Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 397: Thường Ngày - Hợp Tác Vui Vẻ
Cập nhật lúc: 07/03/2026 10:18
Về phần thỉnh cầu nhờ đoạt lại [Tập đoàn Hắc Tâm] của Mạnh Oản Oản, Khương Thất chắc chắn sẽ đồng ý cái rụp. Bởi lẽ, bản thân [Tập đoàn Hắc Tâm] cũng chính là một phó bản hiện thực mới tinh vừa được hệ thống Chung cư Sinh tồn làm mới.
Nếu không đến [Công ty Thực phẩm Hắc Thủy], thì kiểu gì cô cũng phải lết xác đến [Tập đoàn Hắc Tâm] mà thôi.
Cân nhắc đến độ khó nhằn của một phó bản hiện thực quy mô lớn lên đến 1000 người chơi, Khương Thất đ.á.n.h giá tỷ lệ mình có thể phá đảo thành công là cực kỳ khả quan.
Thế nên, trước khi gật đầu cái rụp, cô phải tranh thủ vơ vét thêm chút lợi lộc cho bản thân mới được!
Khương Thất nhìn thẳng vào mắt Mạnh Oản Oản, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên: “Tôi có thể giúp bà đoạt lại [Tập đoàn Hắc Tâm], nhưng nếu thù lao chỉ có mỗi 'Bình An Hoa Viên' này, e là chưa đủ đô đâu.”
Chưa đủ tiền á?
Chuyện nhỏ!
Vốn là một con Si Quỷ phát cuồng vì 'tiền tài', phàm là những ngón nghề liên quan đến thương trường, Mạnh Oản Oản đều rành rẽ đến mức thuộc làu làu. Cô nhóc thừa hiểu lý do tại sao mình lại sẵn lòng moi hết ruột gan, kể lể sạch sành sanh quá khứ bi đát của bản thân cho một người chơi nghe.
Đơn giản thôi, vì cô nhóc nhìn thấu được tiềm năng vô hạn ẩn sâu bên trong người chơi trước mặt này!
Giống như câu 'bỏ con tép bắt con tôm', để giành lại đế chế tâm huyết 5 năm trời của mình, Mạnh Oản Oản sẵn sàng đ.á.n.h cược bằng những con bài lớn nhất và sự chân thành tuyệt đối.
Thế nên cô nhóc dõng dạc tuyên bố: “Chỉ cần cô gật đầu giúp đỡ, dẫu kết quả có ra sao, tôi cũng sẽ sang tên đổi chủ toàn bộ 10% tài sản của [Tập đoàn Hắc Tâm] mà tôi đang nắm giữ cho cô.”
Vừa dứt lời, Mạnh Oản Oản móc từ trong n.g.ự.c ra một tập tài liệu dày cộp rồi đưa cho Khương Thất.
“Hiện tại, 10% khối tài sản này đều nằm gọn trong khu vực từ vành đai 3 đến vành đai 6 của Hắc thành. Những khu dân cư kiểu mẫu như 'Bình An Hoa Viên' này, tôi có hẳn 6 cái. Số lượng mặt bằng kinh doanh như quán cà phê, tiệm bánh ngọt, siêu thị mini... ngót nghét 237 cái. Còn những dự án sừng sỏ cỡ bệnh viện, trường học, khách sạn, hay công viên giải trí, tổng cộng là 29 cái. Ngoài ra...”
Khương Thất nghe một tràng dài những con số tài sản khủng khiếp mà choáng váng cả đầu óc, vội vàng xua tay cản lại: “Khoan đã! Dừng lại chút!”
“Chẳng phải bà bảo chỉ giữ 10% tài sản của [Tập đoàn Hắc Tâm] thôi sao? Sao nội cái mặt bằng kinh doanh không đã lên tới 237 cái rồi?!”
Mạnh Oản Oản chớp chớp mắt ngơ ngác, “Đúng vậy, có vấn đề gì sao?”
Vấn đề? Vấn đề to đùng ngã ngửa ra ấy chứ!
Khóe mắt Khương Thất giật giật liên hồi, cô hít một hơi thật sâu, gằn giọng hỏi từng chữ một: “Tóm lại là... tổng tài sản của [Tập đoàn Hắc Tâm] rốt cuộc là bao nhiêu?”
“Cô không biết sao?” Giọng Mạnh Oản Oản đầy vẻ tự hào, “Cái Hắc thành này tuy nhan nhản công ty lớn nhỏ, nhưng chỉ có đúng hai tập đoàn sừng sỏ nhất. Một là [Tập đoàn Mắt Đen] do đám Tham Quỷ dưới trướng 'Tham Chủ' điều hành, hai là [Tập đoàn Hắc Tâm] do chính tay tôi gầy dựng nên.”
“Và Mắt Đen cộng với Hắc Tâm, gần như đã thâu tóm trọn vẹn 90% thị phần kinh doanh của Hắc thành!”
Khoe khoang xong là đến chuyên mục c.h.ử.i rủa.
Mạnh Oản Oản lại không nhịn được mà tuôn ra một tràng c.h.ử.i thề: “Mẹ kiếp, nếu bọn Mắt Đen không có 'Tham Chủ' chống lưng, thì với cái kiểu làm ăn bất chấp thủ đoạn của bọn chúng, chưa đầy 3 năm! Hắc Tâm thừa sức nuốt chửng chúng nó không chừa một mảnh xương!”
Khương Thất nhướng mày, “Nghe có vẻ bà tự tin với tài kinh doanh của mình lắm nhỉ?”
“Đương nhiên rồi!” Mạnh Oản Oản chống hai tay lên hông, hếch cằm lên đầy kiêu hãnh, “Hỏi về cách tiền đẻ ra tiền, thì tôi đây là dân chuyên nghiệp đấy nhé!”
Đúng là Si Quỷ có khác...
Khương Thất thầm oán thán trong bụng, rồi lật giở xấp tài liệu trên bàn. Nhưng càng xem, cô lại càng thấy rùng mình kinh hãi, bởi lẽ cô chợt nhận ra mình chẳng biết cái quái gì về định nghĩa của 'sự giàu có'!
Người... à không! Quỷ làm sao có thể giàu nứt đố đổ vách đến mức này cơ chứ?!
Chỉ 10% thôi mà đã k.h.ủ.n.g b.ố thế này rồi, vậy 90% kia còn kinh khủng đến mức độ nào nữa?!
Oa...
Đừng nói là 90%, chỉ riêng 10% này thôi, nếu tự dưng bị nẫng tay trên mất, Khương Thất e là cũng phải xách d.a.o chạy đến liều mạng với 'Tham Chủ' mất thôi!
Thực ra, nãy giờ Mạnh Oản Oản vẫn luôn dùng khóe mắt để quan sát biểu cảm của Khương Thất. Khi bắt gặp vẻ mặt rung động của đối phương lúc lật giở tài liệu, trong mắt cô nhóc lóe lên một tia thấu hiểu. Cô nhóc lập tức bồi thêm một cú chốt hạ: “Nếu cô giúp tôi giành lại [Tập đoàn Hắc Tâm], không chỉ 10% này, tôi sẽ dâng thêm 20% cổ phần nữa, để cô đàng hoàng ngồi lên chiếc ghế cổ đông lớn nhất của [Tập đoàn Hắc Tâm]!”
Hai mắt Khương Thất trợn tròn, không sao kiểm soát nổi sự kinh ngạc: “Bà hào phóng đến thế cơ à?”
“Với bạn bè, tôi luôn hào phóng như vậy!”
“Ừm...” Khương Thất rũ mắt, những ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, dường như đang cân đo đong đếm thiệt hơn. Một lát sau, cô chậm rãi cất tiếng, “Tôi đồng ý giúp bà giành lại [Tập đoàn Hắc Tâm], nhưng đổi lại, tôi cũng có một chuyện muốn nhờ bà giúp.”
“Ồ? Chuyện gì thế?”
“Nói trước nhé, hiện tại tôi chưa đủ trình để giúp cô đối phó với những con quỷ dị sừng sỏ đâu.”
Mạnh Oản Oản lên tiếng nhắc nhở.
“Không, tôi chỉ muốn hỏi bà xem, bà có hứng thú làm ăn với người chơi không?”
“!!!”
Mạnh Oản Oản thực sự kinh ngạc, cô nhóc không ngờ Khương Thất lại to gan lớn mật đến thế. Đồng thời, cô nhóc cũng vô cùng tán thưởng sự quyết đoán của Khương Thất. Giữa cái thời buổi mà đám người chơi khác còn đang run rẩy sợ hãi trước quỷ dị, thì cô gái này đã dám tính đến chuyện làm ăn với chúng.
Thú vị thật đấy.
Nếu là trước đây, có đ.á.n.h c.h.ế.t cô nhóc cũng không tin lại có chuyện hoang đường này xảy ra.
Quả thực, Khương Thất đang ấp ủ dự định làm ăn với Mạnh Oản Oản, và không chỉ một phi vụ. Dù cho hiện tại, vị chủ tịch này đã bị 'Tham Chủ' tước đoạt mất tập đoàn và một phần năng lực đi chăng nữa.
Nhưng những mối quan hệ quỷ dị, sự từng trải, và sự am hiểu tường tận về Hắc thành của bà ta, là thứ mà đám người chơi có xách dép cũng không theo kịp.
Khương Thất đã từng nghĩ đến chiến lược 'lấy nông thôn bao vây thành thị', từng bước siết c.h.ặ.t 'Hắc thành'. Nhưng nếu cứ dựa vào tốc độ vượt ải phó bản như hiện tại, thì e là mút mùa mới xong.
Sau khi phá đảo 'Chùa Vô Tướng', cô đã định nhờ giáo sư Đới nghiên cứu ra một loại t.h.u.ố.c đặc biệt có chứa chiết xuất từ Cây Hoa Quỷ, sau đó lợi dụng tuyến đường của 'Đoàn Tàu Xui Xẻo' để tuồn hàng vào 'Hắc thành' tiêu thụ.
Nhưng giờ đây, cô đã nắm trong tay một con đường tắt nhanh gọn hơn rất nhiều.
Có điều...
Trước khi ngả bài toàn bộ kế hoạch, cô phải thử xem Mạnh Oản Oản này rốt cuộc có đáng tin cậy hay không đã.
“Ồ? Là mối làm ăn gì thế?”
Mạnh Oản Oản nửa đùa nửa thật, giọng điệu có chút mỉa mai: “Đừng bảo với tôi là cô định mở đường dây buôn bán 'người chơi' đấy nhé. Mặc dù món hời này béo bở thật, nhưng thất đức lắm, dễ bị quả báo rớt xuống đầu như chơi.”
“Hahaha, sao có thể chứ?”
Cái trò đùa này cũng quá đỗi âm phủ rồi đấy!
Khương Thất cạn lời, nét mặt cứng đờ, “Bà có biết 'Hôi thành' không?”
“Biết chứ, đó là địa bàn của 'Hận Chủ'.”
Mạnh Oản Oản thu lại nụ cười, sắc mặt trở nên nghiêm trọng: “Tôi còn biết 'Hận Chủ' đã bị giam cầm ở 'Hôi thành' một thời gian rất dài rồi. Hơn nữa, việc ngài ấy bị nhốt ở đó... có bàn tay can thiệp của 'Tham Chủ'.”
“Tốt lắm.”
Khương Thất gật đầu, rành rọt từng chữ: “Tôi đã đạt được thỏa thuận hợp tác với quỷ dị ở 'Hôi thành'. Tôi có thể đưa Hận Quỷ ở 'Hôi thành' ra ngoài, bà có thể giúp tôi tìm chỗ an bài chỗ ở cho đám Hận Quỷ này không?”
“!!!”
Đồng t.ử Mạnh Oản Oản co rụt lại, định buột miệng hỏi “Không thể nào, làm sao cô làm được chuyện đó”, nhưng rồi sực nhớ ra đối phương là người chơi. Đã là người chơi... thì hình như cũng không phải là không thể...
Những quỷ dị bình thường ở Hắc thành có thể không biết lý do vì sao người chơi lại xuất hiện, nhưng cô nhóc ít nhiều cũng nắm được chút nội tình.
“Được, chuyện này đơn giản thôi.”
Mạnh Oản Oản chẳng chút do dự mà đồng ý ngay điều kiện của Khương Thất. Một phần là vì cô nhóc thực sự tò mò, giang hồ đồn thổi Hận Quỷ là giống loài hiếu chiến và mạnh mẽ nhất trong thế giới quỷ dị, không biết thực hư ra sao. Phần khác là do hiện tại cô nhóc đang rất cần thêm nhân lực.
Kể từ khi bị 'Tham Chủ' tước đoạt [Tập đoàn Hắc Tâm] và một phần năng lực, cô nhóc gần như chỉ dám lẩn khuất ở khu vực từ vành đai 3 đến vành đai 6, không tài nào dám bén mảng vào nội thành nữa.
Cô nhóc rất muốn nắm bắt tình hình cụ thể bên trong nội thành, nhưng đám thuộc hạ cũ kẻ thì c.h.ế.t, kẻ thì phản bội, cô nhóc chẳng còn lấy một người bạn nào đáng tin cậy.
Còn Đại Vương ư?
Thôi bỏ đi, cái con Quỷ Tinh TInh đó sống sót được ở Hắc thành đến tận bây giờ đã là nhờ trời phật phù hộ rồi.
...
...
Năm tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi hai bên chốt sổ các thỏa thuận hợp tác. Khoảnh khắc bước ra khỏi căn biệt thự số 118, Khương Thất có cảm giác như mình vừa được tái sinh, hít thở bầu không khí tự do.
“Phù...”
Đầu óc ong ong, mệt mỏi rã rời...
Giờ thì cô đã thấm thía lý do vì sao Mạnh Oản Oản có thể leo lên ghế chủ tịch tập đoàn chỉ trong vỏn vẹn 5 năm rồi!
Bởi vì so với đám quỷ dị não cá vàng khác, bà ta thực sự! Thực sự! Rất tinh ranh và mưu mô!
May mà Khương Thất tự biết thân biết phận, hiểu rõ mình không có khiếu đàm phán kinh doanh, nên khi chốt các điều khoản hợp tác, hễ chỗ nào mù mờ là cô lại dùng một câu thần chú để gạt đi: “Mấy cái này thành viên của tôi sẽ lo liệu.”
Mạnh Oản Oản cũng không làm khó dễ, chỉ điền thêm hai chữ [Làm thay] vào cuối mỗi điều khoản.
Ngoài ra, Khương Thất còn đùn đẩy luôn việc thu dọn tàn cuộc ở 'Bình An Hoa Viên' cho Mạnh Oản Oản, coi như cũng bớt được một gánh nặng cho các thành viên công hội Báo Ứng vốn đã bận tối tăm mặt mũi.
“À này, những quỷ dị cùng cấp độ với bà, trong thế giới quỷ dị còn nhiều không?”
Mạnh Oản Oản đang tiễn khách ra cửa thì khựng lại, cố lục lọi trí nhớ rồi đáp: “Nếu nói về cấp Bán Chủ, thì tôi chỉ biết bên phe Tham Quỷ là không có ai. Phía Sân Quỷ hình như có một vị. Còn lại thì... tôi không rõ lắm.”
Phe 'Tham Chủ' không có Bán Chủ thì dễ hiểu thôi, vì 'Tham Chủ' làm gì có chuyện cho phép kẻ khác nhăm nhe ngai vàng của mình.
“Bà biết gì về vị Bán Chủ của phe Sân Quỷ không?”
Mạnh Oản Oản gật đầu: “Biết một chút, nhưng chưa từng chạm mặt.”
“Nghe đồn ngài ấy là một Sân Quỷ... mang chấp niệm cảm hóa toàn bộ Hận Quỷ trên thế gian.”
“Vốn dĩ ngài ấy cứ đi phiêu bạt khắp nơi trong thế giới quỷ dị, nhưng chẳng hiểu sao lại bị đám nghiên cứu viên của Tập đoàn Mắt Đen dụ dỗ đến khu vực ngoại vi Hôi thành, rồi từ đó biệt tăm luôn không thấy trở ra.”
“Hình như... tên ngài ấy là... 'Từ Bi' thì phải?”
Từ Bi?
Chùa Từ Bi!
Mạnh Oản Oản vỗ đét một cái lên trán, reo lên: “A! Tôi nhớ ra rồi!”
“Trước đây tôi từng nghe một lời đồn, nói rằng chính 'Từ Bi' là người đã giam cầm 'Hận Chủ' trong Hôi thành! Bởi vì năng lực của 'Từ Bi' cực kỳ đặc biệt, chỉ có ngài ấy mới không bị thiêu rụi bởi ngọn lửa của 'Hận Chủ'!”
“Ra là vậy...”
Khương Thất trầm ngâm suy nghĩ. Xem ra trước khi rời 'Bình An Hoa Viên' tiến vào Hôi thành, cô phải ghé qua chùa Từ Bi một chuyến để moi thêm thông tin từ giáo sư Đới mới được.
“Tôi biết rồi, cảm ơn bà đã chia sẻ thông tin nhé.”
“Có gì đâu.” Mạnh Oản Oản cười tươi rói, “Đối tác làm ăn thì phải giúp đỡ nhau cùng có lợi chứ.”
“Bà nói chí lý.”
Khương Thất cũng híp mắt cười hùa theo, nhưng trong lòng lại đang tính toán: “Đợi phá đảo [Tập đoàn Hắc Tâm] xong, nếu hệ thống phán định [Tập đoàn Hắc Tâm] thuộc về mình, thì đừng hòng mình chỉ lấy 30% tài sản, ít nhất cũng phải cưa đôi, 50-50 mới bõ công!”
Vài phút sau——
Cô quay trở lại trước đống đổ nát của tòa nhà trung tâm bán hàng. Lúc này Bạch Dương...
Vẫn đang ôm rịt lấy anh trai, khóc lóc t.h.ả.m thiết đến lạc cả giọng.
“Anh! Anh tỉnh lại đi! Nhìn em này!”
“Em là Bạch Dương đây! Em trai của anh đây! Anh thực sự không nhớ ra em sao?!”
“Oa...”
Khương Thất bịt c.h.ặ.t hai tai, rón rén bước tới cạnh Tô Thanh hỏi nhỏ: “Cậu ta khóc bao lâu rồi?”
Tô Thanh mặt không biến sắc: “Năm tiếng đồng hồ.”
Nếu không phải vì chờ Khương Thất quay lại, cô ấy đã chuồn khỏi đây từ đời tám hoảnh rồi.
“Đúng là... nước mắt cá sấu.”
Khương Thất bái phục sát đất, đây chắc chắn là con quỷ dị mít ướt nhất mà cô từng gặp!
