Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 378: Thường Ngày - Kế Hoạch Chuyển Nhà
Cập nhật lúc: 06/03/2026 15:32
Lúc vượt ải phó bản xếp hạng Đoàn Tàu Xui Xẻo, Khương Thất phải vắt óc tìm đủ mọi cách để kéo dài thời gian dẫn Bạch Mân Côi cùng đám quỷ dị đi tham quan cái 'Hồng thành' do cô tiện miệng bịa ra. Vì chuyện này, cô còn không tiếc công sức bắt các thành viên của công hội Báo Ứng tổ chức ngay một buổi 《Biểu diễn Văn nghệ》 tạm bời.
Nhưng giờ đây, khi dẫn theo ba đứa trẻ quỷ dị Nhạc Tiểu Vũ, Tưởng Chính Nghĩa và Vương Béo Béo đi dạo phố, cô chẳng còn phải lo lắng về việc không có chỗ nào để tham quan nữa.
Suốt cả một ngày dài, bọn trẻ đã được tận mắt nhìn thấy [Khu dân cư] phiên bản VIP tại Vùng Đất C.h.ế.t, rồi lại tham quan [Viện dưỡng lão] sang xịn mịn không kém gì khu nghỉ dưỡng cao cấp, và [Viện phúc lợi] chẳng khác nào một công viên giải trí thu nhỏ.
Đến cuối cùng, cả bọn còn được thưởng thức đủ món ngon vật lạ tại con phố ẩm thực chợ đêm sầm uất.
Theo đ.á.n.h giá của Khương Thất, lịch trình du lịch thế này đã là 'hoàn hảo' lắm rồi. Bằng không thì Vương Béo Béo đã chẳng nằng nặc đòi đưa ông Lý đến đây trải nghiệm.
Sau khi đưa Nhạc Tiểu Vũ, Tưởng Chính Nghĩa và Vương Béo Béo đã no say nê bụng và mãn nguyện về lại Quả cầu Pokémon, Khương Thất vừa mượn năng lực Xuyên thấu bóng đêm của A-3 để quay về Chung cư Sinh tồn, vừa để đầu óc m.ô.n.g lung suy nghĩ.
Dựa vào những kinh nghiệm rút ra từ vài lần dẫn dắt đám cư dân Hôi thành bị giam cầm trong vòng lặp thời gian tiến vào phó bản, thực lực cũng như mức độ hung hãn của bọn họ bỏ xa đám quỷ dị bên ngoài.
Lấy ví dụ như Nhạc Tiểu Vũ, tuy vẻ bề ngoài trông nhỏ bé yếu ớt, nhưng nếu thực sự đụng độ với tổ chương trình trong phó bản 'Du Thuyền Đẫm Máu', trong trường hợp đám quỷ nhân viên đó không biết phối hợp với nhau, một mình cô bé dư sức đồ sát toàn bộ!
Tất nhiên, cũng có thể lý giải rằng năng lực của đám NPC thuộc tổ chương trình chủ yếu thiên về 'tính năng' hơn là chiến đấu c.h.é.m g.i.ế.c. Nếu giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m, chúng đã chẳng phải lăn lộn làm cái kiếp quỷ nhân viên khổ sai với mức lương bèo bọt 3, 4 nghìn xu mỗi tháng.
Nghĩ đến đây, Khương Thất không khỏi nhớ lại đoạn hội thoại giữa cô và bọn trẻ lúc ăn tối.
“Chính Nghĩa này, trong số ba đứa, tụi em có được coi là mạnh nhất ở chung cư Triều Dương không?”
Tưởng Chính Nghĩa mím môi, ra chiều suy nghĩ nghiêm túc rồi mới đáp: “Béo Béo là yếu nhất, em đứng thứ hai, chị Tiểu Vũ là mạnh nhất.”
“Thế còn những người như ông Lý thì sao?”
“Không rõ lắm, nhưng bọn họ chắc chắn mạnh hơn ba đứa tụi em!” Tưởng Chính Nghĩa khẳng định chắc nịch: “Bởi vì trước khi thời gian bắt đầu lặp lại, ông Lý và mọi người đã sở hữu cửa hàng riêng ở Hôi thành rồi!”
Lúc này, Vương Béo Béo đột nhiên chen ngang: “Em thấy chung cư chúng ta là số dách ở cái Hôi thành này luôn!”
Khương Thất tò mò hỏi: “Sao em lại nói thế?”
Vương Béo Béo chống nạnh, vẻ mặt vô cùng tự tin: “Bởi vì em đã từng đi qua rất nhiều nơi ở Hôi thành rồi. Dù là [Khu cũ Lê Dương] hay [Khu mới Lê Dương], quỷ dị ở đó đều điên rồ lắm, chẳng thể nào giao tiếp bình thường được.”
“Nhưng chung cư Triều Dương thì khác, các ông bà chủ ở đây đều đối xử rất tốt với em.”
“Thậm chí cả chú hề ở Siêu thị Vui Vẻ, lúc em lỡ lạc vào Quỷ vực của chú ấy, chú ấy còn tặng bóng bay cho em chơi nữa kìa, chứ không giống bọn quỷ dị khác, cứ hễ thấy em là chỉ muốn ăn tươi nuốt sống.”
Khương Thất nhíu mày: “Ý em là... quỷ dị sống ở chung cư Triều Dương có lý trí hơn sao?”
Nhạc Tiểu Vũ ngồi cạnh gật đầu, ngầm đồng ý với suy đoán của cô.
Tưởng Chính Nghĩa ngẫm nghĩ một hồi rồi bổ sung: “Những quỷ dị có địa bàn riêng thường có lý trí hơn.”
“Những đứa như em, Nhạc Tiểu Vũ hay Vương Béo Béo đều là sau khi vòng lặp thời gian bắt đầu mới xuất hiện ở Hôi thành.”
Tuy nói là mới xuất hiện chưa được bao lâu thì đã bị viện trưởng Đỗ tóm cổ, nhét hết vào trường Mẫu giáo Mùa Xuân.
Khương Thất nghe vậy thì chau mày: “Vậy trường hợp của Thu Tư Giai ở Chung Cư Tĩnh Mịch thì giải thích sao đây?”
Rõ ràng cô ả cũng ở chung cư Triều Dương, tại sao lại mất đi lý trí?
“Chung Cư Tĩnh Mịch?” Nghe cái tên có phần xa lạ này, Tưởng Chính Nghĩa lộ vẻ bối rối: “Sao em chưa từng nghe nói đến nơi này nhỉ?”
Ngược lại, Nhạc Tiểu Vũ lại từ tốn lên tiếng: “Không phải Chung Cư Tĩnh Mịch, mà là Chung Cư Bốn Mùa.”
“Viện trưởng Đỗ từng đến chung cư này rồi, nhưng đã thất bại.”
Chưa kịp đợi Khương Thất hỏi tại sao lại thất bại, Tưởng Chính Nghĩa đã chợt nhớ ra, vỗ đét một cái lên trán: “Đúng rồi! Em nhớ ra rồi! Chính là Chung Cư Bốn Mùa!”
“Hận Quỷ rất dễ trở nên điên cuồng vì lòng oán hận, thế nên phần lớn Hận Quỷ đều mất đi lý trí, trong đầu chỉ biết đến c.h.é.m g.i.ế.c và trả thù, ngay cả 'Hận Chủ' cũng không ngoại lệ.”
“Viện trưởng Đỗ từng dạy tụi em, chỉ những Hận Quỷ giữ được lý trí mới thực sự trở nên mạnh mẽ, nên bọn em luôn cố gắng hết sức để kiểm soát cảm xúc của mình.”
Hận Quỷ khác với Sân Quỷ. Hận Quỷ dù có báo thù thành công đi chăng nữa thì cũng không vì thế mà dừng lại hành vi g.i.ế.c ch.óc. Còn Sân Quỷ, chỉ cần hoàn thành chấp niệm, là có thể trở thành 'con người bình thường', sở hữu những 'tình cảm bình thường' một cách tương đối.
Mà trong số Sân Quỷ, tuyệt đối sẽ không bao giờ xuất hiện trường hợp chấp niệm chưa hoàn thành mà vẫn giữ được lý trí.
Tuy nhiên, trong số Hận Quỷ, thi thoảng vẫn sẽ xuất hiện những quỷ dị có khả năng duy trì lý trí, không điên cuồng c.h.é.m g.i.ế.c vô tội vạ.
Tưởng Chính Nghĩa tiếp tục giải thích, “Em không nắm rõ năng lực thực sự của viện trưởng Đỗ, nhưng chắc hẳn bà ấy có cách giúp quỷ dị duy trì 'lý trí'.”
Khương Thất vỡ lẽ: “Nhưng bà ấy lại thất bại?”
Tưởng Chính Nghĩa gật đầu: “Vâng, viện trưởng Đỗ không thể giúp chị gái quỷ dị ở Chung Cư Bốn Mùa khôi phục lại lý trí.”
Nhớ lại những gì đã trải qua ở 'Chung Cư Tĩnh Mịch', Khương Thất lờ mờ đoán được nguyên nhân khiến viện trưởng Đỗ thất bại rất có thể liên quan mật thiết đến Quỷ vực của Thu Tư Giai.
Khả năng quay ngược thời gian của Thu Tư Giai khiến cô ả mãi kẹt lại trong bộ dạng thê t.h.ả.m nhất 'trước lúc c.h.ế.t'. Do đó, lòng oán hận của cô ả hoàn toàn không có cách nào kiểm soát, hay nói đúng hơn là không thể nào xóa bỏ được.
Trừ phi, cô ả chưa từng phải chịu đựng bất kỳ sự tổn thương nào.
Khép lại chủ đề nặng nề, Khương Thất chuyển hướng câu chuyện: “Vậy mấy đứa thấy, những cư dân của chung cư Triều Dương, ví dụ như ông Lý, có thích hợp để mở cửa hàng buôn bán ở đây không?”
Vương Béo Béo định bụng gật đầu bảo 'chắc chắn hợp', nhưng lại bị Tưởng Chính Nghĩa nhanh trí hơn, suy tính sâu xa hơn cản lại, “Tốt nhất là nên đổi chỗ khác chị ạ.”
Khương Thất nhìn sang: “Lý do?”
“Ưm...”
Tưởng Chính Nghĩa gãi đầu, hơi ngại ngùng đáp: “Tại vì tính tình ông Lý nóng nảy lắm.”
Lúc nãy đi dạo phố, bọn chúng cũng thấy có khách hàng cãi cọ với chủ quán. Nếu đổi chủ quán thành ông Lý, thì tình huống sẽ diễn ra như thế này:
Khách hàng: “Cái này bao nhiêu tiền?”
Ông Lý: “1000 xu đỏ.”
Khách hàng: “Đắt thế? Rẻ chút đi, 500 xu đỏ nhé?”
Mặt ông Lý sầm lại, vung gậy lên chuẩn bị gõ đầu tên khách hàng không biết điều trước mặt.
Thế nên không được! Tuyệt đối không được!
Các ông bà chủ, các chủ nhà ở khu Triều Dương tuy rất tốt với Vương Béo Béo, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc họ cũng sẽ niềm nở với những khách hàng khác. Lỡ như khách hàng có hành động hay lời nói hơi đụng chạm một chút, thì chuyện này không phải chỉ cần một câu xin lỗi là có thể giải quyết êm xuôi đâu!
Nếu chị đi khuyên bảo bọn họ, nói cái này không được làm, cái kia không được làm, đối xử với khách hàng phải tươi cười, phải hòa nhã, phải thân thiện...
Thì cậu bé thực sự phải lo lắng cho sự an toàn tính mạng của chị mất!
Từ biểu cảm của Tưởng Chính Nghĩa, Khương Thất lờ mờ đoán được ý nghĩa sâu xa của bốn chữ 'tính tình nóng nảy'.
Nghĩ đến viện trưởng Đỗ - người hễ hơi phật ý là tóm cổ bọn trẻ quỷ dị nhét vào trường Mẫu giáo Mùa Xuân để cải tạo, bà chủ xinh đẹp sở hữu chuỗi cửa hàng 'Lữ Mỹ Mỹ Mỹ', hay ông chú hề với bộ vest đỏ, mái tóc đỏ và chiếc mũi cà chua...
Khương Thất cũng phải lắc đầu lia lịa trong thâm tâm: “Không được không được, ai cũng quá cá tính, không đỡ nổi, không đỡ nổi đâu!”
Đối phó với những quỷ dị đến từ Hôi thành này, không thể dùng biện pháp 'thanh trừng' hễ không nghe lời là diệt gọn được, mà phải chuyển sang một phương thức mềm mỏng hơn.
“Xem ra chỉ còn cách tìm một nơi khác để tái định cư cho bọn họ thôi!”
...
...
Trở về Chung cư Sinh tồn, Khương Thất mở cửa bước vào phòng riêng của mình. Sau nửa tiếng vệ sinh cá nhân và ngả lưng lên chiếc giường êm ái, cô mới lấy điện thoại ra, mở ứng dụng Chung cư Sinh tồn lên và truy cập vào giao diện phó bản xếp hạng.
[Phó bản xếp hạng]
[Rạp Chiếu Phim Ác Mộng]
[Bình An Hoa Viên]
Và cả phó bản mới xuất hiện sau khi vượt ải [Du Thuyền Đẫm Máu] - [Nghĩa Trang Hắc Ám].
[Rạp Chiếu Phim Ác Mộng] là rạp chiếu phim có nguồn gốc từ Hôi thành. Ban đầu Khương Thất định tự mình đi vượt ải, nhưng vì các thành viên công hội Sát Quỷ muốn tự rèn luyện bản thân nên cô cũng không xen vào nữa.
Còn về [Nghĩa Trang Hắc Ám] ...
Khương Thất nhíu mày: “Cũng là địa bàn của Hắc Thành sao?”
Ánh mắt cuối cùng dừng lại ở [Bình An Hoa Viên], cô nhanh ch.óng đưa ra quyết định.
“Nhanh nhất là ngày mai, chậm nhất là ngày mốt, mình sẽ vào phó bản [Bình An Hoa Viên]!”
Đợi sau khi vượt ải thành công, cô sẽ vào phó bản Khám phá để di dời một phần cư dân của chung cư Triều Dương ra ngoài, cho họ dọn vào ở trong [Bình An Hoa Viên]. Tạm thời cứ tách họ ra khỏi bốn địa bàn mà công hội Báo Ứng đang quản lý, như vậy là an toàn nhất.
“Oáp...”
Cơn buồn ngủ kéo đến, Khương Thất ngáp một cái thật dài. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô gửi một tin nhắn cho Bồ Linh Sơn của công hội Bách Hiểu Sinh.
[Trò chuyện riêng]
[Khương Thất: Hội trưởng Bồ, anh có thông tin tình báo gì về Bình An Hoa Viên không? Tôi muốn mua.]
[Bồ Linh Sơn: Có, đợi chút.]
[Bồ Linh Sơn: (Gửi một tệp tài liệu sang)]
[Khương Thất: Bao nhiêu điểm tích phân vậy?]
[Bồ Linh Sơn: Không cần điểm tích phân đâu, mối quan hệ đối tác mà, chia sẻ thông tin là chuyện bình thường.]
[Khương Thất: Cảm ơn nhé.]
Bồ Linh Sơn buông điện thoại xuống, thở dài thườn thượt: “Kế hoạch thâu tóm 'Bình An Hoa Viên' của Bách Hiểu Sinh đành phải hủy bỏ rồi.”
Không hủy không được.
Theo như thông tin thu thập được, Khương Thất dẫn dắt Thương Hành Số 7 vượt ải phó bản 'Du Thuyền Đẫm Máu' chỉ mất chưa tới năm tiếng đồng hồ. Dù họ có muốn nhảy vào tranh giành thì cũng chẳng đọ lại được tốc độ thần sầu của đối phương. Chi bằng trực tiếp bỏ cuộc, chuyển hướng sang một phó bản xếp hạng khác.
“Nghĩa Trang Hắc Ám thì sao?”
Bách Hiểu Sinh ném sáu đồng tiền đồng lên mặt bàn, định bấm quẻ xem cát hung ra sao. Nếu vận số chẳng ra gì, thì bọn họ cũng đành phải c.ắ.n răng bỏ điểm tích phân ra nhờ vả hội trưởng Khương ra tay giúp đỡ như Thương Hành Số 7 mà thôi.
Ở một diễn biến khác, Khương Thất sau khi nhận được tin nhắn lại chẳng hề vội vàng mở tệp thông tin tình báo về 'Bình An Hoa Viên'. Cô buông điện thoại xuống, chuẩn bị đ.á.n.h một giấc.
Bây giờ cô buồn ngủ díp mắt lại rồi, chẳng còn tâm trí đâu mà vắt óc suy nghĩ nữa.
...
...
Một đêm không mộng mị. Sáng hôm sau, sau khi thưởng thức xong bữa sáng, Khương Thất mới thong thả mở tệp tài liệu ra xem.
《Thông tin tình báo phó bản · Bình An Hoa Viên》
[Nhiệm vụ chính tuyến của phó bản Bình An Hoa Viên có hai lộ trình. Lộ trình một: Thuê nhà và dọn vào ở trong Bình An Hoa Viên, đồng thời sống sót thành công qua 30 ngày.]
[Lộ trình hai: Mua nhà trong Bình An Hoa Viên, và trả nợ vay mua nhà thành công.]
“???”
Nhìn thấy nội dung nhiệm vụ chính tuyến, Khương Thất trợn tròn mắt ngạc nhiên, “Hả?”
Khỏi cần hỏi cũng biết!
Cái nhiệm vụ chính tuyến của phó bản này tuyệt đối! Tuyệt đối! Tuyệt đối là một cái bẫy siêu to khổng lồ!
[Trong phó bản Bình An Hoa Viên, nếu người chơi muốn dọn vào ở, thì bắt buộc phải mua nhà.]
[Đúng vậy, bạn không nhìn nhầm đâu, bắt buộc phải mua nhà.]
[Nguyên nhân bắt buộc phải mua nhà gồm có ba điểm: Thứ nhất, nếu người chơi chỉ là khách thuê, sẽ không nhận được sự bảo vệ của ban quản lý. Đồng nghĩa với việc, bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu trong phó bản, bạn đều có nguy cơ bị quỷ dị tấn công, nói trắng ra là đừng hòng sống sót nổi đến 30 ngày.]
