Chung Cư Sinh Tồn Ngày Mạt Thế - Chương 85: Dị Tinh Lai Khách (11) - Mở Khóa Nhiệm Vụ Thông Quan Ẩn
Cập nhật lúc: 17/02/2026 22:02
“Mày định phản công về hành tinh mẹ kiểu gì?”
Đùa giỡn xong quay lại vấn đề chính, vẻ mặt Khương Thất lập tức trở nên nghiêm túc. Sự thay đổi ch.óng mặt khiến giáo sư Lâm An không kịp trở tay, dù đã tiếp xúc với nhau 10 ngày, ông vẫn rất khó hiểu nổi hai cô đặc vụ quá đỗi trẻ tuổi này rốt cuộc đang nghĩ gì.
Mỗi khi nghi ngờ, các cô lại thể hiện sự chuyên nghiệp; mỗi khi chấp nhận, các cô lại bộc lộ sự hoạt bát và non nớt đúng lứa tuổi.
Có lẽ...
Đây chính là giới trẻ chăng.
[Phản công về hành tinh mẹ?]
[Ta không làm được.]
“Mày nói cái gì?”
Khương Thất nheo mắt lại, con nhộng này định lật lọng vào phút ch.ót à?
[Trùng tộc loại II ở hệ ngân hà Troy xa xôi, cách nơi này rất xa, rất xa. Cho dù là ta muốn đến đó, hay ả muốn đến đây, đều không phải chuyện một sớm một chiều có thể làm được.]
Kỳ Chiêu Chiêu nghe đến đây thì thắc mắc: “Đã xa như vậy thì các ngươi đến đây kiểu gì?”
[Bào t.ử.]
[Trên mặt trăng có một bào t.ử phân tách từ Mẫu trùng loại II trưởng thành. Giải thích theo ngôn ngữ mà nhân loại các ngươi có thể hiểu thì bào t.ử này tương đương với tàu mẹ không gian của Trùng tộc loại II.]
Giáo sư Lâm An hiểu ra: “Ý là lũ Trùng tộc loại II xâm lược hành tinh chúng ta thực chất đều đến từ chiếc tàu mẹ bào t.ử này?”
[Đúng vậy.]
[Ta có thể đưa tất cả Trùng tộc loại II rời khỏi đây, nhưng điều kiện tiên quyết là ta phải chiếm được tàu mẹ không gian trên mặt trăng, cũng chính là bào t.ử phân tách của Mẫu trùng loại II, nếu không ta không thể tiến hành du hành vũ trụ được.]
“A! Tao hiểu rồi!”
Khương Thất bừng tỉnh đại ngộ: “Ý mày là muốn bọn tao giúp mày thu cái bào t.ử phân tách này vào bóng chứa Pokemon, sau đó mày mới có thể đưa tất cả Trùng tộc loại II rời khỏi đây!”
[Chính xác!]
Kỳ Chiêu Chiêu há hốc mồm: “...”
Người chơi khác qua phó bản thường chỉ đơn giản là làm nhiệm vụ hộ tống, sao cô bé và chị Khương qua phó bản lại còn phải chạy lên tận mặt trăng thế này?
“Chuyện này có hợp lý không?!”
Giáo sư Lâm An nghe xong cũng trố mắt nghệt mặt: “Nhưng quốc gia chúng tôi tạm thời chưa có năng lực đưa người lên mặt trăng, chuyện này phải làm sao đây?!”
[Không cần đống sắt vụn của các ngươi, ta có thể khiến Trùng tộc loại II đưa các ngươi lên mặt trăng.]
Sắt... sắt vụn?
Mấy ông bạn già của ông mà biết thành quả nghiên cứu cả đời mình bị một sinh vật ngoài hành tinh ví von như vậy chắc sẽ khóc ngất trong nhà vệ sinh mất thôi...
Giáo sư Lâm An không nhịn được lấy khăn tay ra lau mồ hôi.
Khương Thất thì tiếp nhận chuyện lên mặt trăng khá dễ dàng, cô chỉ quan tâm một vấn đề: “Trên mặt trăng không có oxy, bọn tao lên đó sẽ c.h.ế.t mất.”
[Sẽ không.]
[Môi trường trên mặt trăng hiện tại đã bị bào t.ử phân tách cải tạo, giờ trên đó tương đương với một nhà máy ấp trứng khổng lồ của Trùng tộc loại II.]
“Được rồi, tao không còn vấn đề gì nữa.”
Khương Thất nhìn sang Kỳ Chiêu Chiêu: “Em muốn hành động bây giờ hay để ngày mai?”
“Bây giờ đi ạ.”
“Về sớm chút thì anh Diệp cũng yên tâm sớm hơn.”
“Cũng được.”
Mặc dù trong 10 ngày ở phó bản, thời gian nghỉ ngơi của các cô cộng lại chưa đến 3 ngày, dù mệt hay buồn ngủ cũng chỉ có thể dựa vào nước t.h.u.ố.c chữa trị để miễn cưỡng cầm cự, nhưng hiếm khi được làm 'nhân vật chính' trong phim điện ảnh một lần, quá trình này thực ra cũng khá thú vị.
“Nào, Chiêu Chiêu, trước khi xuất phát chúng ta chia nhau đạn d.ư.ợ.c và b.o.m trong không gian đã.”
“Vâng ạ.”
Giáo sư Lâm An nhìn hai cô gái thản nhiên chia v.ũ k.h.í như chốn không người mà cảm thấy vô cùng khó tin: “Các cô... các cô cứ thế quyết định đi mặt trăng luôn sao?”
Ông suýt nữa thì nghi ngờ chuyến đi này thực ra không phải lên mặt trăng mà là đi sang thành phố Tinh Thành bên cạnh đấy!
“Nếu không thì sao?”
“Dù sao cũng nên do dự một chút hoặc gọi điện thoại về cho gia đình chứ?!”
Khương Thất và Kỳ Chiêu Chiêu liếc nhìn nhau, biểu cảm trên mặt cả hai đều rất vi diệu. Gia đình ư? Trong thế giới phó bản này các cô làm gì có gia đình.
“Giáo sư, đừng lo lắng, chúng tôi đi sớm thì về sớm mà.”
Vẻ mặt giáo sư Lâm An đầy phức tạp.
Rõ ràng là chuyện nguy hiểm cực độ, sao lại có thể dùng thái độ “đi chợ mua rau, đi tí rồi về” để đối đãi thế này? Haizz... ông cũng chẳng biết nên ngăn cản hay ủng hộ nữa.
Rất nhanh sau đó, Khương Thất và Kỳ Chiêu Chiêu với trang bị tận răng đã đứng trước mặt Mẫu trùng loại II ấu niên to lớn 10 mét: “Nói xem nào, mày định đưa bọn tao lên mặt trăng kiểu gì?”
[Đưa tay đây.]
Khương Thất và Kỳ Chiêu Chiêu đưa tay ra.
Hai cái xúc tu của Mẫu trùng loại II quấn lấy cổ tay họ rồi rắc một tiếng, tự đứt lìa.
[Bây giờ ý thức của chúng ta đã chia sẻ với nhau.]
[Lát nữa ta sẽ điều khiển mười con Trùng tộc loại II dạng sứa đến đón các ngươi ở cửa phòng thí nghiệm. Nhưng ngay khi ta khống chế ngược lại chúng, bào t.ử trên mặt trăng cũng sẽ phát hiện ra sự tồn tại của ta, nó sẽ tìm mọi cách ngăn cản các ngươi tiếp cận.]
“Rồi sao nữa?”
[Sau đó ta sẽ điều khiển những Trùng tộc loại II khác trên mặt đất để hỗ trợ các ngươi.]
[Nhưng cuối cùng có lên được mặt trăng hay không, vẫn phải dựa vào nỗ lực của chính các ngươi.]
Khương Thất nghe vậy vươn vai một cái thật sảng khoái: “Tỷ lệ thành công 50%, đáng để thử.”
Kỳ Chiêu Chiêu cũng nhắm mắt hít sâu một hơi, điều chỉnh trạng thái bản thân lên mức tốt nhất: “Chị Khương, em sẵn sàng rồi.”
“Vậy đi thôi.”
Về chuyện 'lên mặt trăng' này, giáo sư Lâm An chẳng giúp được gì, ông chỉ có thể lặng lẽ nhìn hai người rời khỏi phòng thí nghiệm, lắng nghe tiếng bước chân dần biến mất nơi hành lang.
Làm ơn, nhất định phải trở về nhé.
...
...
Cánh cửa phòng thí nghiệm đã mở ra vô số lần trong suốt 10 ngày qua lại một lần nữa mở ra. Nhưng lần này xuất hiện trước mặt họ không phải cảnh tượng khuôn viên trường hoang tàn, cũng không phải sương mù trắng xóa, mà là hàng dài 'Trùng tộc sứa' xếp hàng ngay ngắn.
Giọng nói của Mẫu trùng loại II vang lên trong đầu.
[Các ngươi phải chui vào bụng của Trùng tộc loại II dạng sứa trước đã.]
“Sao mày cũng gọi là sứa thế?”
[Để tiện cho các ngươi dễ hiểu thôi.]
Con sứa khổng lồ cao 50 mét cúi người xuống, đưa cái miệng đầy răng nanh dữ tợn lại gần, khoảng cách giữa hai bên ngày càng gần, càng lúc càng gần, sau đó nó “ngoạm” một miếng nuốt chửng Khương Thất và Kỳ Chiêu Chiêu vào trong.
“?!”
“Vãi chưởng! Em suýt chút nữa thì không nhịn được mà nổ s.ú.n.g!”
Cơ thể hai người trượt qua thực quản có kết cấu như thạch rau câu rồi rơi xuống bụng của Trùng tộc sứa. Ở đây cũng mềm nhũn, nhắm mắt lại không nhìn thì cảm giác y hệt như đang ngồi trên ghế sofa ở nhà.
[Trùng tộc loại II dạng sứa nuốt các ngươi đang bay lên không trung, nếu chuyến bay thuận lợi, các ngươi sẽ đến bề mặt mặt trăng sau 20 phút nữa.]
Vừa dứt lời, giọng nói của Mẫu trùng loại II ấu niên lại vang lên.
[Woa, chúng ta bị phát hiện rồi, chuẩn bị đón nhận tấn công đi.]
“Ầm ầm ầm ——!”
Khi 10 con Trùng tộc loại II dạng sứa mất kiểm soát, toàn bộ Trùng tộc loại II ở Nguyệt Thành bắt đầu trở nên xao động. Trong đó từng mảng lớn Trùng tộc bắt đầu tàn sát lẫn nhau, còn nhà máy ấp trứng đang vận hành trên mặt trăng cũng ngừng hoạt động vài giây sau đó.
[Xẹt xẹt... Phát hiện Mẫu hậu mới sinh...]
[Xẹt xẹt... Bất chấp mọi giá... Xẹt xẹt... Tiêu diệt triệt để...]
“Vù vù vù ——”
Dưới mệnh lệnh của Mẫu trùng loại II ở hệ ngân hà xa xôi, hàng ngàn hàng vạn Trùng tộc loại II khổng lồ bay ra từ nhà máy bào t.ử trên mặt trăng. Toàn thân chúng được bao phủ bởi lớp giáp đen kịt cứng rắn, nhìn bằng mắt thường chẳng khác nào những pháo đài trôi nổi giữa không trung.
[Tình hình không ổn.]
[Trùng tộc loại II khổng lồ của nhà máy bào t.ử có cấp bậc cao hơn Trùng tộc loại II dạng sứa.]
“Khổng lồ?”
[Các ngươi có thể tưởng tượng là phiên bản phóng to gấp n lần, biết bay, có tám chân, và mỗi cái chân đều gắn lưỡi hái 'Xe tăng trên không'.]
Khóe miệng Khương Thất giật giật: “...”
“Xúc tu sứa nhà mày có biết b.ắ.n s.ú.n.g và ném b.o.m không?”
[Cái gì?]
“Chỗ tao có đạn ăn mòn, đạn khí độc, đạn điện từ, đạn cháy, đạn cấp đông, và vô số b.o.m thường. Nếu sứa của mày biết b.ắ.n s.ú.n.g thì đối phó với đám 'xe tăng trên không' này sẽ tiện hơn nhiều.”
[Sứa thì không biết, nhưng ta có thể học.]
Kỳ Chiêu Chiêu kinh ngạc: “Còn có thể học ngay tại chỗ được à?”
[Tiếng Trung cũng là do ta học ngay tại chỗ đấy thôi.]
“Đỉnh của ch.óp!”
Tiếng Trung có thể nói là một trong những ngôn ngữ khó học nhất trong thế giới thực, học ngay tại chỗ mà đã biết dùng, năng lực học tập này ít nhất cũng mạnh gấp mấy lần con người.
Trong lúc Mẫu trùng loại II bận học, Khương Thất cũng bận rộn lôi s.ú.n.g từ trong không gian ra. Ban đầu cô chỉ có 4 khẩu s.ú.n.g do Diệp Lĩnh đưa, một khẩu s.ú.n.g lục phụ nữ có sẵn, và ba khẩu s.ú.n.g uy lực cao nhận được trước khi vào phó bản.
Số còn lại toàn là do cô vơ vét được khắp nơi trong thế giới phó bản suốt 10 ngày qua.
Bây giờ có thể đưa hết cho Trùng tộc loại II dạng sứa sử dụng.
Dù sao thì... nó cũng mọc rất nhiều, rất nhiều xúc tu mà!
Cảnh tượng tiếp theo quả thực vượt quá giới hạn tưởng tượng của Kỳ Chiêu Chiêu: Một con sứa khổng lồ dùng xúc tu nắm c.h.ặ.t mấy chục khẩu s.ú.n.g, đối đầu với đám 'pháo đài trên không' rợp trời dậy đất.
“Vút v.út v.út ——!”
Đạn bay đầy trời, nhưng không một viên nào trượt mục tiêu.
[Hahahahaha!]
[Vui quá! Vui quá đi mất!]
Mẫu trùng loại II ấu niên đã hoàn toàn kiểm soát ý thức của con sứa, đang điều khiển hàng trăm cái xúc tu đại khai sát giới chẳng khác nào đang chơi Đột Kích.
Khương Thất: “...”
Kỳ Chiêu Chiêu: “...”
“Nhóc con, tao có thể hỏi mày học b.ắ.n s.ú.n.g ở đâu không?”
[Game b.ắ.n s.ú.n.g sinh tồn (PUBG) đấy.]
“Được rồi, tao hiểu rồi.”
Thảo nào mà mượt thế!!
...
Kỳ Chiêu Chiêu vốn tưởng sẽ có một trận chiến thế kỷ, nhưng sau khi các cô giao nộp hết v.ũ k.h.í và đạn d.ư.ợ.c, thực tế lại biến thành màn solo gánh team kỳ lạ của Mẫu trùng loại II ấu niên.
Cô bé không nhịn được thì thầm hỏi: “Cái đó... giờ chúng ta làm gì?”
“Chẳng làm gì cả, đợi thông quan thôi.”
“Chị Khương.”
“Hửm?”
“Chị có lường trước được cảnh này không?”
Khương Thất lắc đầu: “Chị thề, chị thực sự không ngờ nó lại biến thành thế này!”
Ban đầu cô định khoét một cái lỗ trên bụng con sứa rồi cùng Kỳ Chiêu Chiêu đối phó với 'pháo đài trên không', nhưng giữa chừng đột nhiên nảy ra ý tưởng: mình b.ắ.n s.ú.n.g sao bằng để Trùng tộc loại II b.ắ.n, dù sao chúng nó cũng có nhiều xúc tu thế kia, không dùng thì phí, ai ngờ hiệu quả lại tốt đến thế?
Thế là dưới sự hộ tống của Mẫu trùng loại II ấu niên đang chơi game b.ắ.n s.ú.n.g đến nghiện, các cô thuận lợi đến được mặt trăng, lại thuận lợi dùng bóng chứa Pokemon thu phục bào t.ử.
Và khi các cô giao cả bóng chứa Pokemon và bào t.ử cho Mẫu trùng loại II ấu niên, âm thanh thông báo đã lâu không gặp của Chung cư Sinh tồn cuối cùng cũng vang lên.
[Hệ thống: Chúc mừng người chơi Thất Thất Thất đã mở khóa nhiệm vụ thông quan ẩn của phó bản Dị Tinh Lai Khách, ③ Giải trừ nguy cơ tận thế của phó bản Dị Tinh Lai Khách trong vòng 30 ngày, nhận được 50.000 điểm tích phân.]
[Hệ thống: Vì bạn là người chơi đầu tiên mở khóa nhiệm vụ thông quan ẩn của phó bản thường, bạn nhận được phần thưởng đặc biệt từ Chung cư Sinh tồn: Chọn một trong hai: Rút thăm đạo cụ hoặc Rút thăm năng lực.]
Mắt Khương Thất mở to hết cỡ: “?!”
Thực sự cược đúng rồi!!
[Hệ thống: “Người chơi đang trở về Chung cư Sinh tồn...”]
[3]
[2]
[1]
...
