Chuyện Cũ Bảy Năm Trước - 5

Cập nhật lúc: 22/06/2026 03:01

Bạn bè ai nấy đều thở dài đầy tiếc nuối, họ đều là những người chứng kiến tôi và Văn Thuật yêu nhau, chưa bao giờ nghĩ rằng chúng tôi lại ly hôn ngay vào năm thứ ba sau khi cưới.

Rượu qua ba đợt, Nam Nhân say sưa hỏi tôi, còn trẻ thế này có định tìm người mới không?

Tôi đáp: "Cứ để tùy duyên."

Đạo lý phải trái tôi không phải không hiểu, Văn Thuật là kẻ cặn bã, không có nghĩa là cả thiên hạ đều là kẻ cặn bã.

8

Vì công việc điều chuyển nên tôi được thăng chức, tuy ở đây giữ vị trí cao nhưng thu nhập thì đúng là không bằng ở thành phố S.

Thế nhưng thành phố này không mang nhịp sống vội vã như thành phố S. Rời xa những đồng nghiệp ngày ngày bị cuốn vào vòng xoáy áp lực, tôi mới chợt nhận ra cuộc sống vốn dĩ còn có rất nhiều vẻ đẹp mà trước đây mình từng bỏ lỡ.

Tháng thứ ba sau khi công việc ổn định, tôi bế đứa con trai vừa tròn một tuổi của Nam Nhân đi dạo trước cửa quán cà phê, đi được hai vòng thì tôi cứ cảm giác có người đang nhìn theo mình.

Tôi liếc mắt nhìn quanh, qua lớp kính của quán cà phê, tôi nhìn thấy thấp thoáng người luôn theo sát mình.

Ban ngày, lớp kính của quán cà phê thường phản chiếu ánh sáng bên ngoài. Mà anh đứng quá gần cửa kính, gương mặt gần như áp sát lên đó, nên tôi muốn không chú ý đến cũng khó.

Chàng thiếu niên năm xưa giờ đã trưởng thành, trút bỏ vẻ non nớt, đường nét khuôn mặt càng thêm sắc sảo rõ ràng.

Đã nhiều năm rồi tôi không gặp Ôn Tự Bạch, cũng không ngờ sẽ gặp lại anh trong tình huống này.

Nam Nhân cầm cốc cà phê chạy từ trong quán ra, vừa uống vừa lẩm bẩm: "Vẫn là cái hương vị quen thuộc này, mình đã gần hai năm không được uống rồi..."

Tôi ngẩng đầu lên lần nữa, phía cửa sổ đã không còn bóng dáng Ôn Tự Bạch đâu.

Tôi nói với Nam Nhân là mình nhìn thấy Ôn Tự Bạch, cốc cà phê mới uống được hai ngụm của Nam Nhân rơi xuống đất, văng tung tóe khắp nơi.

Ôn Tự Bạch cùng lớn lên với chúng tôi, chỉ là năm lớp tám, anh theo gia đình rời khỏi thành phố này, từ đó về sau không ai còn biết tung tích anh nữa.

Nam Nhân nhìn theo hướng tôi chỉ nhưng không thấy Ôn Tự Bạch đâu, cô ấy bảo tôi nhìn nhầm rồi, sao Ôn Tự Bạch có thể ở...

Nam Nhân chưa nói hết câu, khi nhìn thấy bóng dáng vừa lạ vừa quen bước ra từ quán cà phê, cô ấy chợt khựng lại.

"Ôn..."  Mắt cô ấy trợn tròn: "Ôn Tự Bạch?"

Ôn Tự Bạch gật đầu với cô ấy, sau đó ánh mắt lướt qua cô ấy rồi nhìn về phía đứa bé trong lòng tôi.

Hàng lông mày anh hơi nhướn lên, trên người dường như vẫn còn sót lại chút vẻ bất cần đời của thuở thiếu niên: "Con của em à?"

Anh có vóc dáng cao lớn, cao hơn tôi và Nam Nhân gần một cái đầu. Việc anh bất ngờ áp sát lại như vậy tạo ra cảm giác áp bức vô cùng lớn.

Tôi theo bản năng gật đầu, xong nhận ra lại vội vàng lắc đầu: "Không phải, là con của Nam Nhân."

Nam Nhân kịp thời giơ tay ra, bế đứa bé từ tay tôi, cười ngượng ngùng nhưng vẫn giữ phép lịch sự: "Là con của tôi."

Vậy là, Ôn Tự Bạch cười.

Nụ cười ấy, như thể một hòn đá nhỏ ném vào dòng suối lặng, làm gợn lên từng lớp sóng lăn tăn, thanh tao mà dịu dàng.

Ngoại hình của Ôn Tự Bạch khác với vẻ ôn hòa của Văn Thuật, mà mang theo vài phần sắc sảo đầy tính công kích. Ngũ quan lập thể, bắt mắt, luôn mang lại cho người ta một khoảng cách nhất định.

Thuở nhỏ anh rất hay trêu đùa, luôn nói tôi xấu xí. Tôi cãi không lại, đ.á.n.h cũng không thắng, nên toàn chạy đến nhà anh mách lẻo, ôm mẹ anh mà khóc.

Mẹ anh lén an ủi tôi, nói rằng kiểu người như anh lớn lên rất có khả năng sẽ vỡ nét...

Cơ mà, vỡ nét chỗ nào đâu?

9

Sau khi gặp lại Ôn Tự Bạch, mối quan hệ của chúng tôi giống như những người bạn bình thường.

Giữa chúng tôi có quá nhiều năm tháng trống trải, anh đã trưởng thành, và tôi cũng vậy, mối quan hệ này thật khó để quay lại như xưa.

Mối quan hệ giữa Nam Nhân và Ôn Tự Bạch hồi nhỏ cũng chỉ bình bình. Khi ấy cái miệng thích châm chọc của Ôn Tự Bạch đã đắc tội không ít bạn bè, ngược lại chồng của Nam Nhân là Hà Trứ lại có mối quan hệ khá tốt với anh.

Đang là tháng Tám, một ngày trước Tết Trung thu, Nam Nhân bảo tôi tối hôm đó qua nhà cô ấy ăn cơm. Tôi từ chối, người ta đoàn viên sum vầy, tôi qua đó làm gì.

Nam Nhân trợn mắt với tôi qua màn hình điện thoại: "Đoàn viên cái đầu cậu ấy, cậu không phải không biết, bố mẹ mình và bố mẹ Hà Trứ..."

Những lời sau đó, Nam Nhân không nói tiếp nữa, nhưng tôi biết ý của cô ấy là gì. Năm đó, mẹ tôi và bố mẹ cô ấy, cùng với rất nhiều người khác trong thị trấn, đều bị chôn vùi dưới mỏ đá. Mỏ đá đột ngột sụp đổ, cả một đoàn người, không một ai sống sót.

Sáng tám giờ ngày Tết Trung thu, tôi đang nằm trên giường ngủ bù, trong cơn mơ màng hình như có nhận được một cuộc gọi WeChat, anh bảo tôi mở cửa, anh đang ở ngay cửa nhà tôi.

Tôi ậm ừ một tiếng rồi vứt điện thoại xuống ngủ tiếp, sau đó bỗng nhiên mở bừng mắt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.