Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 393: Bình An Hoa Viên (15) - Mạnh, Mạnh Quá Đáng!
Cập nhật lúc: 06/03/2026 15:37
“Kính coong——! Kính coong——!”
Bạch Dương trong bộ dạng ‘trang bị tận răng’ đứng trước cửa căn biệt thự số 119. Ánh mắt cậu ta rực lên sự phấn khích, nhưng chân tay lại cứng đờ lóng ngóng. Bởi vì hôm kia Khương Thất đã hứa sẽ giúp cậu ta cứu Bạch Diệu, nên hai ngày nay Bạch Dương căn bản không hề chợp mắt.
Lúc thì dốc cạn túi tiền chạy ra 'chợ đen' lùng sục mua trang bị.
Lúc thì dựa vào các mối quan hệ quỷ dị để kiếm cho bằng được tấm bản đồ chi tiết của phòng kinh doanh.
Nhân tiện, cậu ta cũng đã thăm dò được tình hình hiện tại của Bạch Diệu.
Anh trai cậu ta vừa vặn được nghỉ phép hai ngày nay. Dù không rõ anh ấy đã đi đâu, nhưng chắc chắn là có dính dáng đến tên trưởng phòng kinh doanh!
“Hai ngày nay 'Bình An Hoa Viên' không biết bị cái quái gì mà loạn cào cào lên, ai nấy đều như phát điên. Cũng may là chưa lan đến [Khu biệt thự], không thì hỏng bét kế hoạch cứu anh trai của tôi mất...” Giữa lúc Bạch Dương đang vì căng thẳng mà lẩm bẩm liên hồi, thì Khương Thất cũng từ trong biệt thự bước ra, theo sau là Tô Thanh, Anna cùng một đám quỷ dị khác.
“Cậu mặc cái thứ gì thế này...”
Khương Thất nhíu mày đ.á.n.h giá Bạch Dương từ trên xuống dưới, “Mốt thời trang mới của thế giới quỷ dị à?”
Sao lại ăn diện lòe loẹt như con 'công đực' thế này?
Mặt Bạch Dương đỏ gay, cuống quýt giải thích, “Không, không phải đâu, những thứ tôi đang mặc trên người đều là trang bị đấy!”
“Cô xem này, cái mũ xanh và áo khoác tím này! Có thể tăng lực phòng thủ!”
“Quần xanh lá và giày hồng! Cả hai đều tăng tốc độ di chuyển!”
“Còn cái khăn quàng cổ này nữa! Nó có thể đỡ cho tôi một đòn tấn công!”
Chẳng ai thèm đoái hoài đến lời giải thích của Bạch Dương, ngoại trừ Chu Đầu đi cuối hàng. Hắn ta ném cho cậu ta một ánh mắt thương hại: “Một con quỷ dị thực sự mạnh mẽ, sẽ không bao giờ cần đến đống 'đồ bỏ đi' này đâu.”
“!!!”
Đồng t.ử Bạch Dương co rụt lại, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị ai giáng cho một b.úa tạ, “Sao ông dám gọi chúng là đồ bỏ đi?! Đống trang bị này tôi phải cầm cố cả căn biệt thự, vay thêm 5 triệu xu mới mua được đấy! Ông...”
“Đồ ngốc, cậu bị hố rồi.”
“Không thể nào! Ông chủ bán trang bị cho tôi thề thốt đây là những mặt hàng bán chạy nhất ở 'Hắc thành' mà!”
Chu Đầu nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy ái ngại: “Hàng bán chạy nhất mà lại phải lặn lội xuống tận Bình An Hoa Viên để bày sạp bán dạo à?”
“...”
QAQ...
Cùng lúc đó, tại căn biệt thự số 118, một bà lão tóc điểm hoa râm, dáng người còng rạp đang lặng lẽ đứng bên cửa sổ. Đôi mắt bà híp lại thành hình bán nguyệt, nhìn xuống cảnh tượng ồn ào bên dưới với nụ cười hiền hậu, dịu dàng: “Ái chà chà, nhiều quỷ dị ghê nhỉ, náo nhiệt thật đấy, hay là...”
“Hay là mình cũng sang xem thử nhỉ?”
Nhận thấy ánh mắt dò xét, Khương Thất khựng lại, theo bản năng quay đầu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt hiền từ, sáng rỡ của bà lão.
Căn 118?
Cô ta... sao lại thay hình đổi dạng nữa rồi?
Lần đầu chạm mặt là một cô gái trẻ trung; lần thứ hai là một chàng trai thanh tú; đến lần thứ ba này lại hóa thành một bà lão còng lưng. Lần sau gặp lại, có khi nào cô ta lại biến thành một đứa trẻ con không biết chừng?
Thật sự rất kỳ lạ!
Trực giác mách bảo Khương Thất rằng, người hàng xóm ở căn biệt thự số 118 này chẳng có chút dính líu gì đến phó bản 'Bình An Hoa Viên'. Chẳng qua là cô ta tình cờ sống ở đây, và cô cũng tình cờ bước vào phó bản này trong khoảng thời gian đó mà thôi.
“Tôi qua đó xem sao nhé?” Tô Thanh cũng đã nhận ra sự bất thường của người hàng xóm ở căn 118, lên tiếng hỏi.
“Không cần đâu.”
Khương Thất thu hồi ánh mắt: “Tôi không cảm nhận được ác ý từ cô ta, cứ mặc kệ đi.”
“Được.”
Xét về khả năng cảm nhận ác ý, quỷ dị nhạy bén hơn con người rất nhiều.
Nhưng Tô Thanh cũng chẳng phát hiện ra người hàng xóm ở căn 118 có ác ý gì với họ. Dường như cô ta chỉ đang... tò mò và quan sát mà thôi.
Không suy nghĩ thêm nữa, một người và một đám quỷ dị cứ thế đường hoàng tiến về phía tòa nhà trung tâm bán hàng - biểu tượng của phó bản 'Bình An Hoa Viên'.
Trên đoạn đường đi bộ mười mấy phút này, thực ra có một việc nho nhỏ đã xảy ra. Đó là Tiểu Hồng nhân lúc Bạch Dương không chú ý, đã lén sờ thử cái áo khoác da màu tím bóng lộn đến nhức mắt của cậu ta.
“Phòng ngự mà chỉ cộng thêm 10 thôi á?”
Đùa chắc, cái áo khoác phòng ngự cộng 50 ở tiệm của cô bé cũng chỉ bán có 2000 xu. Vậy mà chỉ với mấy món đồ rách nát này, làm thế quái nào mà Bạch Dương tiêu tốn hết khoản vay 5 triệu xu được nhỉ?!
Tiểu Hồng nhịn không được mà đ.á.n.h giá Bạch Dương từ đầu đến chân, thầm quyết định sau khi giải quyết xong rắc rối ở 'Bình An Hoa Viên', cô bé sẽ tìm cách lôi kéo cái tên quỷ dị ngốc nghếch lắm tiền... khụ, vị khách sộp này đến [Hồng Y Phường] của mình!
Hoàn toàn không biết mình đã bị gán mác 'quỷ ngốc lắm tiền', Bạch Dương rút từ trong người ra tấm bản đồ thiết kế của trung tâm bán hàng, nhiệt tình giới thiệu với Khương Thất: “Đại lão, đây là bản đồ của trung tâm bán hàng. Tầng 1 đến tầng 5 là trung tâm bán nhà thật, nhân viên đều là cư dân của Bình An Hoa Viên. Còn tầng 6 đến tầng 10 là trung tâm bán hàng giả, nhân viên toàn bộ đều thuộc Tập đoàn Hắc Tâm.”
“Mọi hoạt động của trung tâm bán hàng giả thường do phó phòng quản lý. Lão trưởng phòng rất hiếm khi xuất hiện, hầu như chỉ ru rú dưới mấy cái phòng thí nghiệm từ tầng hầm 2 đến tầng hầm 5.”
“Tôi đã nghe ngóng trước rồi, nếu chúng ta muốn xuống mấy tầng hầm đó thì bắt buộc phải có thẻ thông hành.”
“Nhưng cái thẻ đó ngoài trưởng phòng ra, cả cái 'Bình An Hoa Viên' này chỉ có một tên quỷ duy nhất sở hữu, đó là tên phó phòng!”
Khương Thất nghe vậy, thoáng ngạc nhiên liếc nhìn Bạch Dương. Không ngờ cậu ta chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế, xem ra khao khát cứu anh trai mãnh liệt lắm đây.
“Béo Béo, phó phòng đang ở đâu?”
Vương Béo Béo lập tức chui tọt xuống đất: “Chắc là ở trong tòa nhà này thôi. Chị đợi chút nhé, em đi tìm hắn ngay đây!”
...
...
Cái ghế phó phòng trung tâm bán hàng của 'Bình An Hoa Viên', ai trong Tập đoàn Hắc Tâm cũng biết, là một trong những vị trí 'dát vàng' lý tưởng nhất.
Nói chung, chỉ cần ngồi ở vị trí này tầm 1 đến 2 năm, không chỉ dễ dàng nâng cao thực lực, mà lúc trở về trụ sở chính cũng chắc chắn được thăng chức.
Để giành được cái ghế này, Giả Ất đã phải dùng đủ mọi thủ đoạn, thậm chí còn ném toàn bộ tiền tiết kiệm suốt mấy năm đi làm vào đó!
Chính vì thế, hắn ta cũng là kẻ không mong muốn 'Bình An Hoa Viên' xảy ra chuyện nhất.
Doanh số có dậm chân tại chỗ, kết quả đ.á.n.h giá cuối năm có lẹt đẹt thế nào cũng mặc xác, nhưng tuyệt đối không được có bất kỳ sai sót nào đổ lên đầu hắn ta!
Thế nên khi biết 'Bình An Hoa Viên' có biến, mà nhân viên của phòng bán nhà thật lại chẳng giải quyết nổi, hắn ta đã không do dự mà tung toàn bộ nhân viên của phòng bán nhà giả ra trận.
So với lũ quỷ thuê nhà và chủ sở hữu ở 'Bình An Hoa Viên' phải chịu cảnh bữa đói bữa no, thì đám nhân viên quỷ dị xuất thân từ Tập đoàn Hắc Tâm dĩ nhiên là có thực lực áp đảo hơn hẳn.
Giả Ất hoàn toàn không lo lắng chuyện sẽ không được giải quyết êm xuôi.
Hắn ta cố nán lại văn phòng chỉ để tìm cách trau chuốt cho bản 'báo cáo' thêm phần bóng bẩy, cố gắng lấp l.i.ế.m sự cố 'làm loạn' này cho xong chuyện.
“Phù, thế này chắc là ổn rồi.”
Hắn ta lưu bản báo cáo đã qua chỉnh sửa kỹ lưỡng vào máy tính, sau đó tắt máy, đưa tay day day hai bên thái dương.
“Sao mãi vẫn chưa thấy tên nào báo cáo tình hình của 'Bình An Hoa Viên' về thế nhỉ...”
Giả Ất cau mày mở nhóm chat công việc lên, thấy bên trong im lìm không một bóng người, một dự cảm chẳng lành bắt đầu len lỏi trong lòng. Hắn ta đứng phắt dậy, bước nhanh ra ngoài.
“Đúng là một lũ vô dụng!”
“Bình thường lười biếng thì thôi đi, đến cả cái việc cỏn con này cũng giải quyết không xong!”
Cuối cùng lại phải đến tay hắn ta ra mặt!
[Cạch——]
Giả Ất đóng sầm cửa văn phòng, sải bước vội vã đến trước thang máy, nhấn nút gọi.
[Ting tong!]
[Tầng 10 đã tới!]
Cửa thang máy mở ra, kèm theo tiếng thông báo lanh lảnh.
Hắn ta bước vào trong, tiện tay bấm nút xuống tầng 1.
Cửa thang máy từ từ khép lại, bắt đầu chìm xuống. Giả Ất chẳng thèm bận tâm đến những con số nhảy múa trên màn hình, chỉ kiên nhẫn đợi cho đến khi thang máy dừng hẳn.
[Ting tong!]
[Tầng 10 đã tới!]
Chân vừa định bước ra bỗng khựng lại giữa không trung. Giả Ất kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn: “Tầng 10?”
Hệ thống thông báo của thang máy bị lỗi rồi sao?
Hắn ta bước ra khỏi thang máy, dáo dác nhìn quanh, và nhận ra mình vẫn đang đứng chình ình ở tầng 10.
“Chuyện quái gì thế này?”
Bấm nhầm nút à?
Giả Ất quay trở lại thang máy, kiểm tra kỹ càng nút tầng 1 đã được bấm, rồi chăm chú nhìn cửa thang máy từ từ khép lại.
[Thang máy đang đi xuống...]
Tầng 9... Tầng 8... Tầng 7... Tầng 6...
Con số trên màn hình cứ thế giảm dần. Nhưng khi vừa chạm đến tầng 2, nó bỗng chốc nhảy vọt trở lại tầng 10!
[Ting tong!]
[Tầng 10 đã tới!]
Đồng t.ử Giả Ất giãn to, hoảng hốt thốt lên: “Là ảo giác! Mình trúng ảo giác rồi?!”
Lũ quỷ thuê nhà làm loạn ở 'Bình An Hoa Viên' thế mà đã đ.á.n.h đến tận đây rồi sao?! Tại sao hắn lại chẳng cảm nhận được chút động tĩnh nào chứ!
Hắn ta lao ra khỏi thang máy như một mũi tên, cắm cổ chạy về phía lối thoát hiểm gần nhất. Trên đường đi, hắn ta không ngừng nâng cao cảnh giác, sẵn sàng tung đòn tấn công bất cứ con quỷ dị lạ mặt nào xuất hiện!
[Lạch cạch lạch cạch——]
Trong buồng thang bộ vang lên tiếng bước chân vội vã.
Với tư cách là phó phòng, tốc độ của Giả Ất dĩ nhiên không phải dạng vừa. Chỉ trong vài nhịp thở, hắn ta đã chạy một mạch từ tầng 10 xuống đến tầng 1.
“Phía trước là cửa thoát hiểm dẫn ra đại sảnh, mở ra là...”
Giả Ất nhìn chằm chằm vào dãy hành lang quen thuộc đến phát ngán trước mặt, mặt cắt không còn giọt m.á.u: “Tầng 10! Tại sao mình vẫn ở tầng 10!”
Hắn ta chẳng còn tâm trí đâu mà màng đến thể diện nữa, các múi cơ trên cánh tay trái tức thì cuồn cuộn nổi lên, phình to như quả bóng bay. Kế đó, một cú đ.ấ.m ngàn cân nện thẳng vào bức tường bê tông.
Bức tường sụp đổ, lộ ra một lỗ hổng lớn.
Giả Ất thò đầu ra ngoài, nhìn qua lỗ thủng trên tường, “!!!”
Vậy mà vẫn là tầng 10!!!
“Sao có thể như vậy được?”
Chẳng lẽ hắn đã hoàn toàn bị giam cầm trong ảo giác, không thể nào thoát ra được sao?
Không, không được bỏ cuộc, nếu bỏ cuộc thì hắn ta sẽ kẹt mãi trong cái mớ ảo giác này mất!
Giả Ất hít một hơi thật sâu, tay trái nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay phải, nghiến răng nghiến lợi dồn lực, “Á á á á á á á!!! Tỉnh lại cho tao!!!”
Đúng vậy, hắn ta định dùng cách tự hành hạ bản thân để ép mình phải tỉnh táo lại khỏi ảo giác.
Đáng tiếc là...
[Rắc——]
Cho đến khi toàn bộ cánh tay phải bị xé toạc, Giả Ất vẫn không thể nhích nửa bước khỏi tầng 10.
...
...
Khương Thất nhìn những hành động tự hại điên cuồng của tên phó phòng, rồi chậm rãi cúi xuống nhìn cậu nhóc đang ngước đôi mắt lấp lánh lên chờ đợi lời khen ngợi.
“Béo Béo, có phải em đã mạnh lên rồi không?”
Vương Béo Béo cười toe toét: “Chị ơi, bây giờ em lợi hại lắm đúng không?”
Cô giơ ngón tay cái lên, gật đầu khen ngợi chân thành: “Lợi hại, cực kỳ lợi hại luôn!”
“Nhưng mà... nếu có người bị nhốt trong 'Quỷ đả tường' của em, thì làm thế nào mới thoát ra được?”
“Phải tìm được em mới thoát được nha.”
Vương Béo Béo lắc lư cái đầu, “Vì toàn bộ trung tâm bán hàng đã nằm trong Quỷ vực của em rồi, nên trừ phi tìm thấy em và đ.á.n.h bại em, bằng không thì đừng hòng thoát ra ngoài.”
Khương Thất ra chiều suy nghĩ, gật gù.
Còn Tiểu Hồng, Chu Đầu và cả Bạch Dương đứng phía sau cô thì sợ đến mức nuốt nước bọt ực ực.
Mạnh, mạnh quá đáng!
Cái cậu nhóc này rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy?!
Thấy thời gian đã hòm hòm, Khương Thất bước lên vài bước, lục soát trên người tên phó phòng đã bất tỉnh nhân sự, lôi ra tấm thẻ thông hành dẫn xuống các tầng hầm từ 2 đến 5.
