Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 408: Thành Phố Tro Tàn Ii (8) - Công Hội Sát Quỷ Xài Tool Hack À?
Cập nhật lúc: 07/03/2026 10:24
Sau khi bước ra khỏi ranh giới của [Công viên giải trí Lê Dương], Khương Thất và La Mãng kẻ trước người sau lẽo đẽo bám gót viện trưởng Đỗ, lần lượt đi ngang qua [Vườn bách thảo Lê Dương], [Sở thú Lê Dương] và [Công viên hồ Lê Dương].
Cả [Vườn bách thảo Lê Dương] lẫn [Sở thú Lê Dương] đều yêu cầu phải mua vé mới được vào cổng. Nhưng mục đích của họ tới đây là để khám phá Hôi thành chứ đâu phải đi cày phó bản, thế nên cả hai cái 'địa điểm du lịch' này họ đều quyết định đứng ngoài ngó chứ không vào.
Bù lại, họ được nghe viện trưởng Đỗ rỉ tai những điều cần lưu ý về [Vườn bách thảo Lê Dương] và [Sở thú Lê Dương], cộng thêm một vài quy tắc vượt ải sương sương của hai phó bản này.
“[Vườn bách thảo Lê Dương] chính là khu vực mang mức độ nguy hiểm tột đỉnh nhất trong toàn bộ [Khu cũ Lê Dương].”
Mãi cho đến khi vòng qua vườn bách thảo một quãng xa lắc xa lơ cả mấy trăm mét, chắc mẩm đã thoát khỏi vùng phủ sóng của nó, viện trưởng Đỗ mới cất lời giải thích: “Lúc trước tôi từng nhắc tới việc có những quỷ dị sở hữu khả năng bẻ cong nhận thức rồi đúng không, vườn bách thảo này chính là trường hợp như vậy đấy.”
“Tính đến thời điểm hiện tại, ngoại trừ tôi ra, chưa từng có bất kỳ một 'Hận Quỷ' bình thường nào lỡ bước sa chân vào vườn bách thảo mà có thể toàn mạng lết xác ra ngoài.”
La Mãng nghe xong mà rùng mình ớn lạnh dọc sống lưng: “Vậy vườn bách thảo này cụ thể sẽ gây nhiễu loạn nhận thức ở phương diện nào? Danh tính? Hay là ký ức?”
“Nó sẽ làm nhiễu loạn nhận thức về 'quy tắc' của kẻ đi lạc.”
Viện trưởng Đỗ thủng thẳng đáp: “Cứ giả dụ quy tắc vượt ải chính xác của [Vườn bách thảo Lê Dương] là: Vui lòng chụp ảnh cây đào xong rồi hẵng rời đi.”
“Thế nhưng, ngay cái giây phút cậu đặt chân vào [Vườn bách thảo Lê Dương], nhận thức của cậu sẽ lập tức bị bẻ cong. Quy tắc hiện ra rành rành trước mắt cậu lúc ấy sẽ biến thành: Vui lòng hái một đóa hoa đào xuống rồi hẵng rời đi.”
“Cậu sẽ chẳng mảy may nghi ngờ, cũng sẽ chẳng chần chừ do dự, mà chỉ làm theo bản năng, nhất nhất tuân theo cái 'quy tắc' đó. Cậu hoàn toàn mù tịt về việc hoa đào trong vườn bách thảo thực chất là thứ cấm kỵ, tuyệt đối không được phép hái.”
“Bởi vì chỉ cần cậu vươn tay hái hoa đào, cậu sẽ kích hoạt ngay quy tắc cửa t.ử!”
Khương Thất nhíu mày, “Cái kiểu này thì đỡ bằng mắt...”
Thử hỏi có người chơi nào lại đi nghi ngờ gợi ý của hệ thống hiện ra lù lù trước mắt mình là đồ giả cơ chứ?
Dẫu có là cô đi chăng nữa, thì khả năng cao cũng dính chưởng như thường!
Nếu đem so với cái trò nhiễu loạn nhận thức mưu mô của [Vườn bách thảo Lê Dương], thì [Sở thú Lê Dương] lại chơi bài ngửa, đơn giản và thô bạo hơn nhiều.
Bất kể là quỷ dị hay người chơi lỡ sa chân vào sở thú, tất thảy đều bị giáng cấp thành 'động vật' bị nhốt trong l.ồ.ng. Nếu muốn thoát khỏi đó, điều kiện duy nhất là phải tranh thủ được sự đồng tình của 'nhân viên chăn nuôi', khiến họ cam tâm tình nguyện hộ tống bạn ra ngoài, có như vậy bạn mới mong lết được xác rời đi.
Viện trưởng Đỗ không quên buông lời cảnh báo: “Ngặt nỗi, lũ Hận Quỷ cai quản [Sở thú Lê Dương] toàn là những con vật lúc sinh thời bị hành hạ đến c.h.ế.t. Giờ đây, chúng chỉ muốn sắm vai 'nhân viên chăn nuôi' để trút hết mọi nỗi oán hận, đau đớn mà chúng từng phải gánh chịu lên đầu những sinh vật khác. Bắt chúng mủi lòng thương xót cho lũ 'động vật' bị nhốt trong l.ồ.ng ư? Chuyện hoang đường! Thế nên...”
Khương Thất nhanh nhảu chốt luôn vế sau, “Thế nên, cái việc mong chờ những 'nhân viên chăn nuôi' từng bị ngược đãi thê t.h.ả.m lúc còn sống nảy sinh lòng thương xót với 'động vật' trong l.ồ.ng, rồi lại còn tự nguyện dắt tay đưa chúng ra khỏi sở thú, nói trắng ra là một nhiệm vụ bất khả thi.”
“Chuẩn xác.”
Viện trưởng Đỗ gật đầu xác nhận.
Công cuộc khám phá Hôi thành tiến hành đến tận lúc này, Khương Thất gần như đã đi đến một kết luận chắc nịch: Mấy cái phó bản mà đám người chơi từng cày ải từ trước đến nay, xét về độ khó thì nói trắng ra cũng chỉ ở mức mẫu giáo thôi.
Những thứ thực sự rùng rợn, đáng sợ tột độ vẫn còn đang ém hàng, chưa thèm lên sàn đâu.
Nhưng bù lại, chuyến đi này cũng giúp cô mở mang tầm mắt đáng kể, chí ít thì cô cũng tự soi ra được những lỗ hổng của bản thân mình.
“Mấy loại bùa chú giúp giữ vững tinh thần tỉnh táo trong quyển Phù Lục Đạo Pháp chắc phải cày cuốc vẽ thêm vài trăm tờ để dành xài dần mới được...”
Kiểu gì chả có lúc phải lôi ra dùng!
Ở một diễn biến khác, tại thế giới hiện thực.
Trên giao diện khám phá phó bản của ứng dụng Chung cư Sinh tồn, tiến độ thám hiểm [Thành phố Thanh Dương] của công hội Sát Quỷ đang nhảy số liên tục với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được: 15.5%... 15.6%... 15.7%...
Lúc đầu còn chưa có mống nào để ý, nhưng hễ cái thanh tiến độ vừa đục thủng mốc 15%, thì y như rằng Kênh khu vực lập tức nổ tung, ầm ĩ hẳn lên vì sự kiện chấn động này.
[Công hội Sát Quỷ xài tool h.a.c.k à?]
Chủ thớt nặc danh đăng bài: Bọn họ rốt cuộc làm thế nào vậy? Không khám phá thì thôi, một khi đã khám phá thì lại tiến hành theo đơn vị 10%, công hội Sát Quỷ không thể nào vừa lái trực thăng trong [Thành phố Thanh Dương] vừa khám phá được chứ?
Lầu 1: Sát Quỷ bật h.a.c.k còn cần phải bàn cãi sao? Bọn họ chính là bật h.a.c.k rồi! (Đầu ch.ó.jpg)
Lầu 2: Tôi nghi ngờ bọn họ đã đầu quân cho quỷ dị rồi!!!
Lầu 3: Lầu trên! Tôi cũng nghi ngờ!
Lầu 4: Lầu 2 và lầu 3 có thể bớt tung tin đồn nhảm được không? Ghen tị thì cứ nói thẳng! Bây giờ có công hội nào lại không ghen tị với việc công hội Báo Ứng chiếm núi xưng vua chứ!
Lầu 5: Không phải đang bàn về Sát Quỷ sao? Liên quan gì đến công hội Báo Ứng?
Lầu 6: ... Lính mới ở đâu ra vậy? Lôi ra ngoài đi.
Lầu 7: Để tôi giải thích một chút vậy, công hội Báo Ứng và công hội Sát Quỷ rất có khả năng là quan hệ hợp tác.
Lầu 8: Báo Ứng và Sát Quỷ chỉ là quan hệ hợp tác thôi á? Tôi nghi ngờ bọn họ mặc chung một cái quần luôn rồi ấy chứ! Phó bản 'Nhà máy Vùng Đất C.h.ế.t' mà công hội Sát Quỷ dẫn người chơi vượt ải, bây giờ đang do thành viên của Báo Ứng quản lý đấy!
Lầu 9: À... tôi hiểu rồi... một kẻ ngoài sáng, một người trong tối chứ gì.
Lầu 10: Theo thông tin vỉa hè, Báo Ứng và Sát Quỷ thực chất do cùng một người chơi thành lập!
Lầu 11: Ờm... cái tin này thực ra ai cũng biết cả rồi...
Lầu 12: !!!!
Lầu 13: Cái gì?!! Báo Ứng và Sát Quỷ do cùng một người chơi thành lập!!!
Lầu 14: @Lầu 5, mấy người ngoài việc đi phó bản ra thì chẳng làm cái gì khác đúng không?
Lầu 15: ... Chắc là người chơi đơn độc, nguồn tin tức hơi bị hạn hẹp.
Lầu 16: Chủ đề đừng đi xa quá! Chúng ta hiện tại đang thảo luận xem công hội Sát Quỷ làm cách nào để khám phá [Thành phố Thanh Dương] nhanh như vậy?! Cái công hội Truy Phong mà tôi tham gia ít nhiều cũng được tính là công hội lớn rồi, thế mà lần nào hội trưởng dẫn thành viên vào phó bản Khám phá cũng bị hành cho ra bã!
Lầu 17: Bị hành ra bã +1
Lầu 18: Bị hành ra bã +2
Lầu 19: Bị hành ra bã +3
(Lược bớt...)
Lầu 55: Chừng nào Sát Quỷ mới tung ra dịch vụ dẫn đi phó bản Khám phá đây? Hội trưởng công hội chúng tôi chắc chắn sẵn sàng bỏ điểm tích phân ra mua.
Lầu 56: Hahaha, hội trưởng chúng tôi chắc chắn cũng bằng lòng.
Lầu 57: Nếu có thật, phí dịch vụ đoán chừng cũng chát lắm nhỉ?
Lầu 58: Không sao, tôi thuộc Bách Hiểu Sinh, không thiếu tiền.
Lầu 59: Không sao, tôi thuộc Thương Hành Số 7, cũng không thiếu tiền.
Lầu 60: Hai vị đại lão lầu trên đừng có lên diễn đàn c.h.é.m gió nữa, mau đi vượt ải phó bản đi!
...
...
Khương Thất vẫn không hề hay biết công hội Sát Quỷ lại tiếp tục trở thành tâm điểm bàn tán sôi nổi trên kênh khu vực. Lúc này, cô đang ở trong phố mua sắm thương mại của [Khu cũ Lê Dương]. So với mấy 'điểm tham quan' mang nét đặc sắc riêng biệt lúc trước, thì trên con phố này đa phần đều là Hận Quỷ đi lẻ tẻ.
Giống như khu dân cư của quận Triều Dương vậy, nơi này là khu dân cư của quận Lê Dương, viện trưởng Đỗ thường xuyên đến đây để mua sắm những vật tư mà bà ấy cần.
Khương Thất ngẩng đầu lên, đăm đăm nhìn tấm biển quảng cáo khổng lồ gắn trên bức tường bên ngoài tầng bốn của quảng trường trung tâm phố thương mại, lẩm bẩm: “Rạp Chiếu Phim Ác Mộng...”
Viện trưởng Đỗ nghe vậy, có chút bất ngờ: “Cô cũng biết 'Rạp Chiếu Phim Ác Mộng' sao?”
“Vâng, nó bây giờ đã là phó bản rồi!”
“Thảo nào...”
Viện trưởng Đỗ bừng tỉnh ngộ: “Tôi cứ thắc mắc tại sao phố thương mại hôm nay lại nhộn nhịp hơn hẳn ngày thường, hóa ra là đã có người chơi tiến vào rồi.”
“Tôi có thể vào trong xem thử không?” Khương Thất chớp chớp mắt, nét mặt tràn đầy mong đợi.
“Vào thì vào được, nhưng cô có ra được không?”
“Tôi muốn thử xem sao!” Khương Thất đáp lại không chút do dự, sau đó quay đầu nhìn sang La Mãng, hỏi: “Còn cậu thì sao? Có muốn vào Rạp Chiếu Phim Ác Mộng cùng tôi không?”
La Mãng nhìn viện trưởng Đỗ, rồi lại nhìn vị hội trưởng nhà mình, cuối cùng vẫn quyết định làm theo tiếng gọi của con tim: “À ừm... tôi không vào để làm vướng chân cô đâu...”
Khương Thất cạn lời, “Nhát gan thế.”
“Vậy thì tôi tự mình vào!”
Lời còn chưa dứt, cô đã sải bước đi về phía quảng trường trung tâm của phố thương mại Lê Dương. Viện trưởng Đỗ thấy vậy cũng không chọn cách bám theo, mà đẩy chiếc xe nôi đi thẳng về hướng cửa hàng đồ dùng mẹ và bé.
Đồng t.ử của La Mãng rung lên bần bật, “!!!”
Gì kì vậy, sao lại ném hắn ở lại một mình thế này?
Khóe mắt liếc thấy có ánh nhìn của quỷ dị đang hướng về phía bên này, hắn vội vã lạch bạch chạy theo viện trưởng Đỗ, bám gót không rời nửa bước.
Vài phút sau...
Khương Thất đặt chân đến 'Rạp Chiếu Phim Ác Mộng' trên tầng bốn. Phong cách trang trí ở đây thực chất cũng na ná như các rạp chiếu phim ngoài thế giới thực. Cô cũng chẳng có ý định quan sát tỉ mỉ làm gì, vừa bước vào đã đi thẳng đến trước mặt nhân viên bán vé.
“Xin chào, tôi muốn mua vé xem phim.”
Khuôn mặt trắng bệch, hai má hóp lại, mái tóc hơi dài, tên nhân viên bán vé khoác trên mình bộ đồng phục của rạp chiếu phim từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt trống rỗng vô hồn dán c.h.ặ.t vào Khương Thất, gằn từng chữ một hỏi: “Cô... muốn... xem... bộ... phim... nào...”
“Có phim nào đề cử không?”
“Có.”
Nhân viên bán vé há miệng, bắt đầu đọc tên phim: “《Cuộc Gọi Chí Mạng》, 《Tổ Ấm Chí Mạng》, 《Người Phụ Nữ Chí Mạng》, 《Ca Đêm Chí Mạng》, 《Xe Buýt Chí Mạng》, 《Con Tàu Chí Mạng》, 《... Chí Mạng》...”
Khương Thất vội vàng ngắt lời: “Khoan đã! Rạp chiếu phim của mấy người ngoài phim chí mạng ra thì không còn thể loại nào khác à?”
Bị dội một tràng 'chí mạng' liên tục, cô sắp không nhận ra nổi hai chữ 'chí mạng' này nữa rồi!
“Có.”
Nhân viên bán vé vẫn giữ nguyên nét mặt vô hồn, tiếp tục lẩm nhẩm: “《Cuộc Gọi Ác Mộng》, 《Tổ Ấm Ác Mộng》, 《Người Phụ Nữ Ác Mộng》, 《Ca Đêm Ác Mộng》, 《Xe Buýt Ác Mộng》, 《Con Tàu Ác Mộng》, 《... Ác Mộng》...”
Khương Thất cạn lời, quyết định tự mình lướt xem phần giới thiệu phim của 'Rạp Chiếu Phim Ác Mộng'. Sau đó cô phát hiện ra tên phim cơ bản đều giống hệt nhau, chỉ khác mỗi hai chữ đầu tiên.
Ngoài 'chí mạng' và 'ác mộng' ra, còn có thêm chữ 'huyết sắc', ví dụ như: 《Cuộc Gọi Huyết Sắc》, 《Xe Buýt Huyết Sắc》 vân vân.
“Chí mạng, ác mộng, huyết sắc...”
Ba tiền tố? Tương ứng với ba cấp độ sao?
Cũng không biết đám người Kỳ Chiêu Chiêu và Diệp Lĩnh rốt cuộc đã chọn xem phim ở cấp độ nào. Chi bằng...
Bật 'buff may mắn' lên, rồi chọn bừa một bộ thử xem?
