Cô Ấy Nghe Thấy - Chương 1
Cập nhật lúc: 23/08/2026 17:02
Ca sĩ thiên tài Bách Xuyên vừa phát hành album mới.
Trong đó, ca khúc "Cô Ấy Nghe Thấy" nhanh ch.óng phủ sóng khắp các con phố lớn nhỏ, càn quét hàng loạt bảng xếp hạng và giải thưởng âm nhạc.
Bài hát ấy...
Anh đã viết từ thời trung học.
Khi đó, anh là bạn cùng bàn của tôi.
Đến câu hát cuối cùng, anh bất ngờ đưa tay tháo chiếc máy trợ thính của tôi xuống.
Thế nên...
Tôi đã không thể nghe thấy.
Nhiều năm sau.
Cuối cùng tôi cũng được nghe trọn vẹn lời kết của bài hát ấy…
"Tớ thích cậu."
1.
Buổi concert của Bách Xuyên vừa kết thúc, các chủ đề liên quan đến anh đã đồng loạt bùng nổ trên hot search, hơn chục mục leo thẳng lên bảng xếp hạng như thường lệ. Độ nổi tiếng vẫn cao đến đáng sợ.
Đặc biệt là ca khúc kết màn "Cô Ấy Nghe Thấy", bài hát đã càn quét gần như toàn bộ các giải thưởng âm nhạc năm nay, khơi dậy ký ức về mối tình đầu trong lòng biết bao người.
Tôi mở nhóm fan của Bách Xuyên, lặng lẽ đọc tin nhắn.
Tin trong nhóm tăng vùn vụt, chưa đầy vài phút đã hơn chín mươi chín tin. Không ít người vừa xem concert xong vẫn còn kích động đến mức chỉ biết spam dấu chấm than. Chỉ nhìn những dòng tin nhắn ấy thôi cũng đủ tưởng tượng sân khấu tối nay chấn động đến nhường nào.
Bỗng có người tag tôi.
"@Chủ nhóm, chị không đi xem concert của Bách Xuyên à?"
Bách Xuyên debut được bao nhiêu năm...
Tôi làm fan của anh bấy nhiêu năm.
Nhóm này cũng là do chính tay tôi lập nên, mọi người đều biết tôi thích anh đến mức nào.
Chỉ tiếc, tôi không giành được vé concert.
Đến cả vé chợ đen đã thỏa thuận giá xong cũng bị hủy kèo vào phút ch.ót.
Cuối cùng vẫn không thể đến.
Có lẽ... là ý trời.
Chẳng mấy chốc, mọi người lại chuyển sang chủ đề khác.
"Tôi có cảm giác chúng ta sắp có chị dâu rồi. Hôm nay hàng ghế VIP có một cô gái đeo khẩu trang ngồi ở hàng đầu, đẹp cực kỳ. Concert kết thúc còn có nhân viên đưa cô ấy vào hậu trường."
Mi mắt tôi khẽ run.
Vừa thoát khỏi nhóm, tôi đã nhìn thấy hot search đứng đầu.
#Mối tình đầu của Bách Xuyên
Đó là một đoạn video.
Giữa đám đông, cô gái đeo khẩu trang ở hàng ghế đầu nổi bật vô cùng. Chỉ lộ đôi mắt cũng đủ rực rỡ. Ghế bên cạnh cô ấy để trống, trên ghế đặt một chiếc túi.
Cô ngẩng đầu nhìn người đứng trên sân khấu.
Trong mắt đầy ánh sáng.
Trên sân khấu, Bách Xuyên ngồi bên cây đàn piano, cả người như tỏa sáng. Anh khẽ cúi mắt, nhưng vài lần ngẩng lên đều nhìn về phía cô.
Ánh đèn trong video chập chờn rực rỡ.
Xa xa giữa biển người...
Lại khiến người ta có cảm giác như hai người đang lặng lẽ yêu nhau.
Có người trong cuộc tiết lộ:
Bài hát ấy...
Chính là viết cho cô ấy.
Cô là mối tình đầu mà thiên tài âm nhạc Bách Xuyên luôn khắc cốt ghi tâm.
"Đẹp đôi quá đi!"
"Đây đúng là chuyện tình trong giới giải trí."
"Chỉ mình tôi tiếc cái ghế bên cạnh cô ấy à? Vị trí đẹp thế mà lại để trống."
Tôi tắt điện thoại.
2.
Tôi vốn chẳng mấy quan tâm đến giới giải trí.
Nhưng chỉ theo đuổi duy nhất một người.
Bách Xuyên.
Khó mà diễn tả cảm giác ấy.
Anh càng ngày càng rực rỡ.
Còn tôi...
Càng đuổi theo, khoảng cách giữa chúng tôi lại càng xa.
Tôi định mấy hôm nữa sẽ chuyển toàn bộ quyền quản lý nhóm fan của Bách Xuyên cho người khác.
Đến lúc...
Tôi cũng nên bước tiếp rồi.
Tối hôm đó, khi viết nhật ký, tôi lại mở ‘Cô Ấy Nghe Thấy’ nghe thêm một lần nữa.
Giai điệu của bài hát này...
Tôi đã từng nghe từ thời trung học.
Khi ấy, Bách Xuyên chủ động chọn tôi làm bạn cùng bàn.
Bởi cả lớp chỉ có mình tôi yên tĩnh nhất.
Sẽ không giống những cô gái khác, suốt ngày bám lấy anh, làm phiền anh.
Thật ra...
Tôi chỉ là ít nói.
Mọi người đều cười nhạo tôi là ‘con nhỏ điếc’, ‘con câm’.
Chỉ có Bách Xuyên thì không.
Tôi hơi thích anh.
Nhưng giấu rất kỹ.
Anh không hề biết.
Chuyện gì liên quan đến anh, tôi đều nhớ rất rõ.
Cuối tháng Sáu năm lớp Mười một.
Một buổi tối.
Bách Xuyên kéo tôi đứng dậy khỏi mặt đất, lau sạch vết m.á.u trên trán tôi.
Rồi hát cho tôi nghe bài hát này.
Giai điệu ấy.
Ca từ ấy.
Hoàn toàn giống hệt.
Hơi thở mùa hè nhè nhẹ lan tỏa từ người anh.
Hai cái bóng trên mặt đất lặng lẽ dựa sát vào nhau.
Đến câu hát cuối cùng...
Anh bất ngờ tháo chiếc máy trợ thính của tôi xuống.
Thế giới của tôi lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Điều duy nhất tôi còn nhớ...
Là đôi mắt của anh.
Anh ghé sát bên tai tôi.
Khẽ hát câu cuối cùng.
‘Tớ thích cậu.’
Thì ra...
Đó chính là câu hát cuối.
3.
Không mất bao lâu, cư dân mạng đã đào được thân phận của cô gái đeo khẩu trang xuất hiện trong concert hôm ấy.
Lâm Uyển Nhi.
Ca sĩ bước ra từ một chương trình tuyển chọn tài năng.
Hình tượng cô xây dựng là một thiên kim nhà giàu vì tình yêu mà bước chân vào giới giải trí, theo đuổi con đường sáng tác âm nhạc.
Trong một buổi phỏng vấn trước đây, cô từng thẳng thắn nói:
"Tôi bước chân vào giới giải trí chỉ vì một người."
"Anh ấy là một thiên tài âm nhạc."
Đến giờ thì đáp án đã quá rõ ràng.
Người ấy...
Chính là Bách Xuyên.
Chẳng bao lâu sau, Weibo của Lâm Uyển Nhi đã tràn ngập bình luận.
"Chào chị dâu!"
"Chị dâu đẹp quá!"
...
Trong lòng tôi chẳng có bao nhiêu ghen tị.
Chỉ thấy hơi mất mát.
Thì ra...
Người Bách Xuyên thích...
Là kiểu con gái như vậy.
Tôi chuyển toàn bộ quyền quản lý nhóm fan cho một cô bạn cùng đu idol nhiều năm.
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán cà phê.
Nhạc nền trong quán vẫn là ‘Cô Ấy Nghe Thấy’.
Bàn bên cạnh có hai cô gái đang hào hứng nói chuyện.
"Cậu xem buổi phỏng vấn mới của Lâm Uyển Nhi với Bách Xuyên chưa? Tôi chèo cặp này muốn điên luôn!"
Cô bạn cùng tôi theo đuổi Bách Xuyên suốt nhiều năm cuối cùng cũng đến.
Nickname của cô ấy là Thỏ Con.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy khựng lại.
Tôi cong mắt cười.
Giả vờ trách móc:
"Đeo máy trợ thính thì không được thích âm nhạc à?"
Cô ấy vội vàng xua tay.
Không khí lập tức dịu xuống.
Trước khi nhận quyền quản lý nhóm mà tôi dày công gây dựng suốt bao năm, Thỏ Con nửa đùa nửa thật hỏi:
"Cậu theo đuổi Bách Xuyên bao nhiêu năm rồi?"
"Bảy năm."
Cô ấy bật cười lớn.
"Nhưng Bách Xuyên debut mới có bốn năm thôi mà."
Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên cánh cửa kính.
Khẽ mỉm cười.
Mười bảy tuổi đến hai mươi tư tuổi.
Là bảy năm.
Tôi không tính sai.
Thích Bách Xuyên...
Bất tri bất giác đã bảy năm rồi.
"Thật sự không hối hận?"
Thỏ Con hỏi tôi lần cuối.
Tôi đáp:
"Không hối hận."
4.
Tôi đăng nhập QQ.
Bây giờ ai cũng dùng WeChat.
QQ gần như chẳng còn ai online nữa.
Nhưng hồi học cấp ba...
Tất cả chúng tôi đều dùng QQ.
Danh sách bạn bè giờ chỉ còn lác đác vài người.
Tôi kéo xuống mục Quan tâm đặc biệt.
Ở đó chỉ có duy nhất một cái tên.
Bách Xuyên.
Ảnh đại diện của anh lúc nào cũng xám xịt.
Ngày còn là bạn cùng bàn, tôi mượn cớ hỏi bài để xin QQ của anh.
Về sau tài khoản ấy hình như bị h.a.c.k.
Từ đó...
Chưa từng sáng lên thêm lần nào nữa.
Dù biết là vậy.
Tôi vẫn chẳng dám làm phiền anh.
Mỗi lần nhớ đến anh, tôi chỉ lặng lẽ mở khung chat.
Rồi ngẩn ngơ nhìn thật lâu.
Lần này cũng thế.
Tôi gõ rồi lại xóa.
Xóa rồi lại gõ.
Cuối cùng gửi đi chỉ còn mấy chữ.
"Bài hát rất hay.”
Chỉ vỏn vẹn mấy chữ ấy thôi.
Lòng bàn tay tôi đã ướt đẫm mồ hôi.
Rõ ràng biết đối phương sẽ chẳng bao giờ nhận được.
Vậy mà tim vẫn đập nhanh đến lạ.
Đúng lúc ấy...
Ảnh đại diện bên kia bỗng nhấp nháy hai lần.
Từ màu xám...
Chuyển thành màu sắc.
Từ ngoại tuyến...
Biến thành trực tuyến.
Đối phương đang nhập...
Bách Xuyên gửi đến hai chữ.
"Cảm ơn."
Ngay sau đó, anh lại hỏi:
"Cậu nghe thấy rồi sao?"
Tôi sững người.
Tôi chưa từng nghĩ anh sẽ nhìn thấy.
Lại càng không ngờ anh sẽ trả lời.
Đến khi màn hình điện thoại tối đi.
Tôi mới luống cuống gõ chữ.
Suy nghĩ thật lâu.
Cuối cùng mới nhắn lại:
"Tớ nghe thấy rồi. Cả thế giới đều đang vang lên bài hát của cậu. Chúc mừng cậu nhé."
Người bạn cùng bàn năm nào...
Đã trở thành huyền thoại của làng giải trí âm nhạc.
Tôi thật lòng vui thay cho anh.
Chúc anh...
Tiền đồ rực rỡ.
Khung chat vẫn luôn hiện dòng chữ:
Đối phương đang nhập...
Tôi chờ mãi.
Chờ thật lâu.
Cuối cùng...
Chỉ nhận được hai chữ.
Bách Xuyên nói:
"Ngủ ngon."
Tôi nghĩ...
Có lẽ mình thật sự không biết cách trò chuyện.
Nhưng cũng thấy may mắn.
Ở điểm cuối của mối tình đơn phương kéo dài suốt bảy năm...
Tôi đã nhận được từ anh một câu:
"Ngủ ngon."
