Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 347: Chùa Vô Tướng (28) - “quan Tâm Làm Gì Cho Mệt Xác? Loại Rác Rưởi Này Đâu Đáng Để Chúng Ta Phí Phạm Thời Gian.”

Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:22

Sâu trong cùng của [Động Ngàn Phật], Tư Nghiêm Chu dán mắt vào màn hình giám sát, giọng gầm gừ khó chịu: “Tại sao tiếng chuông Khát Máu của Chùa Vô Tướng lại không xi nhê gì với chúng nó?!”

Trong cái mớ hỗn độn của bốn trăm người đang c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau, lại có một nhóm nhỏ người chơi vẫn tỉnh táo đến đáng sợ. Và kẻ dẫn đầu nhóm đó... hắn nhận ra ngay lập tức.

Khương Thất!

Con ranh mà hắn đã từng đụng độ trong phó bản trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy mấy tháng trước.

Nếu biết trước con nhãi ranh đó sẽ lập nên công hội Sát Quỷ, cày nát các phó bản xếp hạng và dẹp loạn được cả Công Viên Luân Hồi, thì bằng mọi giá, hắn đã tiễn ả xuống suối vàng từ lâu rồi!

Tiếc là có hối hận cũng đã muộn. Giờ thì chỉ còn cách...

“Mở to mắt ra mà nhìn.” Giáo sư Đới, vẫn phong thái điềm tĩnh, gõ lạch cạch vài cái lên bàn phím. Hình ảnh trên màn hình lập tức phóng to, “Chúng nó có kết giới bảo vệ quanh người, tiếng chuông làm sao mà xuyên qua được.”

“Đừng hòng mà xơi tái chúng nó dễ dàng như vậy.”

“Nếu vậy thì chia rẽ chúng nó ra!”

Tư Nghiêm Chu vớ lấy chiếc áo choàng đen, giọng đầy sát khí: “Cứ theo kế hoạch cũ, bẻ đũa từng chiếc một.”

Giáo sư Đới khẽ nhếch mép cười mỉa mai: “Lỡ mà mày tạch thì sao?”

“Tôi không bao giờ thua.”

[Két ——]

Tiếng bánh răng rít lên ch.ói tai khi cánh cửa thép nặng trịch của phòng thí nghiệm từ từ mở ra. Tư Nghiêm Chu sải bước vào bóng tối, không thèm ngoái đầu nhìn lại.

“Đúng là bọn con người ngu xuẩn, tự cao tự đại.” Giáo sư Đới ngả người ra ghế, nhếch mép cười nhạt.

“Cũng tốt, lũ tép riu đó càng c.ắ.n xé nhau thì ta lại càng hưởng lợi.”

Chưa kể...

Hình như con ranh kia đang mang theo hàng hiếm của Giáo sư Doãn thì phải?

Tuyệt cú mèo, lại thêm một mẫu vật thí nghiệm xịn xò rồi!

...

...

Trong khi đó, nhờ cái buff Tồn tại mờ nhạt của Tịch Thành, sự xuất hiện của nhóm Khương Thất chẳng mảy may gây chú ý đến đám đông đang hỗn chiến. Bọn họ vẫn mải mê c.ắ.n xé, đ.á.n.h đ.ấ.m nhau như những con dã thú khát m.á.u, bất chấp việc chỉ mới vài phút trước, họ còn là những đồng đội vào sinh ra t.ử, thậm chí là anh em ruột thịt.

Kỳ Chiêu Chiêu tận mắt chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng: một gã người chơi dù bị đ.á.n.h gãy nát đôi chân vẫn lết lết trên sàn, cố dùng hàm răng để xé thịt người khác.

“Điên... điên hết cả rồi...”

Cô bé lùi lại vài bước, mặt cắt không còn một giọt m.á.u, toàn thân run rẩy bần bật.

Bồ Linh Sơn nhíu mày, giọng đầy lo âu: “Hội trưởng Khương, chúng ta không ra tay can thiệp sao? Cứ để thế này, hơn bốn trăm mạng người ở đây sẽ vùi thây hết mất!”

Khương Thất định mở lời thì đột nhiên có biến.

Từ mọi ngóc ngách, từ dưới sàn, trên trần nhà, cho đến những bức tường đá lạnh lẽo, hàng loạt bóng dáng lố nhố chui ra. Đó là những NPC nhà sư chịu hình phạt, nhưng phiên bản... thu nhỏ!

Chúng mang hình hài của những đứa trẻ, da dẻ tái nhợt, tím tái, chỉ có hai bên má là quệt hai vệt đỏ loét ch.ói lọi. Quanh cổ, cổ tay, cổ chân chúng đều bị siết c.h.ặ.t bởi những chiếc vòng vàng đầy gai nhọn, lủng lẳng những chiếc lục lạc vàng nhỏ xíu. Mỗi cử động của chúng đều kéo theo những tiếng Leng keng, leng keng rợn tóc gáy.

Đám quỷ nhi này vừa xuất hiện đã giơ tay vẫy vẫy về phía nhóm của Diệp Lĩnh, Kỳ Chiêu Chiêu, Bồ Linh Sơn và Chu Diệp.

Chỉ trong chớp mắt, lớp kết giới bảo vệ quanh người họ bỗng rực sáng một màu vàng ch.ói lóa!

“Á á á á á á á ——!”

Tiếng thét xé tai, không còn mang âm hưởng của con người vang lên.

Đám quỷ nhi đau đớn oằn mình, những chiếc vòng vàng đầy gai nhọn càng siết c.h.ặ.t vào da thịt chúng, m.á.u tươi tứa ra, rỏ xuống sàn nhà. Cùng lúc đó, ánh sáng từ lớp kết giới trên người nhóm Khương Thất cũng mờ dần đi với tốc độ ch.óng mặt.

Khương Thất trố mắt kinh ngạc. Bùa chú cô tự tay vẽ lên người đồng đội đều là hàng tuyển từ 《Phù Lục Đạo Pháp - Đại Thành》, sao lại có thể bị vài con quỷ nhép phá giải dễ dàng chỉ trong vài giây thế này?

Cứ đà này thì trụ không nổi ba phút mất!

[Ngũ Tam: “Là bọn Tháp Trấn Nguyệt đấy.”]

Lời nhắc nhở của Ngũ Tam như một luồng điện xẹt qua não Khương Thất, khiến cô bừng tỉnh.

Đám quỷ nhi này chui ra từ [Động Ngàn Phật], vậy... có khả năng nào, chúng chính là sản phẩm được lai tạo từ những t.h.a.i nhi bị bỏ rơi ở [Tháp Trấn Nguyệt] không?

Lý do là đám t.h.a.i nhi ở [Tháp Trấn Nguyệt] miễn nhiễm với đòn tấn công, càng đ.á.n.h chúng càng mạnh lên!

Nhưng mà... khoan đã?

Diệp Lĩnh tinh ý nhận ra, dù vừa nếm mùi đau đớn, đám quỷ nhi vẫn ngoan cố vẫy tay về phía họ, những chiếc lục lạc trên người vẫn không ngừng kêu leng keng.

“Hình như chúng... muốn dẫn chúng ta đi đâu đó? Có nên theo không?”

Khương Thất không do dự, chốt hạ ngay: “Theo!”

Đứng lỳ ở đây giằng co với đám quỷ nhép vừa lì đòn vừa chẳng có lực sát thương này thì giải quyết được gì. Bùa chú rồi cũng có lúc cạn, thà đi theo xem bọn giấu mặt định giở trò gì còn hơn.

Với lại, bọn họ còn một mạng dự phòng cơ mà.

“Thế còn đám người chơi đang phát điên kia thì sao?” Liễu Ngọc Thăng lo lắng chỉ tay về phía hỗn chiến.

Khương Thất ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: “Số 1457, mi có ru ngủ hết bọn họ được không?”

Hắc Quỷ số 1457 gật đầu cái rụp: “Chuyện nhỏ!”

Nói xong, nó tung Quỷ Vực ra, phút chốc, toàn bộ người chơi đang hóa điên đều nằm lăn quay ra sàn, ngáy pho pho.

“Đi thôi.”

Có vẻ như lũ quỷ nhi này cũng sở hữu khả năng thao túng tâm trí. Tiếng lục lạc và cử chỉ vẫy tay của chúng chính là ám hiệu.

Nhóm Khương Thất bám theo lũ quỷ nhi một đoạn, rồi chợt nhận ra bọn chúng đang có ý định chia tách ba công hội Sát Quỷ, Bách Hiểu Sinh và Thương hành số 7 đi theo ba hướng khác nhau.

“Trò gì đây...” Phương Hoài nhíu mày: “Định chia để trị à?”

Từ khi nào con BOSS của phó bản lại giở thói hèn nhát, chơi trò mèo vờn chuột với người chơi thế này?

Khương Thất cười nhạt: “Tôi đang nghi ngờ kẻ đứng sau vụ này không phải BOSS phó bản, mà là một người chơi nào đó.”

Cô quay sang tám thành viên của công hội Sát Quỷ: “Mọi người tự lo thân được chứ?”

“Dư sức!”

Võ Xu rút đũa phép ra, tự tin tuyên bố: “Phép thuật của tôi lúc nào cũng sẵn sàng nghênh chiến!”

Diệp Lĩnh gật đầu: “Yên tâm.”

Lý Nhược Nghiêm tuy có hơi run, nhưng cũng cứng cỏi đáp: “Chị đừng lo, em có cách bảo toàn mạng sống mà!”

Chỉ có Tịch Thành là hốt hoảng nhìn quanh, thấy ai cũng bừng bừng khí thế, chỉ mỗi mình cậu ta là teo bu-ri: “Còn... còn tôi thì sao? Tôi phải làm gì đây?”

“À...” Khương Thất gãi đầu, “Cậu cứ tìm xó nào đó núp kỹ là được.”

Với cái năng lực Tồn tại mờ nhạt của Tịch Thành, chỉ cần cậu ta không tự đi nộp mạng, thì chắc chắn sẽ sống nhăn răng.

“Tuyệt!”

Tịch Thành mừng như bắt được vàng, quay đầu cắm đầu cắm cổ chạy, chẳng một chút chần chừ.

Cả đám Sát Quỷ: “...”

Thật sự không biết nên dùng từ gì để diễn tả cảm xúc lúc này nữa.

“Mọi người...”

Chu Diệp định lên tiếng khuyên can, cho rằng trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này, không nên chia rẽ lực lượng. Nhưng Khương Thất đã giơ tay ngăn lại: “Kẻ giấu mặt kia ắt hẳn đang nhắm vào Sát Quỷ.”

“Hai công hội các anh không nằm trong tầm ngắm của hắn, tách ra đi riêng sẽ an toàn hơn nhiều.”

Bồ Linh Sơn gật đầu đồng tình: “Chúng tôi sẽ tranh thủ đến [Động Ngàn Phật] để điểm danh.”

“Được rồi.” Khương Thất dặn dò, “Mọi người bảo trọng.”

Cái cơ sở thí nghiệm ẩn mình dưới lòng Chùa Vô Tướng này rộng lớn và ngoằn ngoèo như một mê cung khổng lồ. Sau khi chia tay, ba công hội Sát Quỷ, Bách Hiểu Sinh và Thương hành số 7 nhanh ch.óng khuất bóng sau những ngã rẽ tăm tối.

Chỉ một lát sau khi họ tách ra, đám quỷ nhi dẫn đường cũng bốc hơi không để lại dấu vết.

Khương Thất đứng lại giữa đường hầm hẹp, tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc Lá cây Hồng Hạnh giấu sau lớp áo, tay kia lén lút cài con Rối gỗ - món đạo cụ thế mạng cực xịn mà cô kiếm được từ bà Tiền ở Hôi thành - vào thắt lưng, tiện thể bôi luôn tí m.á.u của mình lên đó cho linh nghiệm.

Vậy là cô đang ôm tới ba cái phao cứu sinh: buff Mạng thứ hai của Ngu Tâm, con Rối gỗ thế mạng, và chiếc Lá cây Hồng Hạnh bảo vệ bình an.

Cộng thêm tuyệt chiêu Quay ngược thời gian, Khương Thất tin chắc mình không thể nào tạch dưới tay Tư Nghiêm Chu được!

[Choang ——]

Một âm thanh chát chúa vang lên, buốt óc.

Khương Thất sững người khi thấy Tư Nghiêm Chu thình lình xuất hiện ngay sau lưng, lưỡi d.a.o sắc lẹm của hắn đang lao thẳng về phía cổ cô. Cô vội vã đưa thanh kiếm Hi Hòa lên đỡ đòn, thốt lên: “Ngươi?!”

Khuôn mặt hắn hoàn toàn lành lặn, từ lúc nào vậy?!

Tư Nghiêm Chu đứng sát mép bóng tối, nhếch mép cười đầy man rợ: “Ngưng đọng —— Thời gian!”

Cái gì?!

Đó chẳng phải là tuyệt kỹ của Kỳ Chiêu Chiêu sao?!

Chưa kịp phản ứng, Khương Thất đã thấy cơ thể mình cứng đờ, không thể nhúc nhích. Cô chỉ còn biết tuyệt vọng nhìn Tư Nghiêm Chu vung d.a.o, áp sát yết hầu.

Kích hoạt! Lĩnh vực Cầu được ước thấy!

...

...

“C.h.ế.t đi!”

Cùng với tiếng cười khát m.á.u, lưỡi d.a.o cắm phập vào n.g.ự.c Khương Thất, xuyên thấu tim.

“Khụ...”

Máu trào ra từ khóe miệng Khương Thất, nhưng cô vẫn không thể nhúc nhích.

“Bất ngờ chưa? Có nằm mơ cũng không ngờ tao lại mượn được chiêu bài của đồng đội mày chứ gì? Hahaha!”

Tư Nghiêm Chu thong thả bước tới, bóp c.h.ặ.t cổ Khương Thất, ngón tay ấn mạnh vào vết thương rỉ m.á.u, cười sằng sặc: “Dù mày có trăm mưu ngàn kế, có quỷ thần trợ giúp thì sao nào? Điểm yếu chí mạng của mày là quá tin người! Một năng lực Ngưng đọng thời gian bá đạo như vậy, cớ sao mày không cướp lấy mà dùng?”

“Thật không biết nên khen mày là ngây thơ hay chê mày là ngu ngốc nữa đây!”

“À há, chắc mày chưa biết đâu nhỉ? Tao cũng đã bỏ túi cái buff may mắn, buff Tồn tại mờ nhạt, thậm chí cả cái trò bói toán Lục Hào của gã Bồ Linh Sơn bên Bách Hiểu Sinh nữa cơ!”

“Và đỉnh điểm là... tao cũng đã copy luôn cái tuyệt chiêu Nói Dối Như Cuội của mày rồi! Hahahaha!”

“Khương Thất ơi là Khương Thất, đáng lẽ ra mày phải bỏ mạng ở trường Trung học Thực nghiệm Minh Huy từ lâu rồi mới phải. Cố ngoi ngóp sống sót đến giờ làm gì cơ chứ? Chỉ tổ chuốc lấy cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m hơn thôi!”

“Kích hoạt! Lĩnh vực thời gian!”

Một tia sáng đỏ quạch, khát m.á.u lóe lên trong đôi mắt Tư Nghiêm Chu. Giọng hắn bỗng chốc vang vọng, gầm thét: “Giờ thì... tao sẽ từ từ, thong thả nuốt chửng toàn bộ sức mạnh trong cơ thể mày!”

...

...

“Sao rồi? Đã moi móc được ký ức của hắn chưa? Có manh mối gì về hang ổ của con BOSS phó bản không?”

Khương Thất quay sang hỏi A-7 và A-8. Hai tên này vốn là “sản phẩm” nhào nặn từ tay lão bác sĩ điên kia. A-7 sở hữu năng lực lục lọi ký ức của bất kỳ ai, dù là người chơi hay quỷ dị. Còn A-8 thì rành rẽ món thôi miên và trò bịp bợm tẩy não, sửa đổi ký ức.

“Xong xuôi cả rồi.”

A-7 gật gù xác nhận.

“Tốt, vậy thì dẫn đường đi.”

Dứt lời, Khương Thất định quay gót dẫn đầu cả đám rời đi, bỏ lại cái “thây ma” kia. Thấy vậy, Kỳ Chiêu Chiêu ngập ngừng lên tiếng: “Chị định… cứ thế vứt hắn lại đây sao?”

Khương Thất ngoái đầu nhìn Tư Nghiêm Chu đang say sưa chìm đắm trong mớ ảo mộng do Hắc Quỷ dệt nên, lại còn bị A-8 thôi miên, cộng thêm cái Lĩnh vực Nói Dối Như Cuội bồi thêm một cú chốt hạ. Cô bĩu môi khinh bỉ: “Quan tâm làm gì cho mệt xác? Loại rác rưởi này đâu đáng để chúng ta phí phạm thời gian.”

“Cơ mà…”

“Hình như cũng phải dọn xác hắn theo thôi.”

Dù sao thì cái chiêu trò copy năng lực kia cũng hữu dụng phết.

Kể từ lúc đ.á.n.h hơi thấy cái “nhận thức” của mình bị xáo trộn một cách vô hình, Khương Thất đã không còn tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình nữa. Đặc biệt là từ lúc tiếng chuông quái quỷ kia vang lên, cái bùa Hộ Thân Kim Quang Chú tự động kích hoạt, rồi nguyên bầy quỷ nhi từ đâu lù lù xuất hiện.

Luật đã quy định rành rành: cấm tiệt trò đ.á.n.h đ.ấ.m, làm hại mấy đứa trẻ sơ sinh ở Tháp Trấn Nguyệt cơ mà.

Vậy thì đám nghiên cứu viên trong Chùa Vô Tướng đã giở trò ma thuật gì để hô biến đám quỷ nhi bị vứt bỏ đó thành mấy bức tượng NPC nhà sư chịu hình phạt kia?

Nghĩ kiểu gì cũng thấy sai sai!

Chưa kể, cái đám quỷ nhi đó còn âm mưu chia rẽ lực lượng của công hội Sát Quỷ nữa chứ.

Lạy hồn, trừ khi não úng nước mới đ.â.m đầu đi solo trong khi đang có cơ hội đ.á.n.h hội đồng!

Cô đâu có bị chập mạch!

Thế là cô tương kế tựu kế, dàn dựng một vở kịch “sập bẫy” hoàn hảo, dâng tận miệng một giấc mơ ngọt ngào cho gã Tư Nghiêm Chu đang nấp lùm đâu đó quanh đây.

Đối phó với mấy kẻ tự cao tự đại, kiêu ngạo ngút trời thì bài này là chuẩn bài nhất rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.