Chụt Chụt - 6

Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:07

Ta chỉ nhìn một cái rồi dời mắt đi, thế nhưng đúng lúc ấy lại bị hắn bắt gặp.

Hắn hơi nghiêng đầu, khóe môi khẽ cong lên thành một độ cong như có như không.

Sau đó.

Trước mặt bao nhiêu người, hắn nâng chén rượu lên, từ xa xa hướng về phía ta khẽ giơ một cái.

Ánh mắt xung quanh đồng loạt đổ dồn lên người ta.

Có tò mò.

Có mập mờ.

Cũng có vài ánh nhìn mang theo địch ý.

Liễu tiểu thư cũng nằm trong số đó, ánh mắt nhìn ta như muốn nuốt sống ta vậy.

Ta đành c.ắ.n răng nâng chén rượu lên, cách không cụng với hắn một cái rồi uống cạn.

Rượu cay xộc thẳng xuống cổ họng khiến ta ho sặc sụa, khóe mắt cũng đỏ bừng lên.

Cố Tuấn Xuyên đặt chén xuống, ý cười nơi khóe môi càng sâu thêm vài phần.

Biểu cảm ấy rõ ràng đang nói:

“Chỉ có chút t.ửu lượng này thôi sao?”

Ta trừng mắt nhìn hắn một cái, ý là:

“Liên quan gì tới huynh?”

Hắn nhướng mày, giống như đang đáp lại:

“Ta lại rất thích nhìn dáng vẻ này của nàng.”

“Đường Đường~”

Biểu ca Hứa Yến bên cạnh ghé tới, gắp mất viên ngó sen bọc bột trong bát của ta, nhỏ giọng nhắc nhở:

“Muội với tên Cố Tuấn Xuyên kia liếc mắt đưa tình như thế, tưởng đây là hậu viện nhà mình sao?”

“Ai liếc mắt đưa tình với hắn chứ! Ta đang trừng hắn!”

“Trừng đến mức tình ý dạt dào như vậy, ta cũng muốn được muội trừng một lần.”

Lời còn chưa dứt, Hứa Yến đã cúi đầu ghé lại, bày ra bộ dạng chờ được dỗ dành.

“Trừng cái đầu huynh ấy!”

Ta nhanh tay lẹ mắt chộp lấy một miếng bánh gạo nhét thẳng vào miệng hắn.

Nhưng lại không nhìn thấy bàn tay siết c.h.ặ.t dưới án thư của Cố Tuấn Xuyên ở phía xa.

16

Tiệc rượu được nửa chừng, ta viện cớ thay y phục rồi lén đi ra ngoài hít thở.

Hoa quế trong ngự hoa viên đang nở rộ, hương thơm đậm đặc như không tan ra nổi, khiến lòng người thư thái.

Ta đứng bên hồ hóng gió, muốn để cơn nóng do men rượu trên mặt tan đi bớt.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân.

Không nhanh không chậm.

Nhưng lại mang theo một nhịp điệu khiến người ta bồn chồn.

“Nàng trốn ở đây.”

Giọng Cố Tuấn Xuyên truyền tới từ phía sau, trầm thấp như gió đêm lướt qua rừng trúc.

Ta không quay đầu:

“Ai trốn chứ? Ta ra ngoài hít thở thôi.”

“Hít thở với trốn người, ta vẫn phân biệt được.”

Hắn đi tới bên cạnh ta, sóng vai đứng đó, ánh trăng phác họa đường nét gương mặt nghiêng của hắn vừa sắc bén vừa dịu dàng.

“Huynh đi theo ta ra đây làm gì? Không sợ bị người khác nhìn thấy rồi đàm tiếu sao?”

“Sợ cái gì.”

Giọng hắn nhàn nhạt.

“Dù sao cả kinh thành đều đang bàn tán chuyện của chúng ta.”

“Ta... chúng ta có chuyện gì chứ?”

Ta lắp bắp phản bác.

“Nàng nói xem?”

Hắn quay đầu nhìn ta, ánh trăng rơi vào đôi mắt hắn, tựa như vô số vì sao vỡ vụn trong đó.

Tim ta đập nhanh như trống trận, nhưng ngoài miệng vẫn cố tỏ ra cứng rắn:

“Ta không biết. Huynh thích nói thì nói, không nói thì thôi.”

“Thẩm Đường.”

Hắn bỗng gọi tên ta, giọng nói nhẹ hơn bình thường rất nhiều, tựa như chuồn chuồn lướt nước.

“Hửm?”

“Nàng còn nhớ năm đó lúc còn nhỏ đã từng nói một câu không?”

“Câu gì?”

“Nàng nói... đợi đến khi huynh có sữa rồi hãy tới tìm nàng.”

Cả người ta cứng đờ.

Cố Tuấn Xuyên xoay người lại, đối diện với ta, từng bước từng bước tiến tới.

Ta theo bản năng lùi lại, gót chân chạm phải lan can đá bên hồ, không còn đường lui.

Hắn cúi đầu xuống, khoảng cách gần đến mức trán hắn gần như chạm vào tóc ta, hơi thở lướt qua gò má, mang theo hương rượu nhàn nhạt.

“Bây giờ.”

Giọng hắn khàn thấp đến đáng sợ, yết hầu khẽ chuyển động.

“Nàng có muốn thử xem không?”

17

Đầu óc ta “ong” một tiếng, nổ tung.

“Cố Tuấn Xuyên, huynh... huynh đúng là một tên vô lại!”

Ta đưa tay đẩy hắn.

Thế nhưng hắn vẫn đứng yên bất động.

Ngược lại còn nắm lấy cổ tay ta, ngón tay cái không nặng không nhẹ vuốt lên mạch đập nơi đó.

Mạch đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra ngoài.

“Tim đập nhanh như vậy sao?”

Hắn cúi đầu nhìn cổ tay ta, khóe môi mang theo một nụ cười đắc ý.

“Xem ra không phải chỉ có một mình ta đang giả vờ.”

“Ai giả vờ chứ! Ta là bị huynh dọa thôi!”

“Bị dọa?”

Hắn buông cổ tay ta ra, ngón tay thon dài nâng cằm ta lên, ép ta nhìn thẳng vào hắn.

“Thẩm Đường, nhìn ta.”

Ta bị ép phải đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm ấy.

Trong đó phản chiếu khuôn mặt của chính ta.

Đỏ hơn cả con cá chép gấm đang tung tăng dưới nước.

“Huynh... huynh nhìn cái gì mà nhìn!”

“Nhìn xem cái miệng cứng của nàng có thể dùng để đập hạt óc ch.ó được rồi.”

Hắn buông tay, lùi lại nửa bước, rồi lấy từ trong tay áo ra một sợi dây đỏ.

Sợi dây đỏ ấy cũ đến bạc màu, mép dây đã sờn cả lên, vừa nhìn đã biết được cất giữ bên người rất nhiều năm.

“Đây là...”

Ta sững sờ.

“Năm đó lúc nàng mút ta, nó rơi xuống từ trên đầu nàng.”

Hắn giơ sợi dây đỏ tới trước mặt ta, giọng nói trầm thấp như đang kể một bí mật đã cất giấu rất lâu:

“Ta nhặt lên, giữ bên người hơn mười năm.”

“Thẩm Đường, nàng thật sự không biết vì sao ta không chịu nghị thân sao?”

Nước mắt ta bất ngờ rơi xuống.

Không phải vì đau lòng.

Mà là vì đột nhiên phát hiện, hóa ra những niềm vui tưởng chừng bình thường nhất của ta, đều bắt nguồn từ sự cẩn trọng và nâng niu của một người.

Nhìn thấy ta khóc, vẻ bình tĩnh trên mặt Cố Tuấn Xuyên cuối cùng cũng vỡ vụn.

Hắn luống cuống giơ tay lau nước mắt cho ta, nhưng ngoài miệng vẫn cố tỏ ra mạnh miệng:

“Khóc cái gì? Ta còn chưa bắt đầu bắt nạt nàng đâu.”

“Huynh đúng là đồ vô lại đáng ghét!”

Ta vừa khóc vừa đ.ấ.m lên n.g.ự.c hắn một cái, rồi lại một cái.

Hắn bắt lấy tay ta, kéo thẳng vào lòng.

Mùi đàn hương quen thuộc ập tới bao phủ lấy ta.

Ta vùi mặt trước n.g.ự.c hắn, nghe thấy nhịp tim của hắn còn nhanh hơn cả ta.

“Thẩm Đường.”

“Ừm.”

“Không được gọi ta là đồ vô lại, ta lớn hơn nàng, phải gọi là ca ca.”

“Biến đi.”

Hắn bật cười khẽ.

Tiếng cười truyền ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c, chấn động đến mức tai ta tê dại.

“Được.”

“Sau này còn nhiều lúc để nàng gọi lắm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chụt Chụt - Chương 6: 6 | MonkeyD