Cô Ấy Nghe Thấy - Chương 6 - Hết
Cập nhật lúc: 23/08/2026 17:03
20.
Mạng xã hội lại một lần nữa dậy sóng.
Nhưng thật may.
Lần này, mọi chuyện diễn biến theo chiều hướng tốt.
Vương Tinh Vũ hoàn toàn là kẻ ác vu oan cho người khác.
Trước đoạn video kia, mọi lời dối trá của hắn đều trở nên vô nghĩa.
Cộng thêm việc rất nhiều cựu học sinh trường Thanh Lan lần lượt lên tiếng làm chứng cho Bách Xuyên.
Hắn hoàn toàn bị đóng đinh trên cột sỉ nhục.
Bên dưới Weibo của Vương Tinh Vũ.
Bình luận nối dài không dứt.
Đều là:
"Anh Bách của tao sao không đ.á.n.h c.h.ế.t luôn cái thứ súc sinh như mày đi!"
Thứ Vương Tinh Vũ nhận được.
Không chỉ có thư khởi kiện từ luật sư của Bách Xuyên.
Mà cả chuyện bố hắn là kẻ quỵt nợ cũng bị đào lên.
Hàng loạt vụ việc chờ cảnh sát điều tra xử lý.
Cuối cùng.
Hắn trở thành đại diện tiêu biểu cho hạng người cặn bã của năm đó.
Ngay sau đó.
Giới truyền thông lại tung thêm tin.
Đoạn video vu khống ấy.
Chính là do ekip của Lâm Uyển Nhi bỏ tiền mua lại.
Mục đích chỉ để chuyển hướng dư luận.
Hành động ấy hoàn toàn trái ngược với hình tượng ‘thiên kim ngây thơ’ mà cô ta luôn xây dựng.
Cuối cùng.
Lâm Uyển Nhi buộc phải lên tiếng xin lỗi.
Đến cả công ty cũng không thể giữ nổi cô ta.
Không những phải bồi thường khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ.
Mà còn phải lặng lẽ rút khỏi giới giải trí.
Cuộc sống của tôi.
Thật ra cũng chẳng thay đổi gì nhiều.
Từ sau khi tốt nghiệp.
Tôi vẫn luôn làm giáo viên tại một trường dành cho trẻ khiếm thính.
Các mối quan hệ xung quanh rất đơn giản.
Chỉ là...
Cư dân mạng lần theo tài khoản Weibo của tôi.
Phát hiện trên đó đều là những bài viết tuyên truyền về trường khiếm thính.
Rất nhiều người đã quyên góp tiền bạc và vật tư cho trường.
Riêng trong tháng ấy.
Khoản quyên góp xã hội mà trường nhận được.
Là nhiều nhất từ trước đến nay.
Một buổi tối.
Tiểu Thỏ gọi điện cho tôi.
Cô ấy chẳng nói gì cả.
Chỉ khóc suốt nửa tiếng đồng hồ qua điện thoại.
Cuối cùng, mới lau nước mắt.
Rồi lớn tiếng hét lên:
"Tất cả đã qua rồi!"
"Ôn Ninh bé nhỏ."
"Hãy mạnh dạn bước đi trên con đường ngập tràn hoa của cậu nhé!"
Bạn cùng bàn nhỏ.
Xin hãy mạnh dạn bước tiếp.
Trên con đường đầy hoa của riêng em.
21.
Tôi vẫn như mọi ngày.
Đứng lớp dạy lũ trẻ.
Bọn nhỏ ngoan ngoãn.
Không ồn ào.
Một buổi chiều.
Lớp học đang mở tivi.
Đúng lúc phát MV mới của Bách Xuyên.
Một cô bé hoàn toàn không còn khả năng nghe chạy đến trước mặt tôi.
Dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi:
"Cô giáo ơi, bài hát anh ấy hát... hay lắm sao?"
Tôi mỉm cười.
Gật đầu.
Gương mặt cô bé lập tức sáng bừng.
Em mở to mắt.
Đầy kinh ngạc nhìn phía sau lưng tôi.
Rồi ra dấu:
"Sao anh ấy lại ở đây?"
Tôi quay đầu.
Qua ô cửa kính màu.
Có một người đang chống cằm.
Lặng lẽ nhìn tôi qua khung cửa.
Giống hệt...
Rất nhiều năm trước.
Khi chúng tôi vẫn chỉ mới mười bảy tuổi.
Bách Xuyên khẽ gõ khớp ngón tay lên cửa kính.
Đôi mắt một mí cụp xuống.
Lặng lẽ nhìn tôi.
Đám trẻ trong lớp đồng loạt quay đầu.
Hết nhìn anh.
Lại nhìn sang tôi.
Cả lớp hiếm khi náo nhiệt đến vậy.
Tiếng cười đùa, tiếng trêu chọc vang lên khắp nơi.
Tôi hiếm hoi đỏ bừng mặt.
Bọn trẻ bây giờ...
Sao đứa nào cũng lớn sớm thế nhỉ?
22.
Bách Xuyên đến trường.
Là để tham gia hoạt động tuyên truyền từ thiện cho trường khiếm thính.
Anh dự định quay MV ca khúc mới tại đây.
Hiệu trưởng giao nhiệm vụ tiếp đón anh cho tôi.
Chỉ là...
Thính lực của tôi lại suy giảm.
Đầu thường xuyên ù lên từng cơn.
Ngay cả khi đeo máy trợ thính.
Tôi cũng bắt đầu nghe không còn rõ nữa.
Tôi đoán.
Bách Xuyên chắc chắn đã nhận ra sự khác thường của tôi.
Nhưng anh chưa từng hỏi.
Chỉ kiên nhẫn.
Lặp đi lặp lại từng câu nói.
Hết lần này.
Đến lần khác.
Tôi vốn định.
Đợi sau khi anh hoàn thành xong công việc với nhà trường.
Sẽ đi tiếp nhận phác đồ điều trị mới.
Nhưng...
Tôi không cầm cự nổi đến lúc đó.
Một buổi chiều.
Tôi bỗng nhiên...
Không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa.
Cả thế giới.
Trong khoảnh khắc.
Rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Trước khi được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Bách Xuyên vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Đến khi tôi chủ động đứng ra kể lại mọi chuyện.
Mọi người mới hiểu.
Vì sao.
Đối với Bách Xuyên.
Tên bài hát ấy lại là điều độc nhất vô nhị.
Lần này.
Điều mà mọi người "đẩy thuyền"...
Là thật.
Bách Xuyên cũng mở tài khoản Weibo.
Chính thức đáp lại toàn bộ những lời đồn suốt thời gian qua.
Bách Xuyên V:
"Đúng vậy."
"Tôi đã thầm yêu cô ấy suốt bảy năm."
Khi trở về nhà.
Tôi tìm thấy hai phong thư bị lẫn trong chồng báo cũ.
Một bức.
Là thư mời tham dự lễ kỷ niệm trường Thanh Lan.
Còn bức kia.
Cũ hơn nữa.
Là một tấm vé VIP xem concert của Bách Xuyên.
Thật ra.
Lần này.
Tôi chẳng còn sợ hãi nữa.
Cho dù sau này.
Tôi sẽ vĩnh viễn không còn nghe được âm thanh.
Tôi cũng không sợ.
Bởi vì.
Vào một ngày tháng Sáu của mùa hè năm ấy.
Tôi từng là...
Khán giả duy nhất của Bách Xuyên.
Và rồi.
Bảy năm sau.
Tôi lại đi ngang qua 《Cô Ấy Nghe Thấy》, bài hát vang lên khắp mọi nẻo phố phường.
Cuối cùng.
Tôi cũng đã nghe thấy.
Lời yêu của Bách Xuyên.
_HẾT_
