Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 323: Chùa Vô Tướng (4) - Khí Thế Áp Đảo Của Tổ Chức Top 1 Thế Giới Đâu Rồi? Uy Phong Đâu Rồi?

Cập nhật lúc: 03/03/2026 05:01

Đông người thì cũng có cái phiền phức, nhưng bù lại cũng có cái tiện lợi riêng. Đơn cử như lúc này, trong khi Khương Thất vẫn còn đang bận rủa thầm trong bụng về việc tên tiểu tăng NPC cố tình giấu nhẹm thông tin, thì trong đội hình đã có một thành viên nhanh nhảu phác họa xong bản đồ toàn cảnh của 'Chùa Vô Tướng'.

Thành viên tài năng này thuộc biên chế Thương hành số 7, sở hữu cái tên nghe phát là nhớ ngay: Phí Tiền.

Vâng, một cái tên vô cùng ấn tượng, đảm bảo chỉ cần nghe một lần là ghim sâu vào não.

“Tôi vừa thả đàn ong trinh sát bay một vòng quanh Chùa Vô Tướng, cấu trúc ở đây cũng na ná mấy ngôi chùa ngoài đời thực thôi.”

Phí Tiền dùng ngón tay chỉ trỏ trên bản đồ nháp: “Đầu tiên là [Sơn môn], du khách và tăng ni ra vào chùa đều phải đi qua cánh cổng này.”

Gã trượt ngón tay sang vị trí tiếp theo: “Sau đó là Vô Tâm Điện.”

Diêu Thư Vọng của công hội Bách Hiểu Sinh cũng nhanh nhảu góp vui bằng mớ kiến thức vừa nạp được: “Trong các ngôi chùa, tòa điện đầu tiên sau khi bước qua Sơn môn thường được gọi là Thiên Vương Điện, nơi thờ cúng Di Lặc Bồ Tát, Vi Đà Bồ Tát và Tứ Đại Thiên Vương.”

“Đó là một công trình mang ý nghĩa vô cùng quan trọng.”

“Trời đất ơi, chị Diêu, sao cái gì chị cũng rành rọt thế?”

Nữ người chơi thốt lên câu này rõ ràng là thành viên của Bách Hiểu Sinh. Diêu Thư Vọng nghe vậy thì chỉ biết dang tay cười trừ: “Nước đến chân mới nhảy thôi em ơi. Dù sao thì Chùa Vô Tướng cũng là một ngôi chùa, nên chị mới tra khảo thêm chút kiến thức về Phật giáo, biết đâu lại có lúc xài tới.”

“Thế còn Vô Tướng Bảo Điện thì sao?” Kỳ Chiêu Chiêu - nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng - bỗng dưng lên tiếng, tay chỉ thẳng vào khu vực mà cả đoàn vừa mới bước ra trên tấm bản đồ.

“Vị trí này thường là trung tâm đầu não của một ngôi chùa.” Diêu Thư Vọng đáp lại bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Đây là nơi các chư tăng cử hành những nghi lễ tôn giáo thiêng liêng nhất, cũng là nơi Phật t.ử khắp nơi đổ về chiêm bái. Thường thì nó sẽ mang tên [Đại Hùng Bảo Điện]. Hai chữ 'Đại Hùng' chính là một trong những tôn hiệu cao quý của Đức Phật, tượng trưng cho sức mạnh vô song, có khả năng hàng phục Tứ ma...”

Bên cạnh những công trình chính, Chùa Vô Tướng còn được bố trí thêm ba tòa điện phụ, án ngữ ở ba hướng Tây, Bắc, Nam, lần lượt mang tên [Vô Hận Điện], [Vô Sân Điện] và [Vô Si Điện].

Khương Thất nghe đến đoạn này thì thấy rợn rợn ở sống lưng. Phải là Tham - Sân - Si chứ nhỉ? Rõ ràng khái niệm Tham - Sân - Si bắt nguồn từ nhà Phật, cớ sao Chùa Vô Tướng lại ngang nhiên loại bỏ chữ 'Tham', rồi thế chỗ bằng chữ 'Hận'?

Tim cô bỗng dưng đập thình thịch! Lạy chúa, đừng nói là lại có dính líu đến cái gã 'Tham Chủ' kia nữa nhé?!

Ngoài những tòa điện này ra, Chùa Vô Tướng còn sở hữu [Pháp Đường] và [Tàng Kinh Các]. Nơi thứ nhất là diễn đàn để các sư thầy giảng giải đạo lý và tụ họp, nơi thứ hai là kho tàng lưu giữ những cuốn kinh Phật quý báu.

Xa hơn một chút là [Tháp Chuông] và [Tháp Trống], nơi ngân lên những hồi chuông báo hiệu buổi sớm tinh sương và tiếng trống dồn dập lúc hoàng hôn buông xuống.

Và cuối cùng là khu vực sinh hoạt thường nhật của giới tu hành, cũng chính là nơi người chơi đang đứng hiện tại. Nơi đây bao gồm [Trai Đường], [Thiền Đường], [Hương Tích Trù] (nhà bếp), cùng với hai dãy [Đông Liêu Phòng] và [Tây Liêu Phòng] nằm ở hai phía Đông Tây.

Đoàn người vừa đi vừa ngắm nghía xung quanh. Mãi đến khi tốc độ của cả đoàn bắt đầu chững lại, Khương Thất mới ngước mắt lên nhìn tấm biển treo trên khung cửa, trên đó đề ba chữ [Đông Liêu Phòng].

“Nơi nghỉ ngơi đây.” Hai vị tiểu tăng vận y phục xanh chắp tay trước n.g.ự.c, giọng nói đều đều, không gợn chút cảm xúc, “Mỗi phòng mười người, các vị thí chủ tự sắp xếp.”

Mười người một phòng á? Lại còn cho tự do chọn lựa?

Diệp Lĩnh lập tức đảo mắt đếm nhẩm số lượng liêu phòng: “10... 20... 30...”

“44 phòng? Vậy là đêm nay chỉ có 440 người chơi có chỗ ngả lưng thôi sao.”

“Nhưng ở đây đâu chỉ có 440 mạng...” Liễu Ngọc Thăng liếc nhìn đám người chơi đang nhấp nhổm không yên xung quanh.

Ngay từ lúc chia thành hai hàng trái phải, người chơi đã được tự do lựa chọn. Hiện tại nhìn lại, số lượng người đổ dồn về phe bên trái áp đảo hoàn toàn so với bên phải, nhẩm tính sương sương cũng phải hơn 520 người.

Nói cách khác...

Đêm nay, bèo nhất cũng có 80 người chơi ở Đông Liêu Phòng rơi vào cảnh màn trời chiếu đất.

“Cái này là muốn ép chúng ta phải tranh giành đây mà.”

Khương Thất nhướng mày.

“Có cần ra tay không?”

Bàn tay Chu Diệp theo phản xạ trượt xuống hông, nơi cất giữ khẩu s.ú.n.g đã qua tay hắn độ chế.

Nghe vậy, Khương Thất ngoái lại nhìn. Đập vào mắt cô là cảnh tượng anh em Thương hành số 7 đang rục rịch lôi s.ú.n.g, rút d.a.o, khí thế hừng hực. Trái ngược hoàn toàn, đám người chơi của công hội Bách Hiểu Sinh lại nem nép núp sau lưng hội trưởng Bồ Linh Sơn và phó hội trưởng Diêu Thư Vọng, tuy mang dáng vẻ sợ sệt nhưng mắt vẫn cứ ngó nghiêng hóng hớt.

Khương Thất cạn lời, xua tay gạt phắt: “Đánh đ.ấ.m cái gì tầm này? Tìm chỗ hóng chuyện trước đã!”

Nói rồi, cô quay ngoắt đi, tìm một góc khuất xa lánh đám đông rồi an tọa.

Thương hành số 7: “???”

Bách Hiểu Sinh: “???”

Ủa alo, công hội Sát Quỷ mấy người có cần phải bày ra cái vẻ 'cá mặn' thế này không? Khí thế áp đảo của tổ chức top 1 thế giới đâu rồi? Uy phong đâu rồi? Oai phong lẫm liệt đâu rồi?

Các thành viên công hội Sát Quỷ thì đã quá quen thuộc với cái nết này, họ cứ thế lạch bạch theo sau hội trưởng, tiện thể kiếm một chỗ trống bên cạnh Khương Thất rồi ngồi bệt xuống. Đặc biệt là Đoạn Tuyết, cô bé còn lôi cả t.h.ả.m dã ngoại và ghế đẩu nhỏ từ trong Túi Vải Hoa Mai ra nữa chứ.

“Đoạn Tuyết, cừ lắm!”

Mắt Khương Thất sáng rỡ.

“Dạ, có gì đâu ạ.”

Đoạn Tuyết bẽn lẽn cúi đầu, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt lôi thêm đồ ra.

Nào là trái cây, bánh ngọt, hạt dưa...

Thật sự là không thiếu thứ gì!

“Tiểu Tuyết, cho chị xin hai bịch hạt dưa bơ nhé!” Kỳ Chiêu Chiêu nhanh tay lẹ mắt giơ tay xin xỏ.

“Dạ, có ngay.”

“Tiểu Tuyết, em có mang theo thanh cay không?”

“Có ạ, chị đợi chút.”

Nếu là trước đây, Diệp Lĩnh và Phương Hoài chắc chắn sẽ không đời nào hùa theo cái trò lố này. Bởi với họ, đã bước vào phó bản hiện thực thì phải luôn trong trạng thái tập trung cao độ, cẩn thận từng li từng tí.

Nhưng mà...

Trải qua vô số những tình huống 'dở khóc dở cười', tư duy của họ đã dần thay đổi. Cứ giữ cái vẻ mặt đăm đăm sát khí chi bằng cứ hòa vào dòng đời, vượt ải với tinh thần thoải mái một chút, dù sao thì cũng là vượt ải mà!

Thế là Diệp Lĩnh moi từ trong Túi Vải Hoa Mai ra một lon Coca ướp lạnh, còn Phương Hoài thì lôi hẳn cặp ly chân cao cùng chai vang đỏ khoái khẩu của mình.

“Anh Phương, anh mang cả rượu vang vào chùa uống luôn á?” Võ Xu tròn mắt ngạc nhiên.

“Sao? Phạm luật à?”

“Khụ... thôi bỏ đi, Chùa Vô Tướng cũng chỉ là phó bản chứ đâu phải đời thực, uống cái gì mà chẳng được.”

Ngồi kế bên, Lý Nhược Nghiêm cảm thán: “Kỳ diệu thật đấy, miệng thì không có mà em vẫn c.ắ.n hạt dưa tách tách được này!”

“Chuẩn luôn!”

Kỳ Chiêu Chiêu hùa theo: “Công nhận là ảo ma Canada thật.”

Thương hành số 7 và công hội Bách Hiểu Sinh đứng ngoài nhìn vào chỉ biết câm nín: “...”

Cùng lúc đó, hơn bốn trăm người chơi khác cũng chính thức lao vào cuộc 'đại chiến giành phòng'!

[Ầm ——]

Một tiếng nổ rung trời lở đất, khói bụi mịt mù.

“Đệt mợ! Thằng ch.ó nào bị úng não vậy?! Bắn nhau thì b.ắ.n đi! Tự dưng nổ sập nhà làm cái quái gì?! Bộ đêm nay muốn rủ nhau ra đê ngủ hết hả?!”

“Không nhịn được nữa! Lên đồ! Xử đẹp bọn nó cho tao!”

“Mọi người bình tĩnh! Có gì từ từ nói! Cứ đà này thì cả đám đều xuống lỗ hết đấy!”

“Fxxk!”

“*******! (Tiếng lóng Nga)”

“*******! (Tiếng lóng Pháp)”

“Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng! (Tiếng s.ú.n.g nổ chát chúa vang vọng khắp nơi, đạn bay vèo vèo)”

[Ầm ——]

“Đã bảo là đừng có nổ nhà nữa mà! Đừng có nổ nhà nữa! Mấy người tưởng đây là game b.ắ.n s.ú.n.g sinh tồn chắc!”

...

Một bên thì thảnh thơi hưởng thụ cuộc sống, một bên thì như chiến trường khốc liệt. Sự đối lập gay gắt này hệt như hai thế giới song song đang tồn tại cùng một thời điểm.

“Đây chính là phong thái của những kẻ đứng trên đỉnh cao sao?”

Bốc Phàm bỗng dưng giác ngộ. Kẻ mạnh, đích thực phải sở hữu sự điềm tĩnh, núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mặt cũng không mảy may biến sắc thế này!

Đúng lúc đó, một quả l.ự.u đ.ạ.n lạc đạn lăn lông lốc về phía t.h.ả.m dã ngoại.

Đồng t.ử Chu Diệp co rụt lại, hắn bật khiên bảo vệ trong chớp mắt, hét lớn: “Cẩn thận!!!”

Ngay giây tiếp theo, tiếng nổ vang lên chát chúa, khói bụi bốc lên mù mịt.

Nhưng khi khói bụi tản đi, đám người chơi của Thương hành số 7 và Bách Hiểu Sinh lại trố mắt nhìn thấy...

Trên tấm t.h.ả.m dã ngoại của công hội Sát Quỷ, chẳng có lấy một hạt bụi nào vương lại. Nhìn kỹ mới phát hiện, hóa ra có một lớp khiên bảo vệ màu vàng óng ả đang bao bọc lấy toàn bộ các thành viên của công hội Sát Quỷ.

Chu Diệp: “...”

Bồ Linh Sơn: “...”

QAQ... Hình như tâm lý đang hơi sụp đổ thì phải...

Đến tận lúc này Khương Thất mới thong thả ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi: “Ủa, sao mọi người cứ đứng trân trân ra đấy? Lại đây ngồi chung cho vui.”

“... Vâng, vâng ạ.”

Có lẽ, đây chính là phong cách độc quyền của Sát Quỷ chăng?

...

...

Cuộc 'đại chiến giành phòng' kéo dài ròng rã 45 phút đồng hồ. Kết quả là 10 gian liêu phòng bị san phẳng, hơn 100 người chơi bỏ mạng, vừa vặn còn lại 340 người chia nhau 34 phòng.

Khương Thất phủi vụn bánh bích quy dính trên tay, đứng dậy: “Đi thôi, chúng ta đi kiếm phòng nào.”

“Rốt cuộc cũng đến lúc phải ra tay rồi sao?!”

Bốc Phàm chỉnh đốn lại v.ũ k.h.í, hừng hực khí thế. Cậu ta đã quá nóng lòng muốn phô diễn thực lực của Thương hành số 7 cho Sát Quỷ chiêm ngưỡng rồi!

“Haha, đâu cần phải đao to b.úa lớn thế.”

Cô mỉm cười tiến về phía dãy liêu phòng, nhắm thẳng vào ba căn mang số hiệu 23, 24, 25.

Tại sao lại chọn ba căn này á?

Lý do cực kỳ đơn giản, bởi vì đây là hang ổ của bọn người chơi ngoại quốc.

Phó bản Chùa Vô Tướng mang một điểm khác biệt hoàn toàn so với những phó bản hiện thực trước đó, đây là phó bản hiện thực quy mô lớn đầu tiên do người chơi trên toàn cầu cùng nhau tạo ra.

Nhưng có lẽ do vụ công hội Sát Quỷ dẫn dắt một lượng lớn người chơi vượt ải 'Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t', nên tỉ lệ người chơi Hoa Khu trong phó bản 'Chùa Vô Tướng' lần này đông đảo một cách dị thường, áp đảo lên tới 80%.

Tất nhiên!

Khương Thất quyết định 'xử lý' bọn chúng không hoàn toàn là vì lý do phân biệt vùng miền, mà nguyên nhân chính là đám người chơi ngoại quốc trong ba căn phòng này ra tay quá đỗi tàn nhẫn.

Đúng vậy, thủ phạm ném b.o.m phá sập mấy căn phòng lúc nãy chính là bọn chúng!

Đã có gan ném b.o.m, thì cô cũng có quyền lừa gạt chứ nhỉ?

Thế là, dưới sự trợ giúp đắc lực của buff Tồn tại mờ nhạt, Khương Thất đường hoàng bước vào phòng số 23. Trong khi mười tên người chơi bên trong chẳng hề hay biết gì về sự hiện diện của cô, cô liền thi triển ngay chiêu 'Nói Dối Như Cuội'.

“Phòng của các người là số 42, mau di chuyển qua đó đi.”

“...”

Ánh mắt mười tên người chơi trong phòng lần lượt trở nên dại ra. Bọn chúng lờ đờ đứng dậy, xếp hàng ngay ngắn, ngoan ngoãn rời khỏi phòng số 23, rồng rắn kéo nhau chui vào đống đổ nát của phòng số 42.

Ngay sau đó, Khương Thất lại dùng chiêu cũ, dễ dàng lừa đám người chơi ở phòng 24 và 25 chui vào hai đống tàn tích mang số 43 và 44.

Chu Diệp dụi mắt liên tục, không dám tin vào những gì mình vừa thấy: “!!!”

Đệt mợ! Miệng nói tay làm, ngôn xuất pháp tùy!

Đây chính là ngôn xuất pháp tùy trong truyền thuyết chứ đâu!

“Xong phim, ba căn phòng đã trống trải, mọi người muốn chọn căn nào?”

Còn phải chọn nữa sao? Bồ Linh Sơn thầm nghĩ. Tổng số thành viên của ba công hội còn chưa đến 30 người, đương nhiên là mỗi công hội một phòng rồi.

Khoan đã!

Cũng không đúng lắm!

Công hội Sát Quỷ có 9 người, công hội Bách Hiểu Sinh có 7 người, duy chỉ có Thương hành số 7 là lòi ra thêm một mạng. Vậy nên câu Khương Thất vừa hỏi hẳn là dành cho...

Chu Diệp, xem hắn muốn chung phòng với ai.

Bồ Linh Sơn và Khương Thất đồng loạt hướng mắt về phía Chu Diệp. Khóe miệng Chu Diệp giật nhẹ, hắn ra lệnh thẳng thừng: “Bốc Phàm, đêm nay cậu qua ngủ chung với công hội Sát Quỷ.”

“Hả?”

Bốc Phàm bị điểm danh bất ngờ, đứng hình mất vài giây rồi luống cuống đáp: “Rõ! Sếp!”

Sát Quỷ sao...

Không biết tối ngủ, mấy người bên công hội Sát Quỷ có ngáy to không nhỉ...

[Sát Quỷ: ?]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 323: Chương 323: Chùa Vô Tướng (4) - Khí Thế Áp Đảo Của Tổ Chức Top 1 Thế Giới Đâu Rồi? Uy Phong Đâu Rồi? | MonkeyD