Chúng Ta Chẳng Thể Quay Lại - 1
Cập nhật lúc: 12/09/2026 03:00
Lần đầu tiên ta xin Tiêu Yến đừng cưới chị dâu, là vào mùa xuân năm thứ hai nhập cung.
Hôm ấy hắn giúp ta sửa con diều giấy.
Khung trúc bị gãy, ta nhất định không chịu thay cái mới, bảo rằng ca ca chỉ dạy ta làm đúng một con này.
Hắn ngồi dưới cửa sổ, cầm cuộn chỉ mảnh, quấn mấy vòng mới thắt xong nút.
Ta ghé bên cạnh nhìn, cười hắn làm Hoàng đế mà thắt nút còn chẳng khéo bằng cung nữ.
Hắn ngước mắt nhìn ta: "Thế sao nàng chỉ gọi trẫm sửa?"
Ta bảo người khác không ai dám.
Hắn bật cười, lật con diều lại, sửa sang lại cái đuôi cho ta.
"Trẫm thấy là nàng không dám sai bảo kẻ khác, chỉ giỏi bắt nạt trẫm."
Ngày ấy, ta rất thích nghe những lời như thế.
Tưởng chừng như mọi quy củ nghiêm nhặt chốn hoàng cung, hễ đến chỗ ta, đều có thể nhượng bộ một chút.
Ta nhô người giơ tay túm lấy tay áo hắn, bảo có việc muốn xin.
"Nói đi."
"Không được nạp chị dâu ta vào cung."
Sợi chỉ trên tay hắn bỗng khựng lại.
Cơn gió ngoài cửa sổ thổi rơi tờ giấy mỏng trên bàn xuống đất, chẳng ai trong chúng ta nhặt lên.
Trôi qua một lúc, hắn mới hỏi: "Đang yên đang lành, sao lại nói chuyện này?"
Ta không giả vờ như không biết.
"Năm ngoái lúc giỗ ca ca, những lời Bệ hạ nói với tỷ ấy dưới hành lang, ta nghe thấy cả rồi."
Hắn im lặng.
Ta vẫn nhớ như in ngày hôm ấy, hắn hỏi Mạnh Nghi Ninh, nếu năm xưa hắn chấp nhận tranh giành một lần nữa, nàng có còn gả cho Tống Cẩm hay không.
Chị dâu không trả lời.
Ta đứng ở góc ngoặt, ôm hũ rượu ca ca thích nhất lúc còn sống, tiến không được, lùi chẳng xong.
Sau đó chị dâu bước ra trước, nhìn thấy ta liền gọi một tiếng "Vi nhi".
Ta dạ một tiếng thật to. Chỉ sợ dạ chậm một nhịp, nước mắt sẽ rơi xuống trước.
Nay ta nói huỵch tẹt chuyện này ra, Tiêu Yến nhìn ta hồi lâu mới bảo: "Chuyện cũ rồi, trẫm chỉ tiện miệng hỏi thôi."
"Thế thì hứa với ta đi."
Hắn thở dài một tiếng thật nhẹ, giơ tay nắn má ta.
"Chẳng phải bình thường nàng nhớ nàng ấy nhất sao?"
"Ta nhớ chị ấy với tư cách là chị dâu, chứ không phải muốn chị ấy làm phi tần của ngài."
Hắn bị câu nói này của ta làm cho bật cười.
Nhưng ta thì không cười.
"Bệ hạ, trong cung có thể nạp thêm rất nhiều người, ta không cản. Duy chỉ có chị ấy là không được."
"Nếu trẫm hứa, nàng lấy gì tạ ơn trẫm?"
Ta không ghé lại gần hôn hắn một cái như mọi khi.
"Nếu Bệ hạ không hứa, sau này ta sẽ không ở lại đây nữa."
Tiêu Yến ngẩng đầu, nụ cười trên mặt nhạt đi trong thoáng chớp.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn, không hề buông. Cuối cùng, hắn đặt con diều đã sửa xong vào tay ta.
"Hứa với nàng."
Hắn còn cố ý gõ nhẹ lên trán ta một cái.
"Trái tim bé xíu chừng này, mà cái gì cũng nhét vào cho được."
Ta ôm con diều, toàn thân như gạt bỏ được gánh nặng.
Hôm ấy gió rất đẹp, con diều cuối cùng cũng bay cao.
Ta cứ liên tục ngoái đầu gọi hắn mau nhìn.
Cứ ngỡ chuyện này, từ đây đã trở thành quá khứ.
…..
Ngày chị dâu gả về nhà họ Tống, ta mới mười một tuổi.
Cha mẹ nối tiếp nhau qua đời, ca ca lại thường xuyên ở trong quân ngũ, một mình ta sống trong căn viện rộng thênh thang, nghe thấy bước chân ngoài cửa là chồm dậy hỏi có phải ca ca đã về không.
Đêm đầu tiên chị dâu bước qua ngưỡng cửa, nhìn thấy ta đứng nghệt ra ngoài phòng tân hôn.
Ta ôm gối trong tay, không dám vào, cũng không đành đi.
Ca ca bước ra hỏi ta làm sao thế, ta lắc đầu.
Chị dâu cách một cánh cửa nghe thấy, liền bảo ca ca dắt ta vào.
Nàng khoác áo cưới đỏ thắm, trâm cài còn chưa tháo, đã đỡ lấy cái gối của ta đặt bên mép giường.
"Đêm nay ngủ với tỷ nhé."
Ca ca đứng ngoài cửa, ngẩn người ngơ ngác hồi lâu.
Mãi sau này ta mới biết, ngay đêm thành thân của mình, ca ca đã bị chị dâu đuổi ra ngủ ở thư phòng.
Huynh ấy không giận, hôm sau còn đan cho ta một con châu chấu bằng cỏ, dặn ta sau này không được bám lấy chị ấy như thế nữa.
Ta miệng thì vâng dạ, đêm đến vẫn mò sang viện của nàng.
Chị dâu lớn hơn ta bảy tuổi, biết b.úi rất nhiều kiểu tóc, những lúc ta học thuộc sách đến phát buồn ngủ, nàng lại dúi vào tay ta một miếng bánh gạo nóng hổi.
Lần đầu ta có kinh nguyệt, sợ tới mức tưởng mình sắp c.h.ế.t, cũng chính nàng ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng giảng giải cho ta hiểu.
Nàng chưa bao giờ lấy những chuyện đó ra làm trò cười.
Mùa đông ca ca trở về, chê ta mặc ít áo, nàng liền nắm lấy tay huynh ấy đặt lên tai ta.
"Sờ thử xem, ấm lắm đấy. Thắt lưng giày của chàng đều ướt cả rồi, mau đi thay trước đi."
Ca ca liền bật cười.
Ở bên ngoài huynh ấy là vị tướng quân uy phong lẫm liệt, nhưng về đến nhà, lại sẵn lòng ngồi nghe nàng ấy cằn nhằn những chuyện nhỏ nhặt ấy.
Ta chưa từng nghĩ rằng, nàng ấy không hề thích những ngày tháng như thế.
Cũng chưa từng nghĩ rằng, trước khi gả cho ca ca, trong lòng nàng ấy đã từng khắc ghi một bóng hình khác.
Trước khi ra trận, ca ca từng giao cho ta một chiếc hộp gỗ nhỏ, bảo ta giấu giùm.
Huynh ấy bảo lúc về sẽ cho chị dâu một sự bất ngờ.
Bên trong là hai khúc gỗ còn chưa chạm khắc xong, một khúc vẽ hình hoa, một khúc vẽ con chim ngoằn ngoèo xấu xí.
Huynh ấy muốn tự tay làm cho nàng ấy một chiếc trâm.
Sau này, những đồ đạc gửi về rất nhiều, có đao của huynh ấy, áo cũ, và cả một đôi giày rơm đã sờn rách đế.
Huynh ấy không trở về nữa.
Chị dâu lau chùi sạch sẽ từng món đồ một, đêm đến ôm chiếc hộp gỗ ấy ngồi rất lâu.
Ta ngồi xổm trước mặt nàng ấy, hỏi sau này có phải chỉ còn lại hai chúng ta thôi không.
Nàng ấy kéo ta vào lòng, bảo đúng vậy.
"Vi nhi đừng sợ. Sau này nơi đây vẫn là nhà của muội."
Câu nói ấy, ta đã ghi nhớ suốt nhiều năm trời.
