Chuyên Gia Tội Phạm Hương Cảng Thập Niên 90 - Chương 64

Cập nhật lúc: 31/01/2026 06:12

Tần Gia Phú biết cách xoay xở, cộng với việc dùng của hồi môn của Phương Khiết Vân dần dần có được khách hàng quen, cuối cùng được một nhà đầu tư để mắt tới nên mới có được thành tựu như ngày hôm nay.

Phương Khiết Vân không biết nhìn người, tính cách cũng đơn thuần, nghe con gái nói vậy, suy nghĩ kỹ lại trong lòng cũng đồng tình, nhưng cô đã qua cái thời phẫn nộ rồi, giờ đây chỉ muốn lấy tiền của đối phương, thế là cô nhìn con gái đầy mong chờ: "Chẳng lẽ con cứ cam tâm để tiền của bố con toàn cho người khác hưởng hết sao?"

Tần Tri Vi bị bà hỏi đến đứng hình. Kiếp trước cô vốn chẳng dựa dẫm vào cha mẹ, đương nhiên họ cũng chẳng có gì cho cô dựa vào, cô đã hình thành nên tính cách độc lập từ sớm. Nhưng Phương Khiết Vân nói đúng. Đó cũng là cha cô, tại sao cô không thể chia một phần chứ? Ngay cả khi nguyên thân ở đây, chắc cô ấy cũng muốn lấy một ít tiền từ tay cha mình để tiêu xài.

Nghĩ thông suốt rồi, cô mỉm cười với Phương Khiết Vân: "Được rồi, để con thử xem."

Phương Khiết Vân thấy con gái cuối cùng cũng đồng ý, sợ cô đổi ý, liền vội vàng hỏi: "Khi nào con đi?"

Tần Tri Vi lại úp mở: "Tự mình tìm đến tận cửa thì mất giá quá. Con phải để ông ấy tự đến tìm con."

Phương Khiết Vân mù tịt không hiểu gì, Tần Gia Phú bận rộn như vậy, ông ta có thể chủ động đến tìm con gái sao? Chuyện này sao có thể chứ. Ông ta đâu có thiếu con gái. Nhưng thấy con gái tự tin như vậy, bà cũng không tiện làm con gái mất mặt, chỉ đành nhìn cô ăn cơm xong rồi rời đi.

Tần Tri Vi hiếm khi được nghỉ ngơi nên dự định sẽ tự thưởng cho bản thân một chút.

Quần áo quá đắt tiền thì không mua nổi, nhưng chẳng lẽ cô lại không mua nổi đồ rẻ tiền sao?

Thế là cô gọi điện cho nhà Trương Tụng n, hẹn cô ấy cùng đi dạo phố ở chợ bán sỉ quần áo đường Gia Liên Uy Lão. Quần áo ở đây không phải hàng hiệu nhưng có thể mặc cả.

Trương Tụng Ân ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm, nhận được điện thoại của cô liền lập tức bắt xe buýt đi tới.

Chợ bán sỉ quần áo đường Gia Liên Uy Lão nằm ngay ngã tư Tiêm Sa Chủy và đường Di Đôn, đi xe buýt chỉ mất hai trạm dừng.

Trương Tụng Ân nghe thấy Tần Tri Vi muốn mua quần áo, cô có chút không thể tin nổi: "Madam, cô có nhiều quần áo như vậy rồi mà còn muốn mua nữa sao?"

Tần Tri Vi thích phối màu quần áo, hơn nữa còn là phong cách trẻ trung, nhìn bề ngoài trông cô giống như sinh viên đại học, chẳng giống một người làm việc chuyên nghiệp chút nào. Vì cô thường xuyên phối đồ nên tạo ra ảo giác là cô có rất nhiều quần áo.

Thực tế, quần áo của cô cộng lại cũng chỉ có năm sáu bộ mà thôi.

Dẫu cho chỉ có năm sáu bộ nhưng đối với Trương Tụng n thì vẫn là nhiều, vì quần áo mùa hè của cô chỉ có ba bộ.

Tần Tri Vi cười nói: "Con gái làm gì có ai chê mình nhiều quần áo chứ? Chúng ta đi làm vất vả như vậy, sau mỗi vụ án kết thúc, tôi đều thưởng cho mình một bộ, như vậy càng có thể khơi dậy nhiệt huyết làm việc, chẳng phải rất tốt sao?"

Trương Tụng Ân hoàn toàn không hiểu nổi sở thích quần áo của cô, quần áo của cô ấy đa số là tông màu trầm. Cô ấy cũng không giống như nguyên thân đi theo phong cách thanh lịch, quần áo thiên về sự rộng rãi, thoải mái là chính, cô ấy gãi đầu: "Quần áo đủ mặc là được rồi? Cần nhiều như vậy làm gì?"

Tần Tri Vi cười ha ha: "Để làm vui lòng chính mình mà. Nếu tôi ăn mặc xinh đẹp, người khác sẽ nói về tôi rằng, rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc để kiếm cơm nhưng tôi lại dựa vào tài năng. Chẳng phải là một lời khen ngợi rất cao sao?"

Trương Tụng Ân ngẩn ngơ một hồi: "Nhưng lúc cô mới vào, khi chưa thể hiện được tài năng, người khác sẽ coi cô là bình hoa di động đấy chứ?"

Câu này nói đúng rồi đấy. Tần Tri Vi kể lại từng li từng tí những chuyện xảy ra khi cô mới vào tổ cho Trương Tụng n nghe. Nghe thấy cô đối đáp với Lư Triết Hạo, Trương Tụng n há hốc mồm kinh ngạc: "Madam, cô không sợ mình không phá được án sao?"

Dẫu là thám t.ử tài ba đến đâu cũng không thể phá án thành công 100%. Nếu thất bại thì sau này cô sẽ chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.

Tần Tri Vi lại tràn đầy tự tin: "Nếu tôi không phá được thì bọn họ chắc chắn cũng không phá được. Chó chê mèo lắm lông thôi. Chẳng ai có quyền khinh khi ai cả."

Câu nói này đồng nghĩa với việc cô không thể nào thua kém Lư Triết Hạo được. Được rồi, Trương Tụng n cũng phải thừa nhận rằng Madam thực sự rất giỏi.

Tuy nhiên Trương Tụng n vẫn rất ngưỡng mộ sự tự tin của Tần Tri Vi.

"Đi thôi. Tôi phải mua thêm mấy chiếc áo thun, tốt nhất là đủ bộ màu cầu vồng, mỗi ngày mặc một màu luân phiên nhau."

Trương Tụng Ân nhếch miệng. Cũng dở khóc dở cười trước sở thích đặc biệt của cô.

Cuối cùng hai người xách túi lớn túi nhỏ rời khỏi chợ bán sỉ, Trương Tụng n dưới sự xúi giục của Tần Tri Vi cũng đã thay một bộ đồ rực rỡ. Chiếc áo thun màu hồng, quần short bò màu xanh nhạt, kết hợp với chiếc kẹp tóc lấp lánh, trông cô ấy không giống một đứa con trai nữa mà giống như một mỹ thiếu nữ tinh nghịch.

Hai người vừa bước ra đã bắt gặp ánh mắt tò mò hoặc dò xét của rất nhiều người. Đây là lần đầu tiên Trương Tụng n bị nhiều người vây xem như vậy, cô có chút không tự nhiên, theo bản năng vuốt lại mái tóc ngắn của mình.

Đúng lúc này, trong đám đông có người nhận ra Tần Tri Vi, mọi người lũ lượt kéo đến chào hỏi cô: "Chào chuyên gia Tần. Cô giỏi quá. Không ngờ lại có thể bắt được tên hung thủ xấu xa như vậy."

"Đúng đấy, chuyên gia Tần, cô ký tên cho tôi đi. Sau này tôi sẽ treo nó trong nhà để trừ tà!"

...

Trương Tụng Ân nhìn thấy đám đông nhiệt tình vây quanh Tần Tri Vi đến mức không còn một khe hở, lập tức chen vào giúp đỡ, nhưng tay cô đang xách đồ, người dân lại quá nhiệt tình, cô căn bản không thể chen vào được, chỉ có thể đứng bên ngoài lo sốt vó.

May mắn là rất nhanh có người chen vào, chắn trước mặt Tần Tri Vi, xin lỗi mọi người: "Cô ấy chỉ đi dạo phố thôi."

Nói rồi người đó hộ tống Tần Tri Vi lên xe, Trương Tụng n từ bên ngoài chạy tới cũng theo chân lên xe.

Sau khi lái xe đi được một đoạn xa mới cắt đuôi được những người dân nhiệt tình đó.

Tần Tri Vi vỗ n.g.ự.c: "Nhiệt tình quá đi mất, tôi suýt chút nữa thì bị ép thành bánh thịt rồi."

Cô liếc nhìn Trương Tụng n, hỏi cô ấy có sao không.

Trương Tụng Ân lắc đầu.

Lúc này hai người mới nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang lái xe: "Cảm ơn cô. Xin hỏi cô là phóng viên của cơ quan truyền thông nào vậy?"

"Tôi là phóng viên của Nhật báo Hương Cảng. Chuyên gia Tần vẫn còn nhớ tôi sao?"

"Nữ phóng viên ở Hương Cảng chúng ta khá ít. Tôi có chút ấn tượng với cô." Tần Tri Vi dẫu trí nhớ có tốt đến đâu cũng không thể nhớ hết được nhiều phóng viên như vậy cùng một lúc.

"Tôi tên là Trương Tĩnh Hòa. Tôi muốn phỏng vấn độc quyền một mình cô. Nhưng buổi họp báo hôm qua cô đã không đồng ý. Hôm nay tình cờ gặp nên tôi tới giúp đỡ."

Tần Tri Vi ban đầu không muốn nhận phỏng vấn độc quyền, nhưng gặp được cũng là cái duyên, thế là cô nói: "Có thể không bàn chuyện công việc được không? Chỉ nói chuyện về cuộc sống, gia đình, vân vân."

Trương Tĩnh Hòa mừng rỡ ra mặt: "Được chứ, được chứ."

Cô đậu xe ở một quán cà phê gần đó, Trương Tĩnh Hòa lấy máy ghi âm và sổ tay ra, bắt đầu thực hiện một buổi phỏng vấn độc quyền với Tần Tri Vi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.