Chuyên Gia Tội Phạm Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 408

Cập nhật lúc: 31/01/2026 07:09

"Có ai bị thương không?" Tần Tri Vi hỏi kỹ.

"Có một cảnh viên bị thương, Lương Văn Trung chắc cũng bị thương rồi, nhưng chắc không nguy hiểm đến tính mạng." Cố Cửu An lo lắng đầy mình, "Thanh tra Phan nói ảnh của hắn đã được thông báo xuống dưới, nếu có bệnh viện nào tiếp nhận bệnh nhân bị thương do s.ú.n.g b.ắ.n nhất định sẽ thông báo cho đồn cảnh sát ngay lập tức. Anh vẫn đang đợi tin tức."

Tần Tri Vi vỗ vai anh: "Vậy thì đợi thêm chút nữa đi. Hai năm còn đợi được rồi, không thiếu vài ngày này đâu."

Cố Cửu An xoa xoa mặt: "Ừ!"

Tần Tri Vi nhìn vẻ mệt mỏi của anh, xoa thái dương cho anh, nghĩ đến những lời mẹ cô nói lúc trước, cô rốt cuộc vẫn không hề giấu giếm: "Cố Cửu An? Anh có biết bố đẻ của anh trai anh là hạng người nào không?"

Cố Cửu An tựa đầu vào đùi Tần Tri Vi, nhắm mắt nghỉ ngơi: "Không biết. Anh nghe mẹ nhắc qua là người đó đã bỏ rơi bà. Đi kết hôn với người khác rồi."

"Anh trai anh không định đi tìm bố à?" Tần Tri Vi tiếp tục hỏi.

"Không có. Bố anh đối xử với anh ấy rất tốt." Cố Cửu An cứ thấy cô khang khác: "Sao em lại hỏi chuyện này?"

Tần Tri Vi nhìn đôi mắt trong veo của anh, ra hiệu cho anh ngồi dậy.

Cố Cửu An làm theo: "Sao thế?"

Tần Tri Vi kể lại lời của mẹ mình, Cố Cửu An hồi lâu không định thần lại được: "Ý em là anh trai anh và em là anh em cùng cha khác mẹ?"

"Đúng vậy!"

Cố Cửu An sau một thoáng kinh ngạc ngắn ngủi, rất nhanh đã chấp nhận chuyện này: "Không sao! Dù sao chúng ta không có quan hệ huyết thống là được rồi."

Tần Tri Vi có chút ngập ngừng: "Anh không hận Tần Gia Phú sao?"

"Chưa đến lượt anh hận đâu nhỉ?! Anh với ông ta có quan hệ gì đâu?! Còn mẹ anh và anh trai anh... cuộc sống của họ dù có khó khăn đến mấy cũng chưa từng nghĩ đến việc đi tìm ông ta, chắc hẳn cũng không muốn dính líu gì." Cố Cửu An thở dài, "Chuyện quá khứ cứ để nó trôi qua đi. Có điều anh không có thiện cảm với ông ta được. Lúc mẹ anh chưa gả cho bố anh, việc sinh anh trai anh khi chưa kết hôn thực ra đã phải chịu rất nhiều lời ra tiếng vào. Tuy lúc đó anh vẫn chưa ra đời nhưng anh có nghe mẹ nhắc đến. Mấy năm đầu khi bố anh qua đời, mẹ anh nuôi anh và anh trai, cuộc sống rất gian khổ, bà thỉnh thoảng sẽ oán trách bố của anh trai."

Tần Tri Vi có thể hiểu được sự vất vả của một người phụ nữ nuôi hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn: "Anh yên tâm, em sẽ không ép anh gặp ông ta đâu! Bản thân em cũng không muốn gặp! Ông ta là hạng người chỉ biết đẻ mà không biết nuôi."

Cố Cửu An thở phào nhẹ nhõm.

"Anh mệt quá rồi, vào phòng nghỉ ngơi trước đi!" Tần Tri Vi giục anh mau vào phòng.

Cố Cửu An nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Vậy em đi cùng anh!"

"Được rồi!"

Cả hai đều đã rất mệt rồi, nằm xuống giường, loáng cái đã ngủ say.

Cũng không biết qua bao lâu, điện thoại bên ngoài reo, Tần Tri Vi tỉnh dậy trước, cô muốn lặng lẽ xuống giường, không làm anh thức giấc, nhưng khi cô ngồi dậy, anh vẫn tỉnh. Nghe thấy tiếng điện thoại bên ngoài, anh lập tức ngồi dậy: "Chắc chắn là tìm anh rồi."

Anh vội vàng xuống giường, chạy ra phòng khách nghe điện thoại.

Tần Tri Vi đi theo ra. Đúng là tìm anh thật. Vì đầu dây bên kia nói lại có người phát hiện ra Lương Văn Trung.

Sau khi cúp điện thoại, Cố Cửu An cầm áo khoác định rời đi.

Tần Tri Vi gọi anh lại: "Anh đi làm gì? Anh đâu phải cảnh sát!"

"Anh đi chụp ảnh. Anh nhất định phải tận mắt thấy hắn bị bắt!" Cố Cửu An hôn lên trán cô một cái rồi vội vàng rời đi.

Tần Tri Vi day day thái dương, ngồi xuống sofa, bật tivi lên. Trên đó đang phát tin tức mới nhất.

Lương Văn Trung đã bị thương, nếu người dân nào nhìn thấy người này nhất định phải gọi điện thông báo cho cảnh sát.

Ngoài ra thì không còn gì nữa, Tần Tri Vi gọi điện cho anh đ.á.n.h giày, hẹn anh lúc nghỉ phép đi làm thủ tục.

Anh đ.á.n.h giày bên này lại không có thời gian sang nội địa: "Để bắt tên tội phạm truy nã đó, đội cảnh sát bận đến phát điên rồi. Chúng tôi cũng bị điều đi rà soát hung thủ."

"Đã khoanh vùng được khu vực rồi sao?" Tần Tri Vi ngây người.

"Không phải. Nghe nói đến một phòng khám nhỏ lấy đạn, sau khi chữa khỏi thì g.i.ế.c luôn người ta. Hàng xóm báo án, bên trọng án ước tính đối phương chưa đi được xa đâu, đang rà soát ở gần đó. Chúng tôi cũng bị điều qua giúp một tay." Anh đ.á.n.h giày nói xong câu này thì có người gọi anh, lập tức nói với bên này: "Madam, tôi không nói chuyện với cô được nữa, tôi phải bận rồi. Đợi tôi nghỉ mới đi làm thủ tục được."

Sau khi cúp điện thoại, Tần Tri Vi ở nhà thấy chán, xuống lầu đi đến quán trà sữa A Hà ăn cơm.

Thực khách ở quán trà sữa A Hà đang bàn tán về tên tội phạm truy nã này. Toàn thành phố cảnh giác, người dân nhiệt tình bắt hung thủ. Khắp nơi là tiếng còi cảnh sát, cảnh sát sắc phục đi tuần tra qua lại, con phố này còn náo nhiệt hơn cả lúc Tết.

"Bao giờ mới bắt được hung thủ đây?!" Mọi người bàn tán xôn xao.

"Tôi thấy cái đà này, không bao lâu nữa là bắt được thôi. Một triệu tiền thưởng cơ mà. Ai mà chẳng muốn kiếm số tiền đó."

Tần Tri Vi nghe xong thấy không có gì thú vị liền ra khỏi quán trà sữa, mua ít đồ ăn rồi quay lên lầu, vừa ra khỏi thang máy đã nghe thấy ở lối cầu thang truyền đến một tràng âm thanh quái dị, giống như tiếng gào thét đau đớn lại giống như tiếng đ.á.n.h nhau. Cô rùng mình nổi hết da gà, rút s.ú.n.g ra, đẩy một cánh cửa ra thì phát hiện ở chỗ ngoặt cầu thang có một người đàn ông mặc đồ đen đang đứng đó, đối phương lén lút, cô theo bản năng đuổi theo: "Đứng lại!!"

"Thanh tra Tần? Đã lâu không gặp!" Một giọng nam vang lên, Tần Tri Vi nheo mắt lại, qua chỗ ngoặt, người đàn ông dừng bước, chính là Lương Văn Trung đang bị cảnh sát truy nã kia. Trong tay hắn đang cầm một khẩu s.ú.n.g, nhắm thẳng vào cô.

Tần Tri Vi theo bản năng nấp sau phía bên kia cầu thang.

"Cô thế mà lại g.i.ế.c c.h.ế.t A Hổ, đúng là lòng dạ đàn bà độc ác nhất! Nhưng cô hình như đã quên một chuyện?" Giọng nói của Lương Văn Trung như bị sỏi nghiền qua, thô ráp và khàn đặc.

Tần Tri Vi muốn báo cảnh sát, nhưng nếu cô rời đi bây giờ thì chắc chắn đối phương đã chạy mất rồi, cô chỉ có thể kiên nhẫn hỏi: "Chuyện gì?"

"Nhớ năm đó khi cô tìm chúng tôi lập kế hoạch cướp ngân hàng, tôi đã để lại một con đường lùi, bí mật ghi âm lại rồi. Nếu tôi bị cảnh sát bắt, kẻ chủ mưu là cô cũng không chạy thoát được đâu!" Lương Văn Trung buông lời kinh hãi.

Tần Tri Vi như bị sét đ.á.n.h ngang tai, cả người thần hồn điên đảo. Chủ mưu? Nguyên thân thế mà lại là chủ mưu?

Lương Văn Trung giống như không cần cô trả lời, sau đó ném ra một đĩa mềm vào góc cầu thang: "Nếu không muốn tôi gửi bản gốc đến đồn cảnh sát. Trong vòng ba ngày, cô hãy nghĩ cách hủy bỏ lệnh truy nã đi! Nếu không chúng ta sẽ cá c.h.ế.t lưới rách!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.