Chuyện Cũ Bảy Năm Trước - 7
Cập nhật lúc: 22/06/2026 04:00
Nhưng nghĩ lại rồi thôi. Đường đời dài đằng đẵng, khó tránh khỏi cô đơn, có một kẻ nguyện ý diễn trò cùng mình, lại thêm nhan sắc đúng ngay chân ái của lòng tôi, thì chơi đùa một chút cũng chẳng sao.
Tôi vứt Ôn Tự Bạch lên sofa, vỗ không nhẹ không mạnh mấy cái vào mặt anh, anh nhắm mắt không có chút phản ứng nào.
Tôi cũng không nói gì, cứ thế nhìn anh chằm chằm. Anh giả vờ như đang say mèm, khóe môi mím c.h.ặ.t một cách không tự nhiên.
Sau khi tôi nhìn anh hai phút, đôi lông mày dài đen nhánh kia đã không nhịn được mà run lên.
Ha ~ tật xấu giả vờ ngủ nhưng lông mi sẽ run này bao nhiêu năm rồi vẫn không đổi.
Tôi nảy ra ý định trêu chọc anh, ghé sát vào tai anh thì thầm hỏi: "Say thật à?"
Anh đang nhập vai say rượu nên đương nhiên sẽ không để ý đến tôi.
Tôi túm lấy cổ áo anh, cúi người ghé sát bên tai anh, thấp giọng nói: "Vậy chẳng phải là muốn làm gì thì làm sao?"
Anh nghe vậy lông mi lại càng run dữ dội hơn.
Tôi thật sự đã hôn Ôn Tự Bạch, nhưng không phải do tôi chủ động.
Trời đất chứng giám, tôi vốn định dọa anh một chút, mới vừa ghé sát vào mặt anh, tên này liền giả bộ bừng tỉnh trong cơn say, không chỉ đụng vào ch.óp mũi tôi mà còn va phải răng tôi nữa.
Đau c.h.ế.t mất.
12
Sáng hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy Ôn Tự Bạch đã nấu xong bữa sáng.
Anh mặc bộ đồ mặc ở nhà vừa vặn, không còn là bộ hôm qua nữa.
Tôi hỏi anh: "Anh về nhà rồi à?"
Anh lắc đầu, chỉ vào mấy túi đồ chưa kịp mở hôm qua: "Anh mang theo quần áo."
Tôi: "..."
Đang diễn à? Tôi còn tưởng là quà tặng cho mình, hôm qua còn khen anh khách sáo quá, anh cũng cười hì hì phụ họa.
Hóa ra tên này mới là kẻ đã mưu tính từ lâu.
Dù chỉ là chơi đùa, tôi nghĩ cũng phải tuyệt đối trung thành với người chơi, có vài chuyện nên thẳng thắn thì hơn.
Khi tôi nhắc đến cuộc hôn nhân trước, Ôn Tự Bạch ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm túc nhưng suốt quá trình đều tỏ ra rất bình tĩnh.
Nói xong, tôi hỏi thẳng anh về đời sống tình cảm có sạch sẽ hay không.
Ôn Tự Bạch mở khóa điện thoại đưa cho tôi, vẻ mặt lại khôi phục nét bất cần đời thường ngày: "Chưa từng yêu, chưa từng kết hôn, hoan nghênh kiểm tra thoải mái."
Chỉ thiếu điều anh nói thẳng ra là anh vẫn còn "zin" thôi.
Ôn Tự Bạch khá ưu tú, có công việc ổn định, ngoại hình xuất chúng, tôi nghĩ khoảng thời gian chúng tôi dây dưa bên nhau chắc sẽ không quá lâu.
Nhưng nếu tôi vui, anh cũng vui, vậy thì chơi đùa với nhau, có gì không được chứ?
13
Sau một tuần ở bên nhau, tôi cảm thấy Ôn Tự Bạch có lẽ không lừa tôi.
Dựa vào những cử động vụng về của anh, khả năng cao anh thực sự vẫn là hàng mới.
14
Nam Nhân sau khi biết chúng tôi ở bên nhau, miệng cười tươi tới tận mang tai. Cô ấy nói: "Hồi nhỏ mình đã thấy hai người cứ liếc mắt đưa tình với nhau rồi..."
Câu này ít nhiều cũng hơi buồn cười đấy, tôi dù có sớm hiểu chuyện thế nào đi nữa, cũng không thể nào thích Ôn Tự Bạch từ năm 12-13 tuổi được.
Trong tháng đầu tiên ở bên nhau, Ôn Tự Bạch dẫn tôi đi gặp tất cả bạn bè của anh.
Anh hào hứng giới thiệu tôi với bạn bè: "Bạn gái", "Thanh mai trúc mã", "Hai đứa mình quen nhau từ lúc mới mấy tháng tuổi" ...
Giữa vòng vây chúc phúc, Ôn Tự Bạch cười rạng rỡ hơn bao giờ hết. Tôi bị hành động của anh làm cho hoảng sợ, định nói điều gì đó, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chứa chan tình cảm của anh, lời đến bên môi lại nuốt ngược vào trong.
Ôn Tự Bạch và Văn Thuật là hai kiểu tính cách khác biệt.
Văn Thuật dịu dàng nhưng thâm trầm, không giỏi diễn đạt bằng lời, nói thật là tôi còn thấy lạ tại sao anh ta có thể làm luật sư được nữa.
Còn Ôn Tự Bạch lại là kiểu người nhiệt tình, thẳng thắn, trong mắt anh thích là thích, ghét là ghét, trắng đen rõ ràng. Bao nhiêu năm trôi qua anh dường như chẳng hề thay đổi, vẫn như thuở thiếu niên năm nào.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi bên nhau, anh gần như đã chuyển toàn bộ đồ đạc nhà mình sang nhà tôi.
Lúc này tôi mới biết, nhà anh ngay ở tầng trên của nhà tôi.
15
Ở bên Ôn Tự Bạch, tôi cảm nhận được sự nhẹ nhàng chưa từng có. Tôi vốn chỉ định chơi đùa, không ngờ lại có ngày chơi ra cả mạng người.
Một ngày nọ sau một năm, khi đang nghỉ ngơi ở nhà, tôi ngủ một mạch suốt cả buổi chiều. Ôn Tự Bạch cũng thắc mắc: "Dạo này sao em ngủ nhiều thế?"
Ngủ nhiều quá mức là không bình thường rồi. Trong lòng tôi dấy lên dự cảm không lành, và khi nhìn thấy hai vạch đỏ trên que thử thai, dự cảm đó đã thành sự thật.
Tôi nheo mắt nhìn Ôn Tự Bạch, anh trông còn ngơ ngác hơn cả tôi: "Sao... sao có thể thế được? Em không phải đang lừa anh đấy chứ?"
Tôi lạnh lùng liếc anh một cái: "Anh định chối bỏ trách nhiệm à?"
Vì câu nói này, Ôn Tự Bạch nổi nóng. Không biết anh lấy đâu ra một chiếc nhẫn, trực tiếp đeo vào tay tôi, rồi anh giơ ba ngón tay lên, còn bắt ép tôi cũng phải giơ tay thề cùng anh.
