thôi được rồi.”
Tô Thanh mang vẻ mặt miễn cưỡng không cam lòng lôi mấy chị gái quỷ nước ra, sai bảo bọn họ giúp sức dụ dỗ đám quỷ dị kia rời đi.
Tiếp đó, chính là một màn Khương Thất nhân lúc đám khổng lồ độc nhãn cùng với cái 'núi thịt' gớm ghiếc kia bị dụ đi mất, bèn rón rén chuồn tọt vào bên trong nhà kho rồi chui lủi vào trốn trong ống thông gió.
...
...
Hệ thống ống thông gió trong nhà kho được xây dựng tựa như một mê cung, vừa dày đặc vừa chằng chịt, gần như căn phòng nào cũng có, hơn nữa các đường ống vẫn còn đang không ngừng kéo dài xuống bên dưới.
Ở một vài căn phòng, Khương Thất nhìn thấy từng con quỷ dị hình người bị đóng băng.
Về cơ bản đều là những con quỷ dị yếu ớt thiếu tay cụt chân, hoặc trên người mang những vết thương chí mạng, phần lớn trong số chúng vẫn còn đang mặc bộ đồng phục nhân viên màu xanh nước biển của Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t.
Còn ở những căn phòng khác, Khương Thất lại nhìn thấy từng căn phòng kính khổng lồ.
Bên trong có người phụ nữ tóc dài như con nhện, có bé gái mang ba cái đầu, lại có cả một gã đàn ông toàn thân bị ngọn lửa lớn thiêu đốt không ngừng la hét t.h.ả.m thiết...
“Những con quỷ dị này... đều là 'nguyên vật liệu' sao?”
Khương Thất bỗng nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy ở phân xưởng A-1, từng nhân viên mặc áo xanh liên tục đổ những 'khối thịt' đầm đìa m.á.u tươi trong thùng vào máy móc.
Sau đó, những 'khối thịt' này trải qua quá trình xử lý, cắt xẻ, băm nhỏ, ép nước của máy móc, sẽ biến thành thứ chất lỏng màu đỏ chảy vào trong chai đồ uống.
Ọe...
Cố nén cảm giác buồn nôn xuống, Khương Thất liều mạng tự tẩy não chính mình.
Quỷ dị vốn dĩ là thông qua việc nuốt chửng quỷ dị để củng cố sức mạnh cho bản thân, cũng giống như con người ăn thịt gà, vịt, cá, lợn để no bụng là cùng một đạo lý, phải làm quen, phải làm quen.
Đúng lúc này, bé gái ba đầu trong phòng kính đột nhiên ngẩng một cái đầu lên.
Giây tiếp theo, một giọng nói đồng thời vang lên trong đầu Khương Thất và Tô Thanh.
['Cứu tôi với']
“!!!”
Âm thanh gì vậy?!
['Tôi ở bên dưới']
Khương Thất và Tô Thanh nhìn xuống dưới, một cái đầu chỉ có 'cái miệng' của bé gái ba đầu đang cười với hai người.
[“Dựa vào đâu mà tôi phải cứu nhóc?”]
Khương Thất theo bản năng đáp lại trong lòng.
Bé gái ba đầu rất phù hợp với diện mạo của quỷ dị ở Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t, ba cái đầu của cô bé, một cái chỉ có đôi mắt, một cái chỉ có cái miệng, một cái chỉ có lỗ tai.
Từ năng lực 'truyền âm' mà xét, cái đầu đại diện cho cái miệng có lẽ là có thể truyền âm thẳng vào tâm trí.
['Nếu các người không cứu tôi, tôi sẽ hét lớn lên, dụ bác sĩ tới đây']
Hả? Uy h.i.ế.p cô sao?
Thật sự tưởng cô dễ bị dọa thế sao? Trẻ con không ngoan thì nên để xã hội đ.á.n.h cho một trận!
Đúng lúc Khương Thất muốn từ chối, giọng nói của bé gái ba đầu lại một lần nữa truyền tới.
['Nó sắp đến rồi']
Cái gì?
“Đùng đùng đùng ——!”
Trong ống thông gió truyền đến âm thanh chấn động, giống như có thứ gì đó đang nhanh ch.óng tiếp cận về phía bọn họ. Khương Thất và Tô Thanh quay đầu lại, chỉ thấy một con 'rết' được ghép lại từ cơ thể người đang điên cuồng bò về phía hai người.
Trong miệng nó còn phát ra tiếng huýt gió ch.ói tai.
“Phát hiện ra các người rồi!!!”
Không gian ống thông gió vô cùng chật hẹp, chỉ có thể cho phép một người trườn lên trườn xuống, hành động cực kỳ bất tiện. Lại cứ cố tình ngay vào lúc này, ba cái đầu của bé gái ba đầu đều đồng loạt ngẩng lên.
Trong khoảnh khắc, dù là Khương Thất hay là Tô Thanh, mắt, tai, mũi của các cô đều mất đi chức năng.
Vừa không nhìn thấy, cũng không nghe thấy, lại còn không thể nói chuyện!
Trúng chiêu rồi!
Khương Thất cũng mặc kệ Tô Thanh có nghe được hay không, lớn tiếng gào lên: “Mở Lĩnh vực!”
Thực ra không cần cô nhắc nhở, ngay khoảnh khắc đ.á.n.h mất thị giác, Tô Thanh đã dựa vào bản năng bao trùm mọi thứ xung quanh vào trong Lĩnh vực của mình.
Mặc kệ ống thông gió, phòng kính, hay bé gái ba đầu và 'con rết' hình người đều bị kéo vào bên trong Lĩnh vực của Tô Thanh, cùng lúc đó, thị giác, thính giác cùng cái miệng của Khương Thất cũng khôi phục lại bình thường.
Là căn hầm tối quen thuộc, nơi cô từng nán lại trong phó bản Đại Trạch Tiểu Viện.
Khương Thất nhìn thấy bé gái ba đầu cũng xuất hiện ở nơi cách đó không xa trong căn hầm, liền đứng dậy lao thẳng tới.
“C.h.ế.t tiệt! Nhóc dám chơi khăm tôi!”
Bé gái ba đầu muốn dùng năng lực, nhưng ở trong Lĩnh vực của Tô Thanh, năng lực của cô bé đã bị phong ấn.
Thế là...
“Chát ——!”
Cô bé bị một cái tát đ.á.n.h ngã lăn ra đất.
“Ô...”
Khuôn mặt đại diện cho 'cái miệng' của bé gái ba đầu há hốc không dám tin, khuôn mặt đại diện cho 'đôi mắt' dần dần ửng đỏ. Một giây, hai giây, ba giây, cô bé òa khóc nức nở.
“Oa a a chị là đồ tồi! Chị muốn g.i.ế.c tôi!”
“Ây da! Nhóc còn dám vừa ăn cướp vừa la làng à? Rõ ràng là nhóc hãm hại bọn tôi trước!”
Khương Thất xách cổ áo bé gái ba đầu lên, hung hăng đe dọa: “Khóc lóc cái gì! Còn khóc nữa là tôi c.h.ặ.t sạch mấy cái đầu của nhóc bây giờ!”
“Nấc...”
Bé gái ba đầu sợ tới mức ngậm c.h.ặ.t miệng, cơ thể co rúm lại, run lẩy bẩy.
“Đừng, đừng đ.á.n.h tôi...”
“Tôi sẽ ngoan ngoãn... sẽ rất nghe lời... hức hức...”
Đối với một bé gái thậm chí còn chưa từng được đi học thế này, Khương Thất cũng không muốn tính toán nhiều làm gì.
Năng lực có thể khiến cho con người và quỷ dị mất đi ngũ cảm rất có ích.
Đến lúc đó ném cho Tiểu Ý, nói không chừng còn có thể dạy dỗ lại cho đàng hoàng.
“Nói đi, bí mật của nhà kho là gì?”
“Bí mật...”
Bé gái ba đầu nỗ lực nhớ lại: “Chắc là phòng phẫu thuật của bác sĩ.”
“Ông ta phụ trách xử lý quỷ dị.”
“Xử lý?”
Bé gái ba đầu gật đầu, “Chính là đem những nguyên vật liệu không đạt chuẩn xử lý thành nguyên vật liệu đạt chuẩn.”
“Phòng phẫu thuật của bác sĩ ở đâu?”
“Ở nơi sâu nhất của nhà kho, chỉ có bác sĩ cùng với những nhân viên được bác sĩ cho phép mới có thể đi vào.”
Khương Thất cau mày: “Tại sao?”
“Không biết.”
“Là bóng tối.”
Nữ quỷ tóc dài như nhện xui xẻo bị cuốn vào Lĩnh vực ở phòng bên cạnh lên tiếng: “Bác sĩ nuôi một con quỷ dị chỉ có thể biến thành bóng tối, con quỷ dị này bình thường sẽ giấu phòng phẫu thuật vào trong bóng tối, ngoại trừ bác sĩ ra, không một ai có thể tự do ra vào.”
Nếu là như vậy, thế thì có chút phiền phức rồi.
