Chuyên Gia Tội Phạm Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 412
Cập nhật lúc: 31/01/2026 07:09
Vì không phải giám định thật giả mà chỉ cần giám định tính cách, nên không cần phải chờ đợi lâu.
Quế Nam Vân đeo kính lên, đón lấy cuốn sổ, dạy cô cách phân tích tính cách con người: "Đầu tiên chúng ta nhìn vào kích thước chữ, nét chữ lớn thường có nghĩa là người viết tự tin, cởi mở, sẵn sàng thể hiện bản thân. Ngược lại, nét chữ nhỏ cho thấy người viết khá hướng nội, có xu hướng bảo vệ không gian riêng của mình hơn. (1)"
"Cô nhìn xem những chữ này hơi nhỏ. Chứng tỏ người viết có tính cách hướng nội. (1)"
Tần Tri Vi gật đầu, điểm này quả thực đúng, nguyên chủ có rất nhiều quần áo đều là tông màu đen trắng xám, phong cách ăn mặc thường cũng đại diện cho tính cách. Ngoài ra nguyên chủ cũng không mấy khi trang điểm. Đây đều là những biểu hiện của người có tính cách hướng nội.
"Cô nhìn nét chữ ngay ngắn, quy chuẩn cho thấy người viết làm việc có trình tự, tuân thủ quy tắc. (1)"
Tần Tri Vi cũng công nhận điều đó, nguyên chủ là người làm việc cực kỳ có kế hoạch, Tần Tri Vi thỉnh thoảng vì để bản thân thư giãn còn chạy đi xem phim, đi mua sắm, nhưng nguyên chủ không hề thích những thứ đó. Quần áo mãi mãi chỉ có mấy nhãn hiệu đó, hơn nữa kiểu dáng cũng thiên về phong cách cổ điển, không mấy chạy theo trào lưu.
Quế Nam Vân lại tiếp tục nói: "Lực b.út hơi nặng, cho thấy người viết kiên định, quyết đoán, có ham muốn kiểm soát quá mức." (1)
"Cấu trúc chữ c.h.ặ.t chẽ, cho thấy người viết vững vàng, cẩn thận." (1)
"Nét chữ sắc sảo, góc cạnh có nghĩa là người viết mạnh mẽ, có chủ kiến." (1)
"Bố cục tổng thể của văn bản c.h.ặ.t chẽ cho thấy người viết có khả năng thích nghi xã hội mạnh mẽ." (1)
"Nét chữ hầu như không có thay đổi gì, chứng tỏ người này có tư duy cứng nhắc, không mấy sẵn lòng đổi mới." Quế Nam Vân dừng lại một chút rồi bổ sung thêm, "Tuy nhiên nếu người này muốn hoàn thành một việc gì đó thì rất dễ dàng. Cô ấy có thể kiềm chế ham muốn của bản thân, hơn nữa làm việc có trình tự. Dù không có sự đổi mới thì vẫn có thể thành công."
Trên đời này vốn dĩ không phải tất cả mọi người đều chỉ dựa vào sự đổi mới mới có thể sống tốt.
"Ngoài ra, văn phong của cô ấy rất đẹp, trình độ học vấn chắc chắn không thấp. Ít nhất là đã học đại học."
Tần Tri Vi nghe xong, đã hiểu được khái quát về tính cách của nguyên chủ, nhưng thông tin quan trọng nhất cô vẫn chưa có được: "Người này có khả năng phạm tội không?"
Quế Nam Vân suy nghĩ kỹ một chút: "Tôi chỉ là chuyên gia giám định b.út tích, không thể phán đoán được một người tốt hay xấu. Tuy nhiên nếu người này phạm tội, các cô chắc chắn sẽ rất khó đối phó. Cô ấy tâm tư tỉ mỉ, hơn nữa tố chất tâm lý cực kỳ mạnh mẽ. Sẽ không dễ dàng để lại bằng chứng hay sơ hở đâu."
Đáp án Tần Tri Vi mong muốn vẫn chưa nhận được. Cô cảm ơn Quế Nam Vân, thời gian không còn sớm nữa, cô liền vội vã quay lại Tây Cửu Long để tiếp tục lên lớp.
Cô lại không biết rằng, sau khi cô đi, có hai người xuất trình thẻ cảnh sát của Ủy ban Chống Tham nhũng, hỏi thăm Quế Nam Vân xem vừa rồi Tần Tri Vi tìm cô có việc gì.
Khi Tần Tri Vi tới cửa phòng học ở Tây Cửu Long, cô nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa mới đến giờ, không bị muộn. Cô đang định đẩy cửa bước vào, không ngờ mọi người từ cửa sau ào ào kéo nhau ra hết.
Tần Tri Vi ngẩn ngơ, gọi Thanh tra Trần lại: "Họ đi đâu vậy?"
"Đội cảnh sát có lệnh triệu tập gấp, Lương Văn Trung xuất hiện ở khu Du Ma Địa, chúng tôi bây giờ phải đi chi viện."
Lương Văn Trung là tên cướp có s.ú.n.g AK-47, nếu để hắn trốn thoát thì không biết sẽ còn bao nhiêu người phải c.h.ế.t.
Họ ào ào chạy đi hết, chỉ còn lại khoảng mười mấy cảnh sát văn phòng.
Tần Tri Vi thở dài, tiếp tục lên lớp.
Sau khi kết thúc một tiết học, vẫn không thấy những người đó quay lại, cô tiếp tục dạy tiết thứ hai. Dạy được khoảng hơn hai mươi phút, có người từ bên ngoài đẩy cửa bước vào, là A Hà của tổ O Ký.
Anh ta có chút lúng túng, nhưng vẫn chào hỏi mọi người một tiếng, sau đó mới nhìn về phía Tần Tri Vi trên bục giảng: "Madam, Thanh tra Phan mời cô qua đó một lát."
Tần Tri Vi định nói cô vẫn đang trong giờ dạy, hãy chờ thêm chút nữa, nhưng nhìn thấy vẻ mặt khó xử của A Hà, cô liền gật đầu.
A Hà ra hiệu bảo cô giao s.ú.n.g ra trước.
Các cảnh sát ngồi bên dưới cuối cùng cũng nhận thấy có điều bất ổn. Bởi vì nếu là mời cô qua giúp đỡ thì không thể nào yêu cầu cô nộp s.ú.n.g, đây rõ ràng là sự không tin tưởng.
Trong lòng Tần Tri Vi như bị đổ một hũ tương ớt, khắp người nóng bừng bừng, vừa cảm thấy nhục nhã vừa cảm thấy quẫn bách.
Cô bị A Hà đưa xuống lầu, trên đường đi không ít cảnh sát nhìn hai người với ánh mắt kinh ngạc, sau đó xì xào bàn tán.
Tần Tri Vi lên xe cảnh sát, sau đó trở về trụ sở chính, bước vào phòng thẩm vấn.
Thanh tra Phan và Sajjan cùng tiến hành thẩm vấn.
Cả hai đều có chút không tự nhiên.
Tần Tri Vi bảo anh ta có gì cứ việc hỏi.
Thanh tra Phan lúc này mới mở lời: "Vừa rồi chúng tôi đã tìm thấy Lương Văn Trung, từ chỗ ở của hắn lục soát được một túi đĩa mềm."
Anh ta nghiêng cái túi bên cạnh, bên trong toàn là đĩa mềm. Tần Tri Vi hít một hơi thật sâu, Lương Văn Trung đây là định đem đĩa mềm bán cho truyền thông sao?! Muốn làm hủy hoại danh tiếng của cô? Đây chính là cái gọi là "cá c.h.ế.t lưới rách" mà hắn nói!
Tần Tri Vi gật đầu: "Tối qua tôi cũng nhận được một cái đĩa mềm, tôi đã giao nó cho Thanh tra Thẩm. Nội dung trong đĩa mềm, Lương Văn Trung nói tôi là chủ mưu, nhưng tôi đã bị mất trí nhớ, hoàn toàn không nhớ gì cả."
Sajjan đang xoẹt xoẹt ghi biên bản, Thanh tra Phan lại hỏi cô: "Hôm nay cô đã đi đâu?"
Tần Tri Vi kể lại toàn bộ lịch trình ngày hôm nay.
Đang nói đến chuyện giám định b.út tích, có người từ bên ngoài đẩy cửa đi vào, Thanh tra Phan nhìn người mới tới, hơi lộ vẻ ngạc nhiên. Sau đó Thanh tra Phan gọi Sajjan đi ra ngoài, để hai vị cảnh sát mới đến này vào thẩm vấn.
Sau khi ngồi xuống, họ tự giới thiệu danh tính. Họ đến từ Ủy ban Chống Tham nhũng, thẩm vấn cô về chuyện đĩa mềm.
Tần Tri Vi lại đem những lời nói trước đó kể lại nguyên văn một lần nữa: "Chắc hẳn Thanh tra Thẩm đã đưa đĩa mềm cho các anh rồi chứ?"
"Đúng vậy!"
Họ lại hỏi Lương Văn Trung trước đây có từng liên lạc với cô không.
Tần Tri Vi lắc đầu nói không có.
"Sau vụ đấu s.ú.n.g ở tiệm vàng lần trước, cô đã đi đâu?"
"Tôi đi đại lục xem nhà, trước đó tôi đã dự định đầu tư vào bất động sản ở đại lục, mấy ngày trước qua đó thanh toán tiền, tìm người sửa sang lại ở đó thêm vài ngày nữa. Sau khi về nhà ngay tối hôm đó đã nhận được đĩa mềm này. Những chuyện khác các anh đều đã biết rồi."
Sau khi hỏi xong, cô được thông báo: "Cô có thể đi rồi. Tuy nhiên nghi vấn của cô vẫn chưa được gột rửa, cần phải điều tra xong xác định sự trong sạch của cô mới có thể cho cô phục chức, cô tạm thời bị đình chỉ công tác không hưởng lương."
Tần Tri Vi gật đầu nói được.
Về đến nhà, Tần Tri Vi liền mở tivi xem cảnh tượng truy bắt ngày hôm nay.
