Chưởng Sự Cô Cô Nuôi Bé Con, Hoàng Thượng Đừng Hoảng - Chương 20: Chu Lệnh Yển An Tĩnh

Cập nhật lúc: 14/02/2026 09:03

Nụ cười trên mặt Lý Trúc Như suýt chút nữa thì không giữ được, phong hiệu "Tĩnh" của Tĩnh phi quả thực không sai chút nào. Suốt dọc đường đi, đa phần nàng ấy chỉ khẽ gật đầu, câu nào cũng có phản hồi, nhưng tuyệt nhiên không tiếp lời câu nào.

Lý Trúc Như liếc nhìn biểu cảm như vừa ăn phải một miếng mướp đắng to tướng của đám cung nhân phía sau Tĩnh phi, chút nghi ngờ liệu Tĩnh phi có phải cố ý làm khó mình hay không cũng tan biến.

Đến bên ngoài Cổ Nguyệt Hiên, Tĩnh phi và Chu Lệnh Yển đồng loạt dừng lại. Lý Trúc Như xoay người: "Tĩnh phi nương nương và Nhị công chúa đã đến Cổ Nguyệt Hiên rồi thì cứ vào trong xem thử, bên trong cũng không có hùm beo thú dữ gì đâu ạ."

Tuy Lý Trúc Như đã cho các cung nhân ở Cổ Nguyệt Hiên nghỉ xả hơi một chút, nhưng những người cần trực vẫn đang làm nhiệm vụ. Thấy Trúc Như cô cô dẫn Tĩnh phi và Nhị công chúa đến, bọn họ có thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ bình thường.

Chuyện Trúc Như cô cô dẫn các Hoàng t.ử, Công chúa về đây đã là chuyện quá đỗi bình thường rồi.

Lý Trúc Như không để quá nhiều người đi theo, chỉ có người của Tĩnh phi và Diệu Quả. Lý Trúc Như giới thiệu trước về khu vui chơi và khu huấn luyện vượt chướng ngại vật.

Nàng vừa nói vừa quan sát phản ứng của Nhị công chúa. So với Tĩnh phi còn có chút hứng thú, phản ứng của Nhị công chúa lại rất bình thường.

Tĩnh phi nhìn về phía khu huấn luyện vượt chướng ngại vật: "Cái này là chuẩn bị cho Đại hoàng t.ử và Thái t.ử phải không?"

Lý Trúc Như phủ nhận: "Đại hoàng t.ử và Thái t.ử quả thực rất hứng thú, nhưng Tứ công chúa cũng thích không kém. Đồ đạc ở Cổ Nguyệt Hiên đều là chuẩn bị cho các Hoàng t.ử và Công chúa, không có chuyện khu vực nào chỉ dành riêng cho ai. Cùng là con cái của Hoàng thượng, mấy thứ đồ chơi huấn luyện này cũng không đến mức phải phân chia rạch ròi như vậy."

Tĩnh phi ngạc nhiên: "Tứ công chúa ư? Công chúa cũng chơi mấy thứ nguy hiểm này sao?"

Lý Trúc Như: "... Tĩnh phi nương nương yên tâm, nơi này đều đã qua thử nghiệm và bố trí kỹ lưỡng, khi các Công chúa và Hoàng t.ử vui chơi cũng sẽ có người bảo vệ toàn bộ quá trình. Hơn nữa, nếu Tứ công chúa thích, việc nô tỳ cần làm là dưới tiền đề bảo đảm an toàn cho người, nỗ lực để người có thể đạt được tâm nguyện mà thử sức."

Lúc này Chu Lệnh Yển bất ngờ liếc nhìn Lý Trúc Như một cái, khiến nàng có chút thụ sủng nhược kinh.

"Nhị công chúa có chỗ nào thắc mắc sao?"

Tĩnh phi lúc này mới để ý con gái đang nhìn Lý Trúc Như.

Giọng nói của Chu Lệnh Yển không nhỏ nhẹ như người ngoài vẫn tưởng, ngược lại có sự trầm ổn vượt quá lứa tuổi: "Mấy cái này, con cũng có thể thử sao?"

Lý Trúc Như nhìn theo ngón tay nhỏ bé của cô bé, quả nhiên là khu chướng ngại vật nhìn có vẻ "hung hiểm" kia: "Đương nhiên rồi, ngay cả Tứ công chúa và Thái t.ử đều có thể, Nhị công chúa lớn hơn bọn họ, tự nhiên càng có thể thử."

Tĩnh phi mở miệng định nói gì đó, Lý Trúc Như thức thời nói: "Tĩnh phi nương nương cứ xem kỹ lại những chỗ này xem có gì không ổn thỏa không. Khu vực này Đại hoàng t.ử và Thái t.ử đã thèm thuồng từ lâu, nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội chơi chính thức. Đến lúc đó Nhị công chúa và bọn họ cùng chơi thử, huynh đệ tỷ muội ngày thường phải tiếp xúc nhiều mới có thể gia tăng tình cảm."

Tĩnh phi chỉ có một mụn con gái là Chu Lệnh Yển, tính cách cẩn trọng dè dặt nhưng cũng không làm chậm trễ việc nàng trù tính cho con gái. Nghe thấy lời này, nàng thực sự do dự một lát, không nói thêm lời phản đối nào nữa.

Chu Lệnh Yển tò mò nhìn Lý Trúc Như, không ngờ nàng lại "dỗ dành" được Mẫu phi nhanh như vậy.

Lý Trúc Như nháy mắt với cô bé, giống như hai người đã ngầm thỏa thuận điều gì đó. Chu Lệnh Yển ngẩn ra một chút, sau đó quay đầu đi không nhìn mặt nàng nữa.

Kỳ lạ thật.

Lý Trúc Như dẫn đoàn người vào trong nhà, có thể cảm nhận rõ ràng dù là Tĩnh phi hay Chu Lệnh Yển đều dường như thả lỏng hơn nhiều.

Có lẽ họ hiểu lầm Cổ Nguyệt Hiên chỉ có những trò chơi ngoài trời có phần mạo hiểm kích thích kia.

"Cơ sở vật chất trong nhà tạm thời chỉ có bấy nhiêu, vẫn đang từ từ bổ sung thêm. Đây là bàn học nhỏ của Tứ công chúa, những thẻ chữ này đều là Đại hoàng t.ử và Thái t.ử đồng tâm hiệp lực vẽ cho Tứ công chúa đấy." Lý Trúc Như rất biết nghệ thuật ngôn ngữ, một ý tưởng vốn dĩ khiến hai cậu bé chán ghét, trong nháy mắt lại trở thành hành động yêu thương em gái.

Ánh mắt Tĩnh phi xúc động, quan hệ trước đây giữa Tứ công chúa và Thái t.ử bọn họ thế nào sao nàng không biết chứ, vậy mà ở Cổ Nguyệt Hiên chưa đầy một tháng, lại có thể thân thiết đến nhường này.

"Bên này là khu tranh ghép, tạm thời kiểu dáng còn hạn chế, đến lúc đó Nhị công chúa có kiểu nào thích, có thể bảo Phủ Nội Vụ làm."

Kệ tranh ghép đã không còn là cái kệ chỉ có hình con nhện như lúc đầu, bên trên còn có rất nhiều kiểu dáng, kích thước, độ khó đều khác nhau, hơn mười bức bày cùng một chỗ trông rất hoành tráng.

Chu Lệnh Yển đứng ở khu tranh ghép nhìn một lúc lâu, hiếm khi rốt cuộc cũng có thứ cô bé hứng thú, nếu không Lý Trúc Như thực sự phải đau đầu.

"Đây là khu tích mộc (gỗ xếp hình) có thể tùy ý lắp ráp, cứ theo ý mình mà xếp, không có yêu cầu gì, tùy tâm là được."

Chu Đình Phong tạm thời vứt bỏ đại nghiệp xây thành trì mà cậu bé yêu thích, chuyển sang mê mẩn khu huấn luyện vượt chướng ngại vật mà cậu chưa được chơi.

Chu Lệnh Yển rốt cuộc cũng dừng lại, ngẩng đầu hỏi: "Trúc Như cô cô, con có thể thử cái này không?"

Lý Trúc Như: "Vậy Nhị công chúa tự chơi một lát, ta bồi Tĩnh phi nương nương đi dạo thêm chút nữa."

Ánh mắt Tĩnh phi và Lý Trúc Như chạm nhau, ánh mắt đối phương ôn hòa khiến nàng rất ngạc nhiên, không có sự khúm núm nịnh nọt của cung nhân bình thường, cũng không có sự coi thường toan tính, tóm lại là không khiến người ta ghét.

Tĩnh phi được dẫn đến khu vực nghỉ ngơi bên cạnh, có thể nhìn thấy con gái mà khoảng cách lại không quá gần.

"Trúc Như cô cô quả nhiên có bản lĩnh, Lệnh Yển ngày thường hiếm khi có thứ gì yêu thích." Tĩnh phi cũng không biết nên nuôi dạy con gái thế nào, cứ nuôi theo khuôn mẫu Công chúa trong miệng mọi người.

Tính tình Chu Lệnh Yển hướng nội, rất ít khi thấy cô bé bày tỏ sự yêu thích với thứ gì.

Lý Trúc Như bưng cho nàng một phần bánh kem nhỏ đã làm rất thành thạo: "Tĩnh phi nương nương cứ ngồi đây nhìn Nhị công chúa, nếm thử điểm tâm mới của Cổ Nguyệt Hiên, cũng chỉ hơn ở một chữ mới lạ. Nương nương có thể thử một chút, tiện thể cho nô tỳ biết sở thích của Nhị công chúa, giống như Đại hoàng t.ử thì thích khẩu vị thiên ngọt, không biết khẩu vị Nhị công chúa thế nào?"

Tĩnh phi nhìn thấy món điểm tâm tạo hình đơn giản nhưng không kém phần tinh tế, cũng không kháng cự, nếm thử một miếng, mùi vị quả thực rất ngon.

"Trúc Như cô cô quá khiêm tốn rồi, mùi vị này e là ngự trù của Ngự Thiện Phòng cũng không mấy người làm ra được." Tuy có ý nói lời xã giao, nhưng cũng không hoàn toàn là nói dối. Tĩnh phi ngẫm nghĩ rồi mới trả lời câu hỏi của Lý Trúc Như: "Lệnh Yển trong chuyện ăn uống không kén chọn, nhưng về điểm tâm thì độ ngọt chỉ cần năm phần là được."

Lý Trúc Như nghiêm túc ghi nhớ. Dưới sự cố ý dò hỏi của nàng và sự phối hợp của Tĩnh phi, một số thói quen nhỏ và sở thích vặt vãnh của Chu Lệnh Yển đều được nói ra không còn bí mật gì, trên mặt Tĩnh phi cũng nở nụ cười.

Ngày thường ở trong cung nàng cũng buồn chán, nhưng các hạng mục tiêu khiển trong hoàng cung có hạn, ngay cả một người để nói chuyện cũng không có, hiếm khi nàng cảm thấy trò chuyện vui vẻ như vậy.

Lý Trúc Như vừa bồi chuyện Tĩnh phi, vừa dùng khóe mắt quan sát tình hình Nhị công chúa.

Cô bé không giống như Đại hoàng t.ử cứ một mạch chất đống đồ đạc lại với nhau, ngược lại quá trình xây dựng tràn đầy ý tưởng và thiết kế của riêng mình, trông cũng ra dáng lắm.

Nhưng rốt cuộc là chưa từng học qua, xếp được nửa chừng thì cảm thấy tốn sức, nhíu mày bất mãn đặt khối tiếp theo lên, quả nhiên không ngoài dự đoán, một đống gỗ xếp hình ầm ầm đổ xuống đất.

Lý Trúc Như và Tĩnh phi đều bị tiếng động lớn làm giật mình đứng dậy. Tĩnh phi lo con gái bị thương vội vàng kiểm tra, Chu Lệnh Yển nắm lấy tay nàng: "Mẫu phi, con không bị đập trúng. Hơn nữa gỗ của Trúc Như cô cô ở đây rất nhẹ, đập trúng cũng không đau."

Chỉ là nhìn những khối gỗ vương vãi trên đất, giữa đôi lông mày thanh tú vẫn còn vương nét thất vọng.

Lý Trúc Như ngồi xổm xuống: "Nhị công chúa không cần thất vọng, quá trình xếp gỗ vốn dĩ sẽ xuất hiện đủ loại sự cố ngoài ý muốn. Vừa rồi nô tỳ cũng nhìn thấy thứ người xếp, hình như là một tòa cung điện, chỉ là về mặt kết cấu còn chưa quá quen thuộc, cho nên tạm thời thất bại thôi."

"Nhị công chúa thích xây dựng những thứ này sao?"

Chu Lệnh Yển do dự một lát, vẫn tuân theo bản tâm gật gật đầu.

Lý Trúc Như: "Vậy chi bằng để nô tỳ xin các đại nhân ở Tu Nội Tư một bản vẽ xây dựng các nơi, không cầu những thứ cơ mật kia, chỉ lấy những cái bình thường về cho Nhị công chúa g.i.ế.c thời gian."

Trong mắt Chu Lệnh Yển lóe lên tia sáng, Tĩnh phi ngược lại từ chối: "Như vậy có phải quá phiền phức rồi không?"

Sắc mặt Lý Trúc Như không đổi, cười tủm tỉm nói: "Nương nương đừng có tâm lý này, Hoàng t.ử và Công chúa thích, hơn nữa lại không phải thứ chơi bời lêu lổng làm mất hết ý chí, chỗ Hoàng thượng chắc chắn cũng là vạn phần ủng hộ. Dù là nô tỳ hay Tu Nội Tư, đều là làm việc cho Hoàng thượng, nếu cứ theo suy nghĩ ngại 'phiền phức' của nương nương, vậy đám nô tỳ chẳng phải đều thành kẻ ăn không ngồi rồi sao."

Tĩnh phi đâu nói lại được nàng, hơn nữa ngẫm lại cũng thấy rất có lý.

Ý cười trong mắt Lý Trúc Như đậm thêm, tính tình Tĩnh phi nương nương cẩn trọng, nhưng lại khá dễ dỗ dành.

Lý Trúc Như lại nhìn về phía Nhị công chúa vẫn luôn nhìn chằm chằm mình, đuôi lông mày cong lên. Chu Lệnh Yển lần này không tránh đi, ngược lại khẽ gật đầu, giống như đang cảm ơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.