Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 314: Thường Ngày - Thật Đáng Tiếc

Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:27

Khương Thất mù tịt về việc làm thế quái nào mà khu chợ đêm này lại có thể phình to gấp ba lần chỉ trong vòng vỏn vẹn hai ngày ngắn ngủi. Cô chỉ biết trố mắt nhìn những món ăn vặt đặc sản đến từ khắp mọi miền khu vực Hoa, thậm chí có những món cô chưa từng nghe tên, chưa từng thấy bao giờ, điển hình như...

“Hamburger nhân thịt vị quái dị?”

Bất cứ người chơi sành sỏi nào cũng nằm lòng quy luật bất thành văn: hễ món nào gắn cái mác 'vị quái dị', thì y như rằng nó có dính dáng ít nhiều đến bọn quỷ dị. Và khu chợ đêm này cũng tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc ngầm đó.

Dù là chiên, xào, nấu, luộc hay nướng, hễ sạp hàng nào treo biển có hai chữ 'vị quái dị', thì nguyên liệu chế biến chắc chắn được xẻo ra từ chính cơ thể của lũ quỷ dị.

Nghiêm cấm người chơi ăn thử.

Nếu ai đó chán sống cố tình đút vào mồm, thì hậu quả nhẹ là Tào Tháo rượt, nặng thì trúng độc sùi bọt mép, công hội Báo Ứng hoàn toàn không chịu trách nhiệm. Thế nên...

Cái sạp hamburger nhân thịt này mọc lên từ thuở nào vậy? Sao lần trước ghé qua cô không thấy nhỉ?

Khương Thất chạm mắt với gã người chơi trạc tuổi trung niên, khuôn mặt hiền lành, thật thà đứng sau quầy hàng, khẽ hạ giọng hỏi: “Bác cũng thuộc bộ phận thương mại sao?”

“Dạ không.”

Gã trung niên cũng ý nhị hạ giọng theo, lắc đầu quầy quậy: “Tôi thuộc bộ phận Trồng trọt ạ.”

“Bộ phận Trồng trọt thì ra chợ đêm bày sạp làm gì?”

Khương Thất mang máng nhớ lại trước lúc lặn vào phó bản Đoàn Tàu Xui Xẻo, có nghe Vi An than vãn một câu rằng nhu cầu tiêu thụ 'nguyên liệu' của bộ phận thương mại đang tăng vọt, nên cậu ta tính xin chỉ tiêu tuyển thêm 50 nhân sự thạo việc chăn nuôi và trồng trọt cho hai bộ phận của mình.

Theo lý mà nói, bộ phận Trồng trọt hiện tại đang thiếu người trầm trọng mới phải chứ?

Gã trung niên lộ vẻ ngạc nhiên tột độ: “Chẳng phải chính hội trưởng đã chỉ thị cho chúng tôi phải cống hiến hết mình sao ạ?”

“Hả?”

Khương Thất đưa mắt lườm đám quỷ dị đang rồng rắn xếp hàng dài dằng dặc chờ mua 'Bánh xèo vị quái dị' và 'Bánh cuốn vị quái dị' ở đằng xa, biểu cảm trên mặt cô còn khó hiểu hơn cả gã trung niên.

Cô có chỉ thị cái quần què gì đâu!

Lý do cô hú lên một tiếng trong nhóm chat về việc sẽ dẫn theo một đoàn quỷ dị đi tham quan, đơn giản chỉ là muốn nhắn nhủ các anh em trong công hội Báo Ứng dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ, sẵn tiện đảo mắt xem có kẻ nào từ công hội khác cử đến kiếm chuyện hay không thôi mà.

Đâu có ý định bắt công hội Báo Ứng phải 'khua chiêng gõ mỏ' rầm rộ thế này!

Chỉ là vài con quỷ dị thôi mà, cô thiếu gì! Ở Hôi thành còn cả một đống đang chực chờ cô 'triệu hồi' kìa?!

Nhưng mà...

Nhìn vẻ mặt lo âu, thấp thỏm của gã đàn ông trung niên trước mặt, những lời trách móc cứ ứ nghẹn ở cổ họng, Khương Thất chẳng nỡ buông lời cay đắng.

Xem ra từ nay về sau cô phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói mới được.

Cô bỗng chốc nhận ra rằng quy mô công hội Báo Ứng nay đã không còn là cái 'tổ hợp tác xã' lèo tèo vài mạng người nữa rồi. Cô có thể thoải mái buôn chuyện, đùa giỡn trong nhóm chat của công hội Sát Quỷ, vì ở đó ai nấy đều nhẵn mặt nhau, dù là người mới thì cũng có cơ hội tiếp xúc ít nhiều.

Thế nhưng công hội Báo Ứng lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, hệ thống phân cấp rõ ràng: Dưới quyền hội trưởng là dăm sáu vị trưởng bộ phận, dưới các trưởng bộ phận lại có hàng tá tổ trưởng, và dưới các tổ trưởng mới là hàng chục thành viên cắc ké của từng tổ.

Vô số người chơi mới đang trong thời gian thử việc thậm chí còn chưa từng có vinh hạnh được diện kiến Khương Thất, càng không rõ tính tình cô ra sao, có kiêng kị điều gì.

Khổ nỗi, chính công hội Báo Ứng lại là nơi cưu mang, cung cấp cho những con người bé nhỏ ấy miếng cơm manh áo để duy trì sự sống.

Ai mà chẳng mong cầu một cuộc sống yên ổn, chẳng ai muốn ngày mai ra sao cũng chẳng biết.

Dưới áp lực tâm lý nặng nề ấy, bất cứ lời nói nào của Khương Thất thả vào nhóm chat cũng sẽ bị đám người chơi xâu xé, m.ổ x.ẻ, suy diễn đủ mọi tầng lớp ý nghĩa, thậm chí là phóng đại lên gấp bội.

Bởi lẽ, vị thế của đôi bên vốn dĩ đã là một trời một vực.

Chỉ cần cô khẽ nhếch mép buông một câu, là thừa sức đá văng bất kỳ người chơi nào ra khỏi công hội Báo Ứng.

Nghĩ thông suốt điều này, vẻ ngạc nhiên trên mặt Khương Thất lập tức nhường chỗ cho nụ cười rạng rỡ, giọng điệu chuyển sang khích lệ, động viên: “Tốt lắm, mọi người làm việc rất xuất sắc.”

Đôi vai đang căng cứng của gã trung niên lập tức chùng xuống, khuôn mặt chất phác nở một nụ cười rạng rỡ: “Hội trưởng! Để tôi làm cho ngài mấy cái Hamburger nhân thịt vị quái dị nhé? Ngài mang về cho những người bạn quỷ dị nếm thử xem sao!”

“Tuyệt vời.”

Khương Thất cười tươi gật đầu: “Hết bao nhiêu điểm tích phân vậy bác?”

“Dạ thôi, không cần đâu ạ.”

Thấy gã trung niên cứ khăng khăng từ chối, cô cũng không nài ép thêm. Ở cái tuổi xế chiều này, người ta thường có xu hướng... sùng bái cấp trên một cách thái quá thì phải?

Trong lúc Khương Thất đang mải đợi chiếc Hamburger vị quái dị ra lò, một giọng nói nghe quen quen cất lên từ phía bên trái, mang theo chút dè dặt, thăm dò.

“Lâu rồi không gặp, cô còn nhớ tôi không?”

Khương Thất xoay người lại, ánh mắt thoáng chốc trở nên sắc bén.

Áo khoác dáng ôm màu đen, cặp kính gọng trong suốt ngự trên sống mũi, đường nét khuôn mặt nhã nhặn, khí chất điềm tĩnh trưởng thành, ước chừng khoảng ba lăm tuổi...

Cô hơi nheo mắt lại, một đoạn ký ức chợt lóe lên trong đầu như tia chớp.

“Lý... Lý Viễn Khang?”

Khương Thất sực nhớ ra, người này chẳng phải là người chơi cô từng gặp trong phó bản Sinh tồn trên đường cao tốc sao!

Hóa ra vẫn còn sống nhăn răng à...

Dù đã hơn hai tháng trời không gặp mặt, Khương Thất vẫn tỏ ra điềm nhiên, vui vẻ đáp lời: “Đúng là lâu rồi không gặp, sao anh lại ở đây? Cũng đi dạo chợ đêm hả?”

Lý Viễn Khang lén thở phào nhẹ nhõm. Thật ra nãy giờ anh ta đã đứng từ xa quan sát Khương Thất một lúc lâu rồi. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì đám quỷ dị lẽo đẽo theo sau cô thoạt nhìn đã biết chẳng phải dạng vừa...

Dẫu biết chợ đêm này không thiếu quỷ dị lảng vảng, nhưng thường thì nước giếng không phạm nước sông, quỷ dị và người chơi ai làm việc nấy. Làm gì có ai giống như Khương Thất, một mình đứng giữa mười mấy con quỷ dị mà vẫn nói cười rôm rả như chốn không người.

Cái khung cảnh đó nó mới quái đản làm sao!

Nếu không phải vì 'La Bàn Bát Quái' kiên quyết chỉ đích danh Khương Thất là 'tia sống' duy nhất, thì có cho tiền anh ta cũng chẳng dám bén mảng lại gần.

“Tôi dẫn anh em trong công hội đến đây làm chầu nhậu nhẹt, coi như là tiệc xõa trước khi tiến vào phó bản 'Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t'.”

Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t á?

Đôi mắt Khương Thất sáng rực lên, hóa ra tên này vẫn chưa lết qua được Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t sao, vậy... chẳng phải là món mồi béo bở để cô chăn dắt sao?

Cô vừa định mở miệng tiếp thị gói cước vượt ải của nhà mình thì đã nghe Lý Viễn Khang hỏi rào đón: “Nghe đồn công hội Sát Quỷ vừa tung ra dịch vụ 'Bao trọn gói vượt ải Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t không tì vết', cô thấy vụ này là thật hay chỉ là trò l.ừ.a đ.ả.o?”

“Cái gì cơ?!”

Cô kinh ngạc thốt lên, “Sao tôi lại không biết vụ này nhỉ?!”

“Cô... không biết sao?”

Lúc nãy đứng quan sát, Lý Viễn Khang để ý thấy đám người chơi của công hội Báo Ứng trong chợ đêm đều tỏ thái độ vô cùng cung kính với Khương Thất, nên anh ta đinh ninh cô nàng bèo nhất cũng phải là 'chóp bu' của công hội Báo Ứng. Mà mối quan hệ hữu hảo khăng khít giữa công hội Báo Ứng và công hội Sát Quỷ thì ai ai cũng biết tỏng rồi.

Thế nên anh ta mới định dò hỏi Khương Thất xem có moi móc được chút thông tin nội bộ nào không, ai dè cô nàng lại ngơ ngác như bò đội nón vậy sao?

“Đợi một lát, để tôi lên kênh khu vực hóng hớt xem sao.”

Khương Thất vội vã lôi điện thoại ra, mở ứng dụng Chung cư Sinh tồn lên. Đập ngay vào mắt cô là bài đăng đỏ ch.ót được ghim trên cùng của công hội Sát Quỷ, cùng với cái deal giảm giá 20% nóng hổi vừa ra lò của Phương Hoài.

Khóe miệng cô lại được dịp giật giật, thầm oán thán: Người anh em à, tốc độ làm việc của anh từ bao giờ lại tên lửa thế này?!

“Là thật 100% đấy.”

Khương Thất chán nản cất điện thoại đi, “Anh cứ mạnh dạn đăng ký đi, đảm bảo các anh sẽ qua ải trót lọt mà không rụng một cọng lông nào.”

Cặp sinh đôi Minh Dục và Minh Dụ đứng sau lưng Lý Viễn Khang chạm mắt nhau, người anh Minh Dục lên tiếng hỏi dò: “Nghe giọng điệu của cô Khương đây... chắc hẳn cô đã vượt ải 'Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t' rồi nhỉ?”

Cô gật gù: “Ừm, tôi qua ải từ đời tám hoảnh nào rồi.”

Thực ra cũng mới tuần trước thôi, nhưng chả hiểu sao cô lại có cảm giác như đã trôi qua cả thế kỷ rồi vậy.

“Vậy thì chúng tôi an tâm rồi.”

Lý Viễn Khang nở nụ cười hiền hậu, trong lòng thầm nâng tầm vị thế của Khương Thất trong công hội Báo Ứng lên thêm mấy bậc. Nếu cô không phải là phó hội trưởng thì chắc chắn... phải là hội trưởng!

“Minh Dụ, cậu mau đi đ.á.n.h tiếng với mấy công hội có quan hệ tốt với Thanh Phong Minh chúng ta xem sao. Cái giá 10 triệu điểm tích phân đối với một mình công hội chúng ta vẫn là quá sức chịu đựng.”

“Đã rõ!”

Minh Dụ gật đầu, xoay người rời đi ngay tức khắc.

Lý Viễn Khang cố tình hạ lệnh cho đàn em ngay trước mặt Khương Thất mà chẳng buồn che giấu. Mục đích của anh ta rất rõ ràng: muốn mượn điều này để tăng thêm sức nặng cho cuộc đàm phán (hợp tác) sắp tới.

“Cô Khương à, tôi có chút chuyện muốn bàn với...”

Anh ta chưa kịp dứt lời thì điện thoại của Khương Thất bỗng 'ting' một tiếng.

[Trò chuyện riêng]

[Ngu Tâm: Hội trưởng ơi! Đêm hội giao lưu văn nghệ vẫn đang trong giai đoạn tổng duyệt ráo riết! Tạm thời cô cứ dắt đoàn du khách quỷ dị đi dạo một vòng quanh trường trước đi ạ. Tôi đã nói trước với đám quỷ bảo vệ Giang Nhất, Giang Nhị, Giang Tam rồi, chỉ cần mọi người không xông thẳng vào lớp phá bĩnh giờ học, thì cứ đứng ngoài hành lang ngắm cảnh vô tư!]

Đọc xong tin nhắn, trên đầu Khương Thất hiện ra một rổ dấu chấm hỏi to tướng.

Đêm hội giao lưu văn nghệ?

Đêm hội giao lưu văn nghệ cái quần què gì cơ!!!

Cô đưa tay vỗ bép một phát lên trán, thầm gào thét trong lòng: Từ nay cạch đến già, không bao giờ thèm mở mồm nói câu nào trong nhóm chat của công hội Báo Ứng nữa! Coi cái đống hỗn độn mà bọn họ bày ra này đi?!

“À ừm... Lúc nãy anh định nói gì cơ?”

Những lời sắp tuôn ra khỏi miệng Lý Viễn Khang lập tức bị anh ta nuốt ngược vào trong, thay vào đó là một câu hỏi rào trước đón sau: “Tôi muốn hỏi... liệu cô có phiền nếu chúng ta kết bạn không?”

“Phiền hà gì chứ.”

Khương Thất sảng khoái đồng ý kết bạn ngay lập tức. Đối với khách hàng tiềm năng thì càng nhiều càng ít, ngu gì mà từ chối.

...

...

“Hội trưởng, sao lúc nãy anh lại đột nhiên bẻ lái thế?”

Minh Dục và Minh Dụ đã phò tá Lý Viễn Khang từ rất lâu rồi, ngay từ trước khi Chung cư Sinh tồn xuất hiện, bọn họ đã là cánh tay phải đắc lực của anh ta, đương nhiên có thể nhìn thấu được ý đồ ban nãy của Lý Viễn Khang.

Lý Viễn Khang thở dài cái thượt: “Tôi đã vô tình lướt thấy màn hình điện thoại của cô ấy.”

“Ngay dòng đầu tiên của tin nhắn, đập vào mắt tôi là hai chữ 'Hội trưởng'.”

Nếu Khương Thất thực sự là người đứng đầu công hội Báo Ứng, vậy thì cuộc 'hợp tác' mà anh ta định đề xuất trước đó căn bản là thừa thãi.

Bởi lẽ Thanh Phong Minh chẳng có chút giá trị lợi dụng nào đối với công hội Báo Ứng cả. Thử hỏi người ta lấy lý do gì để hạ mình xuống bắt tay với một đám lâu la như bọn họ?

“Đi thôi, sắp tới chúng ta còn phải bận bù đầu bù cổ nữa đấy.”

“Vâng.”

Minh Dục không kìm được sự tò mò, lén lút ngoái đầu nhìn lại. Xa xa, hình ảnh Khương Thất đang ân cần phân phát Hamburger cho đám quỷ dị lọt vào tầm mắt anh ta. Chẳng hiểu sao trong lòng anh ta trào dâng một cảm giác hỗn độn, không rõ là ghen tị hay ngưỡng mộ: Lợi hại thật đấy.

Về phần Khương Thất, cô chẳng thèm đoái hoài xem trong đầu Lý Viễn Khang đang tính toán mưu mô gì, cũng chẳng mấy bận tâm đến cái Thanh Phong Minh kia. Đối với cô, đó chẳng qua chỉ là một cuộc chạm trán tình cờ với một 'khách hàng tiềm năng' trên đường đời tấp nập mà thôi.

“Mọi người cứ thong thả ăn cho no bụng đi, ăn xong tôi sẽ dẫn mọi người đi tham quan một vòng trường học.”

“Nhất... nhất định phải đến trường học sao?”

Vừa nghe thấy hai chữ 'trường học', sắc mặt Hồ Tiểu Phong đã cắt không còn một giọt m.á.u.

Thấy vậy, Khương Thất vội vàng xoa dịu: “Em đừng lo, trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy khác một trời một vực với cái trường Trung học Hắc Thủy của em. Học sinh ở đây á, ba giờ chiều là xách cặp ra về rồi!”

“Ba giờ chiều?!”

Trong đám hành khách NPC, một gã quỷ nam tay xách cặp táp, diện áo sơ mi kẻ sọc bỗng dưng phát rồ. Gã gào toáng lên: “Tôi không tin! Thách kẹo tôi cũng không tin trên đời này lại tồn tại cái trường trung học nào cho học sinh tan học lúc ba giờ chiều!”

Khương Thất liếc nhìn cặp đ.í.t chai dày cộp trên mặt gã, thầm đoán chắc hẳn tay này lúc sinh thời đã bị sự nghiệp học hành hành hạ đến lên bờ xuống ruộng rồi đây.

“Nếu anh không tin, thì... sao không đích thân đến đó kiểm chứng xem?”

“Được!”

Gã áo kẻ sọc gật đầu cái rụp, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm như tụng kinh: “Không thể nào... không thể nào... chuyện viển vông...”

Khương Thất chán nản lắc đầu. Lại thêm một con chiên ngoan đạo bị nền giáo d.ụ.c ép đến phát điên rồi.

...

...

Ba giờ chiều, tin nhắn của Ngu Tâm lại bay tới tấp.

[Trò chuyện riêng]

[Ngu Tâm: Hội trưởng ơi! Xong xuôi rồi ạ!]

[Ngu Tâm: Đúng năm giờ cô cứ việc dắt đoàn du khách quỷ dị qua đây nhé!]

“Làm việc tận tâm ghê.” Khương Thất tặc lưỡi tiếc nuối: “Chỉ tiếc là mình không có quyền tăng lương cho cô ấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 314: Chương 314: Thường Ngày - Thật Đáng Tiếc | MonkeyD