Cô Ấy Nghe Thấy - Chương 3

Cập nhật lúc: 23/08/2026 17:03

9.

Người bạn cùng bàn của tôi.

Bách Xuyên.

Giờ đây đã không còn là người ngồi bên trái, chỉ cần đưa tay là chạm tới nữa.

Anh đứng trên sân khấu.

Dáng người cao ráo, thẳng tắp.

Khi Bách Xuyên lên phát biểu với tư cách cựu học sinh ưu tú, tôi ngồi dưới khán đài mà vẫn chưa hoàn hồn.

Trong tay...

Vẫn đang cầm chiếc áo khoác của anh.

Thật ra tôi nên nhắc anh.

Không nên trước mặt cô gái mình thích mà lại dẫn một cô gái khác đi cùng.

Ánh mắt vừa rồi Bách Xuyên liếc nhìn Lâm Uyển Nhi...

Đến tôi còn thấy sợ.

Ngay cả người bảo vệ vừa ngăn tôi ngoài cổng, cũng tái mét mặt khi nghe Bách Xuyên lên tiếng gọi tên tôi.

Chính Bách Xuyên bước xuống xe.

Tự mình chứng minh thân phận cựu học sinh cho tôi.

Rồi dẫn tôi vào trường.

Lâm Uyển Nhi lúc này đang ngồi ngay sau lưng tôi.

Lần đầu tiên trong đời...

Tôi thật sự hiểu thế nào là ‘như có gai đ.â.m sau lưng.’

Tôi ngẩng đầu.

Lặng lẽ nhìn Bách Xuyên trên sân khấu.

Anh không thay đổi quá nhiều.

Chỉ là nét thiếu niên năm nào đã được thu lại đôi chút.

Đôi mắt một mí của anh mỗi khi cúi xuống ôm đàn guitar vẫn khiến người ta rung động nhất.

Dưới khóe mắt còn có một nốt ruồi nhỏ.

Đọc xong câu cuối cùng trong bài phát biểu.

Tôi cũng giống mọi người, khẽ vỗ tay.

Thật sự...

Tôi rất trân trọng khoảnh khắc này.

Không biết sau này...

Liệu còn có cơ hội như thế nữa hay không.

Đúng lúc ấy.

Bách Xuyên đứng trên bục phát biểu.

Đột nhiên nhìn về phía tôi.

Khóe môi khẽ cong lên.

Đến phần giao lưu với học sinh.

Bách Xuyên trả lời mấy câu hỏi liên tiếp.

Không khí vô cùng thoải mái.

Người đặt câu hỏi cuối cùng là một nữ sinh khoảng mười sáu, mười bảy tuổi.

Đuôi ngựa phía sau đầu khẽ đung đưa.

Cô bé cười tươi hỏi:

"Anh Bách Xuyên, trên mạng nói hồi cấp ba anh từng có mối tình đầu, cũng là ánh trăng sáng trong lòng anh. Có thật không ạ?"

Cả hội trường lập tức nín thở.

Bách Xuyên bình thản đáp:

"Thật."

Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía Lâm Uyển Nhi.

Không hiểu sao...

Nụ cười trên môi cô ấy bỗng trở nên nhợt nhạt.

Cô nữ sinh được đà hỏi tiếp, cố nén tiếng hét phấn khích:

"Vậy... chị ấy có ở đây hôm nay không ạ?"

Bách Xuyên im lặng một thoáng.

Vành tai anh đỏ lên.

Giọng nói rất khẽ.

Nhưng vô cùng chắc chắn.

"Có."

Tiếng hét của đám học sinh gần như muốn lật tung cả hội trường.

Tôi đưa tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Chỉ thấy...

Mọi chuyện thật hoang đường.

Vậy mà trong một khoảnh khắc ấy...

Trái tim tôi...

Lại nóng bừng lên.

10.

Phần hỏi đáp đã kết thúc.

Thế nhưng lại có một vị khách không mời mà đến đứng bật dậy.

Không phải học sinh.

Cũng chẳng ai đưa micro cho hắn.

Chỉ vì...

Giọng hắn quá lớn.

Hắn hướng về phía Bách Xuyên đang chuẩn bị xuống sân khấu mà hét:

"Này đại ca sĩ! Đại minh tinh!"

"Cậu còn nhớ Vương Tinh Vũ, thằng bị cậu đ.á.n.h suýt tàn phế hồi lớp Mười một không?"

"Tại sao một kẻ từng bắt nạt bạn học như cậu lại vẫn có thể sống tốt như thế hả?"

Hiện trường lập tức hỗn loạn.

Bách Xuyên chỉ nhấc mắt nhìn hắn một cái.

Ánh mắt ấy...

Khinh miệt đến tận cùng.

Như đang nhìn một tên hề nhảy nhót vô nghĩa.

Bảo vệ rất nhanh đã khống chế người gây rối.

Khúc nhạc đệm ngoài ý muốn ấy cũng nhanh ch.óng qua đi.

Chỉ có tôi...

Cứng đờ tại chỗ.

Không thể nhúc nhích.

Đã rất lâu rồi...

Tôi không còn nghe thấy cái tên Vương Tinh Vũ nữa.

Đó là...

Một cơn ác mộng.

11.

Sau khi chương trình kết thúc.

Tôi mãi vẫn không tìm được cơ hội ở riêng với Bách Xuyên.

Anh luôn bận ký tặng.

Tôi nhìn chiếc áo khoác trong tay.

Rồi nhìn cuốn sổ tiết kiệm trong túi.

Cả hai...

Đều như có ngọn lửa... nóng rực.

Đều nên được trả lại cho anh càng sớm càng tốt.

Tôi đi đến lớp học trong ký ức.

Giờ đây đã trở thành một phòng học bỏ hoang.

Đứng ngoài cửa kính nhìn vào.

Tôi như thấy lại một mùa hè năm ấy.

Bách Xuyên cúi đầu.

Tùy ý vẽ những khuông nhạc lên cuốn sổ nháp.

Lon nước ngọt đặt nơi góc bàn.

Tôi nhìn đến ngẩn người.

Vừa quay đầu...

Đã thấy Bách Xuyên khoanh tay tựa vào tường.

Không biết anh đã đứng nhìn tôi từ lúc nào.

Theo phản xạ.

Tôi buột miệng:

"Xin lỗi."

Anh bật cười.

Đưa tay nhận lấy chiếc áo khoác của mình.

"Cậu xin lỗi tớ chuyện gì?"

Đúng lúc ấy.

Loa phát thanh trong trường vang lên.

Là bài ‘Cô Ấy Nghe Thấy.’

Tôi cũng không biết.

Chỉ là...

Lúc nào cũng muốn nói xin lỗi anh.

Có lẽ...

Là xin lỗi vì tôi.

Đã khiến buổi lễ kỷ niệm hôm nay xảy ra một sự cố nhỏ như vậy.

Tôi mím môi.

Lấy cuốn sổ tiết kiệm trong túi ra.

Đưa cho anh.

"Đây là tiền viện phí và tiền mua máy trợ thính năm đó cậu ứng giúp tớ."

"Mẹ con tớ vẫn luôn rất biết ơn cậu rất nhiều."

"Hôm nay... tớ trả lại cậu."

Anh khựng người.

Ban đầu tôi còn sợ...

Bách Xuyên sẽ không nhận.

Không ngờ anh nhận rất nhanh.

Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua tay tôi.

Không hiểu sao lại mỉm cười.

Có lẽ...

Anh vốn là kiểu người rất ít khi bộc lộ cảm xúc.

Bách Xuyên cười khẽ.

"Bao nhiêu năm rồi..."

"Cậu vẫn chưa quên tớ."

"Thế là tốt."

Điều anh để ý...

Lúc nào cũng kỳ lạ.

Nhưng...

Tôi làm sao có thể quên anh được.

12.

Bách Xuyên không muốn đi ra cổng chính.

Ngoài đó toàn phóng viên và fan.

Anh kéo thấp vành chiếc mũ lưỡi trai.

Còn tôi dẫn anh lén đi theo một con đường nhỏ.

Từ sáng đến giờ bầu trời trong ngày kỷ niệm trường vẫn luôn âm u.

Đến lúc này thì càng tối sầm hơn.

Quả nhiên.

Đi được nửa đường thì trời đổ mưa.

Tôi vội kéo Bách Xuyên chạy vào một tiệm hoa gần trường.

Chuông gió trước cửa bị gió thổi, leng keng vang lên khi chúng tôi bước vào.

Tiệm hoa này...

Là mẹ tôi mở hai năm trước.

Người ta bảo: ‘Đời này bán hoa, đời sau sẽ đẹp.’

Còn tôi...

Chỉ mong thính lực của mình được bình thường.

Trong tiệm không có ai.

Chắc mẹ lại sang nhà hàng xóm chơi rồi.

Bách Xuyên vừa gọi điện cho quản lý xong.

Liền thong thả đi dạo quanh cửa hàng.

Tôi chỉ vừa quay người đi pha cho anh một tách trà.

Đến lúc quay lại.

Anh đã đứng quay lưng về phía tôi, chăm chú nhìn thứ gì đó.

Tôi mở to mắt.

Suýt nữa làm đổ cả bình trà hoa.

Hai mẹ con tôi mới dọn mấy chiếc thùng giấy ấy cách đây hai hôm.

Bên trong...

Là toàn bộ album, poster và ảnh có chữ ký của Bách Xuyên mà tôi cất giữ suốt nhiều năm.

Mẹ tôi sáng nay vừa chuyển chúng ra đây.

Định gọi người tới mang đi.

Ai ngờ...

Lại để Bách Xuyên nhìn thấy.

Tôi cứng người.

Có cảm giác...

Bí mật giấu kín bao năm bỗng bị người khác lật tung.

Xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.

Bách Xuyên cầm lên một hộp album.

Khẽ cúi mắt nhìn.

"Đây là album từ những ngày đầu tiên của tớ."

Tôi vừa lén quan sát sắc mặt anh.

Vừa cười khách sáo như bao bạn học lâu ngày gặp lại.

"Khó mua lắm."

"Ai cũng thích cậu mà."

Những thứ trong chiếc thùng này...

Tôi đã sưu tầm suốt rất nhiều năm.

"Tất cả các bài hát của tớ, tất cả album của tớ... cậu đều đã nghe."

"Tớ..."

Em thích anh.

Mấy chữ cuối cùng đột ngột bị tôi nuốt ngược trở vào.

Tôi cúi mắt.

Khựng lại một chút.

Rồi gượng cười.

Giọng nói khô khốc mà bất lực.

"Bách Xuyên..."

"Tớ là fan trung thành nhất của cậu."

Rất nhiều người thích thiên tài âm nhạc Bách Xuyên.

Nhưng...

Tôi khác họ.

Điều tôi thích...

Chỉ có Bách Xuyên.

Bách Xuyên quay đầu nhìn tôi.

Nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt càng trở nên nổi bật.

Anh khẽ nói:

"Nhưng..."

"Cậu chưa từng đến concert của tớ."

Ngoài trời.

Mưa đã tạnh.

Chuông gió lại khẽ ngân lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cô Ấy Nghe Thấy - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD