Chuyện Mà Quỷ Vương Khôgn Biết: Thông Linh Sư Giết Ta - Chương 87: Túi Thơm

Cập nhật lúc: 13/07/2026 04:02

Hai người đấu khẩu qua lại, Nhan Như Bảo đứng bên cạnh khuyên can.

Nhan Như Trân đi sát bên Tạ Lệnh Nghi, im lặng không nói.

Nàng ta vừa khẩn trương vừa sợ hãi, nhất thời không biết nên mở lời thế nào, nhưng lại luyến tiếc cơ hội được ở gần hắn, rốt cuộc vẫn không nỡ rời đi.

Tạ Ngũ đứng canh bên xe ngựa, không tiến lại gần, chỉ đứng từ xa nhìn sang.

Đào hoa của chủ t.ử, quả nhiên trước sau vẫn rực rỡ như thường.

Có một người bán túi thơm liếc nhìn cảnh trước mắt một nam hai nữ, do dự chốc lát rồi rao hàng: “Công t.ử, xem thử túi thơm nhà ta đi. Thêu rất tinh xảo, lại là mang tới Linh Âm tự cầu phúc, tặng cho nữ nhi gia là hợp nhất, vừa cầu bình an, lại cầu nhân duyên tốt.”

Dù không biết rốt cuộc ai mới là một đôi, nhưng mua hai cái, mỗi người tặng một cái, chẳng phải là vừa vặn sao.

Tạ Lệnh Nghi liếc qua sạp hàng, túi thơm quả thực dùng vải tốt, đường thêu cũng tinh tế.

Hắn vừa định quay sang xem ý của Cố Hựu Sanh, thì Nhan Như Trân đã cầm lên một cái màu đỏ.

“Đường thêu này quả nhiên tinh xảo. Bao nhiêu tiền?”

Tai nàng ửng đỏ, cố làm ra vẻ bình tĩnh hỏi người bán.

Cố Hựu Sanh ban đầu đang nhìn dưới gốc cây Cung Đại Tráng và Cung Viện, nghe thấy giọng Nhan Như Trân mới quay đầu nhìn sang quầy túi thơm.

Nàng khẽ nhướng mày.

Quả nhiên là đồ từng đặt trước Phật, trên những túi thơm kia lại mang theo một tia linh khí mỏng manh.

Linh Âm tự này, quả thực là hiếm có.

Lúc vừa xuống xe ngựa, nàng đã cảm nhận được nơi đây là một vùng có linh khí tụ hội. Nếu có thể tu hành tại đây, hẳn là làm ít hưởng nhiều. Chỉ tiếc nàng tu quỷ đạo, giao tiếp cùng quỷ vật, vốn không hợp với nơi thanh tịnh thế này.

Thanh Điểu khẽ đẩy Hồng Đậu, hai người vẫn đi phía sau ba người kia, chưa tiến tới gần cây Nhân Duyên.

Hồng Đậu hạ thấp giọng: “Làm sao?”

Thanh Điểu nói còn khẽ hơn: “Nhị tiểu thư sao không lấy một cái?”

Hồng Đậu nghĩ thầm, tiểu thư nhà nàng vốn chẳng thích mấy thứ này.

Còn chưa kịp đáp, đã thấy Cố Hựu Sanh cũng bước tới bên cạnh Nhan Như Trân.

Người bán lúc này đang nói: “Năm mươi văn một cái, mua nhiều thì ta tính rẻ cho.”

Túi thơm ngoài chợ giá từ mấy văn đến mấy chục văn đều có, hắn bán giá cao, nhưng nguyên liệu và đường thêu đều xứng đáng, lại còn mang linh khí, đúng là không tầm thường.

Cố Hựu Sanh không cảm thấy đắt đến khó chấp nhận.

Nhan Như Trân lại càng không để mấy chục văn này vào mắt, chỉ là trong lòng nàng ta có tư tâm, mong rằng là Tạ Lệnh Nghi mua rồi tặng nàng ta. Nhất thời không biết mở lời thế nào, liền giả vờ cầm mấy túi khác lên xem, tạm thời không nói gì.

Người bán nhanh nhẹn cười nói: “Các tiểu thư xinh đẹp thế này, công t.ử chi bằng mua tặng các nàng đi. Túi thơm đã cầu phúc trước Phật của Linh Âm tự, dưới cây Nhân Duyên này lại càng linh nghiệm, nhất định sẽ bảo hộ các cô nương.”

Cố Hựu Sanh liếc nhìn Hồng Đậu, Hồng Đậu lập tức cầm túi tiền tiến lên.

“Tiểu thư, người thích cái nào?”

Cố Hựu Sanh nhìn túi tiền trong tay Hồng Đậu, không phải quá đầy, khẽ tặc lưỡi một tiếng, rồi quay sang vẫy tay gọi: “Biểu ca, các ngươi qua đây xem đi, chúng ta mua mấy thứ.”

Cung Đại Tráng và Cung Viện ồn ào chạy lại, phía sau là Nhan Như Bảo đã khuyên can đến mức hơi mệt.

Nhan Như Bảo thực sự không hiểu, vì sao huynh muội Cung gia lại có thể cãi nhau như vậy, chưa quá ba câu đã ầm ĩ, nàng đứng bên khuyên mà thấy lòng mệt mỏi.

“Sanh Sanh, ngươi muốn mua túi thơm à?”

Cung Đại Tráng vừa hỏi vừa móc tiền ra.

Cung Viện thấy túi thơm tinh xảo, sớm đã tự mình chọn lựa.

Nàng ta thích màu sắc tươi sáng, liền lấy luôn cái màu đỏ mà Nhan Như Trân vừa cầm.

“Tam ca, ta muốn cái này, còn cái này, cái này nữa.”

Cung Viện lại cầm thêm một cái màu vàng và một cái màu tím, rồi đưa cái màu vàng cho Thanh Điểu.

“Thanh Điểu, cái này hợp với ngươi.”

Hôm nay Thanh Điểu mặc váy vàng nhạt.

“Đa tạ tiểu thư.”

Thanh Điểu nhận lấy túi thơm màu vàng.

Cung Đại Tráng hào sảng phất tay: “Mua hết, mua hết.”

Hắn còn giúp Hồng Đậu chọn một cái màu đỏ nhạt.

“Sanh Sanh, ngươi tự chọn một cái đi. Yến Chi… Yến Chi thì sẽ thích cái nào nhỉ, ngươi chọn giúp nàng.”

Cung Đại Tráng vừa tới, bầu không khí kiều diễm ban đầu lập tức biến thành một cuộc mua sắm rôm rả. Người bán túi thơm mừng đến mức cười không khép miệng.

Nhan Như Trân rũ mắt c.ắ.n môi, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Nhan Như Bảo âm thầm dùng khuỷu tay chạm nàng một cái, Nhan Như Trân khẽ lắc đầu, ra hiệu mình không sao.

Cố Hựu Sanh chọn cho mình một cái màu nguyệt nha bạch, rồi chọn thêm cho Cố Yến Chi và Lục Đậu mỗi người một cái, lần lượt là xanh lơ và hồng nhạt.

Ánh mắt nàng lướt qua một chiếc túi thơm màu đen, thêu trúc xanh.

Nhìn là biết rất hợp với Tạ Lệnh Nghi.

Nàng vừa đưa tay ra, thì đúng lúc có một bàn tay khác cũng đặt lên chiếc túi đó.

Là Nhan Như Trân.

Cố Hựu Sanh còn chưa kịp phản ứng, Nhan Như Trân đã rút tay về trước.

Tim Cố Hựu Sanh khẽ nảy lên.

Nàng ta cũng là chọn cho Tạ Lệnh Nghi.

Cố Hựu Sanh cũng thu tay lại.

Nhan Như Trân nghiêng mặt đi.

Cố Hựu Sanh dừng một chút, rồi chỉ vào túi thơm, nói với Tạ Lệnh Nghi: “Tạ công t.ử, túi thơm này rất hợp với ngươi.”

Tạ Lệnh Nghi không ngờ dạo một vòng, cuối cùng lại quay về trên người mình.

Bên kia Cung Đại Tráng và Cung Viện vẫn ồn ào náo nhiệt, còn bên này, Nhan Như Trân, Cố Hựu Sanh cùng mấy người lại yên tĩnh lạ thường.

Hầu kết Tạ Lệnh Nghi khẽ động, hắn che miệng ho nhẹ một tiếng.

“Đa tạ.”

Người bán đã nhanh nhẹn đưa chiếc túi thơm kia tới trước mặt hắn.

Tạ Lệnh Nghi nhận lấy.

“Nơi này linh khí sung túc, là thứ tốt.”

Cố Hựu Sanh khẽ nói một câu.

Tạ Lệnh Nghi nhìn lại nàng, ánh mắt chuyên chú.

Thông Linh Sư đã nói vậy, hẳn là không sai. Nếu thế, có nên mua thêm vài cái mang về không?

Trong mắt Nhan Như Trân, ánh nhìn đó tựa như tình ý sâu đậm.

Cung Đại Tráng hào sảng tính tiền: “Tính ta hết.”

Hắn còn mua giúp Tạ Ngũ một cái, coi như cảm tạ bọn họ ở kinh thành đã chiếu cố Cố Hựu Sanh.

Người bán cười đến mức mắt híp thành một đường. Hôm nay thu vào đủ bằng mấy ngày gộp lại.

Năm mươi văn một chiếc túi thơm vốn không rẻ, người mua thường chẳng nhiều, chỉ khi gặp nhà giàu mới bán được một hai chiếc.

Hôm nay thì khác, mỗi người đều mang đi một chiếc, thậm chí còn mua thêm để tặng người.

Cuối cùng, mấy người đi tới dưới gốc cây Nhân Duyên.

“Ê, Cố Hựu Sanh, người ta nói buộc dải vải đỏ lên cây, cây Nhân Duyên sẽ nhớ đến ngươi, ban cho ngươi một mối nhân duyên tốt. Chúng ta cùng đi buộc đi.”

Cung Viện la lớn, kéo Cố Hựu Sanh sang quầy bên cạnh, nơi bày đầy những dải vải đỏ.

Ra xa những người khác vài bước, Cung Viện lập tức ghé sát tai Cố Hựu Sanh, hạ giọng thì thầm: “Này, ngươi với Nhan gia tỷ tỷ là sao vậy? Ngươi cũng thích Tạ công t.ử kia à?”

Cung Viện còn làm mặt quỷ.

Cố Hựu Sanh cạn lời: “Không có chuyện gì cả.”

Cung Viện hừ một tiếng: “Đừng gạt ta. Tạ công t.ử kia đúng kiểu ngươi thích. Nhan gia tỷ tỷ thì giấu cũng không giấu được. Chúng ta đang ở địa bàn người khác, ngươi thu liễm chút đi.”

“Thu liễm cái gì?”

Cố Hựu Sanh cảm thấy mình chẳng làm gì.

“Ý ta là, ngươi giữ khoảng cách với Tạ công t.ử chút. Nếu thật sự thích thì đợi sau tiệc mừng thọ, bảo tam ca mời hắn đến Liên Dương Thành, khi đó ngươi tiếp cận cũng chưa muộn.”

Ban đầu Cung Viện còn hơi đắc ý vì Tạ Lệnh Nghi dường như thân với Cố Hựu Sanh hơn, nhưng nghĩ lại, bọn họ hiện giờ không phải đang ở nhà mình.

Huống chi, Nhan gia tỷ tỷ đối đãi với các nàng vẫn rất t.ử tế.

Nếu Nhan gia tỷ tỷ là người không biết khách khí… thì đó lại là chuyện khác.

Cố Hựu Sanh nhìn sâu Cung Viện một cái.

Cung Viện bị nàng nhìn đến toàn thân không được tự nhiên: “Nhìn gì chứ, ta nói chẳng lẽ không có lý sao? Chúng ta đến đây là chúc thọ, lại khó lắm mới gặp được Nhan gia tỷ tỷ, ngươi không thể vì một người nam nhân mà làm mất hòa khí với tỷ muội nhà mình chứ?”

Cố Hựu Sanh cười như không cười: “Không ngờ đấy, Cung Viện, trong cái đầu ngươi cũng biết nghĩ ngợi cơ à?”

Nàng nhịn không được đưa tay bóp nhẹ b.úi tóc của Cung Viện.

Cung Viện tức giận đẩy tay nàng ra: “Làm gì thế, làm rối tóc ta rồi, Thanh Điểu chải cho ta lâu lắm đó.”

Cố Hựu Sanh không trêu nàng ta nữa, nghiêm túc đáp: “Yên tâm đi.”

Thân phận của Tạ Lệnh Nghi đặc biệt, giữa Nhan Như Trân và hắn có thể nói là hoàn toàn không có khả năng.

Nàng tuy đối với Tạ Lệnh Nghi có phần khác thường, nhưng tuyệt đối không phải kiểu tâm tư như Nhan Như Trân, càng không thể vì một người nam nhân mà khiến tỷ muội trở mặt.

Cái đầu của Cung Viện rốt cuộc là đã đọc bao nhiêu thoại bản kỳ quái rồi vậy?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chuyện Mà Quỷ Vương Khôgn Biết: Thông Linh Sư Giết Ta - Chương 7: Chương 87: Túi Thơm | MonkeyD