Chuyện Tắm Rửa Bất Tiện - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/06/2026 03:00
Lúc ấy tôi đang ở cữ, nằm trên giường không dậy nổi.
Khoảng thời gian đó tôi thực sự rất yếu đuối, giọng nói cũng vô thức mềm đi.
“Ừm, không tốt.”
Thẩm Chấp đứng bên giường rất lâu, hiểu lầm ý của tôi.
“Tôi đi tắm đây.”
Nhắc đến chuyện tắm rửa, cảm xúc trong tôi lập tức không kiềm chế được.
“Cậu chủ Thẩm, chẳng phải anh chê phòng tắm nhà tôi vừa nhỏ vừa cũ sao?”
“Thế nào? Không tắm ở nhà xong rồi mới đến à?”
Anh không cãi nhau với tôi.
Anh quay mặt đi, không để lộ cảm xúc.
Tôi nằm trên giường trừng mắt nhìn anh, cả người đầy oán giận.
Hai người cứ giằng co như vậy.
Cho đến khi Thẩm Chấp khom lưng xuống, chậm rãi tiến lại gần mép giường.
Một chân quỳ lên giường.
Rồi đến chân còn lại.
“Phải nhận lỗi thế nào em mới chịu tha thứ cho tôi?”
Dù sao cũng là người tôi đã yêu nhiều năm như vậy.
Dáng vẻ ấy của Thẩm Chấp khiến lòng tôi rung động.
Và anh đã nhìn thấy điều đó.
Anh cúi đầu hôn xuống, rồi không chịu buông ra nữa.
Khi ấy tôi còn đang ở cữ, lại không thể nói thật cho anh biết, vô cùng khó xử.
Thẩm Chấp bị tôi phản kháng quyết liệt đến mức trầy xước.
Chiếc đèn đầu giường đập vào cánh tay anh.
Máu theo đầu ngón tay nhỏ xuống.
“Gọi tôi tới đây, hóa ra là để trả thù sao?”
“Tôi đâu có gọi anh tới.”
Anh quay lưng về phía tôi, im lặng rất lâu.
Thẩm Chấp không nói thêm câu nào.
Anh để lại một tấm thẻ rồi rời đi.
Chỉ có mười vạn tệ.
Keo kiệt thật.
Nuôi con căn bản không đủ.
Một năm trước, tôi sợ anh giành mất con.
Còn bây giờ, tôi thật sự không nuôi nổi nữa, lại muốn trả con cho anh.
Mỗi lần nghĩ đến đều thấy xấu hổ vô cùng.
9
Thẩm Chấp đi tới trước tủ giày, hờ hững đá nhẹ đôi dép nam được đặt ngay ngắn bên dưới.
Anh nhìn tôi, giọng nói rất bình thản:
“Nếu đã không định tha thứ cho tôi, lại còn giao con cho tôi.”
“Ngay cả con bé em cũng không cần nữa sao?”
“Nhìn độ mòn này, có vẻ không phải em cố ý chuẩn bị riêng cho tôi.”
Tôi vội bịt tai Dao Dao lại.
“Anh đừng nói những lời như thế trước mặt con bé, nó nghe hiểu đấy.”
“Nếu anh không muốn nuôi, vậy có thể chu cấp tiền nuôi con được không? Tốt nhất là nhiều một chút.”
“Nếu anh muốn đưa con bé về thì tôi cũng không có ý kiến, nhưng anh không được cản tôi gặp con. Ngày nào tôi cũng muốn gặp, anh không được ngăn cản.”
Thẩm Chấp không đồng ý, cũng không từ chối.
Thái độ anh dần lạnh đi.
“Tôi cần thời gian suy nghĩ.”
Tôi kinh ngạc vì anh không đồng ý ngay lập tức.
Không giống anh chút nào.
Tôi tức giận đứng bật dậy chất vấn:
“Thẩm Chấp, anh còn biết xấu hổ không?”
“Vì sao tôi mang thai, chẳng lẽ anh không biết sao?”
10
Hai năm nay tôi đã học được cách sống rất đời.
Dù sao thì người có việc phải nhờ vả là tôi.
Tôi lại ngồi xuống sofa, cố ý trách móc anh:
“Lần cuối cùng đó, anh đã hành hạ tôi rất lâu.”
Anh khựng lại.
Yết hầu khẽ chuyển động.
“Xin lỗi, là tôi không chú ý.”
“Tôi chỉ nhớ lúc ấy mình cứ liên tục cầu xin em, nhưng em nhất quyết không chịu quay lại.”
Thấy thái độ anh dịu đi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm:
“Tôi vào bếp phụ dì Vương nấu cơm nhé. Anh chơi với Dao Dao một lúc được không? Con bé đáng yêu lắm.”
“Hôm nay làm cá hấp nhé, anh vẫn thích chứ?”
“Đều được.”
Thẩm Chấp cầm món đồ chơi trên bàn trà lên, thu hút sự chú ý của Dao Dao.
Anh nói:
“Không cần như vậy.”
“Là tôi có lỗi với em.”
11
Trên bàn ăn đều là những món Thẩm Chấp thích.
Tôi lấy lòng anh đến mức có phần quá rõ ràng.
Đã làm đến bước này rồi.
Tôi cũng chẳng cần thể diện nữa.
Thậm chí còn nhiệt tình gắp thức ăn cho anh.
“Trước đây anh thích ăn cá tôi làm nhất mà, thử xem tay nghề tôi có xuống không.”
“Nồi gầu bò này mất công lắm đấy. Tối qua tôi đã hầm từ trước rồi, rất thấm vị.”
Tôi nói rất nhiều.
Ăn chẳng được mấy miếng, chỉ mải nói chuyện:
“Dao Dao giống anh, cũng thích ăn cá. Con bé ngoan lắm, anh nhìn xem, ăn uống giỏi biết bao.”
Thẩm Chấp không gắp thức ăn mấy.
Có lẽ khẩu vị đã thay đổi rồi.
Có lẽ anh không còn thích món tôi nấu nữa.
Dù đã chia tay hai năm.
Tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.
Tôi không nói tiếp được nữa.
Bầu không khí dần trở nên lạnh lẽo.
Thẩm Chấp ăn hết phần thức ăn trong bát rồi mới bắt đầu gắp thêm.
“Em nuôi con bé rất tốt.”
“Món ăn cũng rất ngon.”
Sau đó anh chắc chắn nói:
“Tối qua em đã biết hôm nay tôi sẽ tới rồi.”
“Dòng trạng thái đó là đăng cho tôi xem.”
“Bữa tiệc Hồng Môn sao?”
Anh đoán ra rồi.
Vậy tôi cũng không vòng vo nữa:
“Từ khi Dao Dao sinh ra đều do dì Vương chăm sóc. Dì Vương là người rất tốt, chăm con bé cực kỳ tận tâm, hai người cũng đã có tình cảm với nhau rồi...”
Thẩm Chấp cảm ơn dì Vương vài câu.
Sau đó quay sang nhìn tôi:
“Nói hết một lần đi.”
“Em muốn tôi làm gì?”
Được anh cho phép, tôi lập tức nói vào chuyện chính, giọng điệu đầy lấy lòng:
“Anh có thể tiếp tục thuê dì ấy được không?”
“Tôi sợ không có mẹ ở bên cạnh, Dao Dao sẽ không quen. Con bé hơi hay khóc.”
Thẩm Chấp không đồng ý.
Anh đặt đũa xuống, nhìn tôi:
“Mẹ cũng không cần con bé nữa rồi, chẳng lẽ nó không khóc sao?”
“Người giúp việc trong nhà tôi đều là người quen dùng từ trước.”
“Chuyện này cũng cần phải cân nhắc.”
Tôi không ngờ anh lại từ chối dứt khoát và lạnh lùng như vậy.
Nhất thời có chút không chấp nhận nổi.
“Thẩm Chấp, trước đây anh đâu có như thế.”
“Như thế nào?”
“Trước đây anh rất dễ nói chuyện.”
