Cô Bác Sĩ Số Khổ Và Tổng Tài Thích "ra Dẻ" - Chương 1
Cập nhật lúc: 01/07/2026 10:00
Editor: Trang Thảo.
“Nếu cô ta vẫn không chịu nghe lời, vậy thì cắt thận trái của cô ta đi.”
Tôi nghe gã bá tổng Lâm Ngôn Triệt dặn dò mà hai mắt muốn trợn ngược lên tận trời.
Ước với ao, ước cái rắm ấy. Trâu bò thật đấy ngài ơi. Lại còn chỉ mặt đặt tên đòi thận trái. Gọi món ở nhà hàng người ta cũng không gọi chuẩn được như ngài đâu. Muốn tống tôi vào tù thì cứ nói thẳng một câu, việc gì phải đi đường vòng như thế. Ngài đúng là người tốt ghê cơ, vội vàng muốn đưa tôi vào trong đó ăn cơm nhà nước đến thế. Tôi xin cảm ơn cả nhà ngài nhé, hì hì.
Đây là tháng thứ hai kể từ khi tôi xuyên không vào cuốn truyện ngôn tình bá tổng ngược văn này. Những yêu cầu bất bình thường kiểu như vừa rồi, tôi đã nghe đến mức chai cả tai kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến đây.
Quản gia đẩy cánh cửa phòng giam giữ nữ chính Tần Điềm Điềm ra, tôi lập tức đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.
Lâm Ngôn Triệt không hổ danh là nam chính truyện ngược. Xích sắt, còng khóa, đủ loại đạo cụ giam cầm không thiếu một thứ gì, biến đổi đủ mọi chiêu trò để hành hạ nữ chính. Nhìn chiếc xích sắt quấn quanh cổ nữ chính, tôi trừng lớn mắt. Người anh em này đúng là biết bày trò thật đấy.
Dẫu sao kiếp trước tôi cũng từng làm bác sĩ riêng cho giới siêu giàu, chứng kiến không ít cảnh tượng hoành tráng. Thế nhưng cảnh kích thích trong truyện bá tổng ngược văn thế này vẫn khiến tôi phải mở mang tầm mắt.
Tôi vội vàng giúp nữ chính tháo xích sắt ra rồi bắt tay vào lau rửa vết thương. Ánh mắt nữ chính lấp lánh như chú hươu con, cô ấy khẽ chớp mắt nhìn tôi. Giọng nói mảnh mai yếu ớt khiến người ta không khỏi xót thương.
“Lại phải làm phiền cô rồi, bác sĩ Giang.”
Nhìn dáng vẻ yếu điệu thục nữ của cô ấy, tôi phải thầm niệm trong lòng năm lần. Đây là truyện ngôn tình bá tổng ngược văn, không phải truyện bách hợp. Mày cũng không phải lesbian!
Lúc này tôi mới có thể tự kiềm chế ham muốn kéo phăng nữ chính vào lòng để ra sức yêu thương.
Tôi đanh mặt lại.
“Đây là công việc của tôi, cô Tần.”
Tần Điềm Điềm đưa một ngón tay ra, khẽ chạm nhẹ vào khóe miệng tôi.
“Bác sĩ Giang, cô nhìn xinh đẹp như thế này, nếu cười lên chắc chắn sẽ ngọt ngào lắm.”
Ôi trời, tay nữ chính mềm mại quá đi mất.
Nhưng khi nhìn thấy Lâm Ngôn Triệt ở phía sau đang âm trầm nhìn chằm chằm vào mình, khóe miệng vốn dĩ định ngoác ra đến tận mang tai của tôi lập tức cụp xuống ngay tức khắc.
Tôi mím c.h.ặ.t môi.
“Tôi không cười là vì thiên tính của tôi vốn không thích cười.”
Nữ chính khẽ thốt lên.
“Cô đúng là một người đặc biệt.”
Người ta thường bảo kiếp trước sát sinh thì kiếp này học y. Tôi nghĩ kiếp trước của kiếp trước của mình chắc chắn đã làm chuyện gì thất đức lắm, cho nên kiếp trước mới phải làm bác sĩ. Sau khi c.h.ế.t, xuyên không vào truyện ngược văn rồi vẫn tiếp tục phải làm bác sĩ. Hai đời liền đều phải làm cái nghề này.
Không thể cho tôi một vai nữ phụ độc ác để tôi diễn cho đã cái nư được sao? Mắc gì cứ bắt tôi phải làm một công cụ chạy việc đeo kính gọng vàng thế này. Tôi vốn dĩ có bị cận thị đâu, thế mà ngày nào cũng phải đeo chiếc kính đạo cụ này đi khắp nơi để khám bệnh tại nhà. Đã thế lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị gã bá tổng bóp cổ đến c.h.ế.t. Mạng của nhân vật làm thuê cũng là mạng mà.
Tôi câm nín ngửa mặt lên trời than thở một hồi, sau đó đến lúc phải lái chiếc xe Mazda của mình đến phòng khám tư nhân để làm việc rồi. Nếu nói đi tù có một hình thức thay thế bình đẳng thì đó chắc chắn chính là đi làm.
Tôi vừa bước vào phòng khám, trợ lý đã báo với tôi rằng Lâm Ngôn Triệt đang ở trong phòng làm việc chờ tôi từ bao giờ. Vị đại gia này lại muốn bày đầu ra trò gì nữa đây? Tại sao không cho tôi lấy một ngày bình yên chứ?
Nhưng biết làm sao được, Lâm Ngôn Triệt đưa tiền quả thực là quá nhiều. Nhiều đến mức một người có quan niệm tiền tài vốn dĩ rất nhạt nhòa như tôi cũng không cách nào từ chối nổi. Thần tài thì vẫn phải hầu hạ cho thật tốt. Dẫu sao tôi cũng không thể cả đời này cứ lái chiếc xe Mazda mãi được. Chúng ta dù thế nào cũng phải phấn đấu mua một chiếc Lamborghini. Ghế phụ phải để một cậu em trai học sinh thể d.ụ.c vừa mới tốt nghiệp ngồi chứ.
Tôi quay sang bảo với trợ lý bằng giọng điệu chán đời.
“Cho chị một cốc Americano đá, đắng ngắt như cuộc đời của chị vậy. Nhớ cho nhiều đá một chút, lạnh lẽo y như trái tim chị lúc này.”
Tôi đẩy cửa bước vào thì thấy Lâm Ngôn Triệt đang nghênh ngang vắt chéo chân ngồi trên chiếc ghế làm việc của tôi như một vị đại gia thực thụ. Cái người này đúng là biết cách tự coi mình là chủ nhà gớm.
Lâm Ngôn Triệt ngẩng đầu nhìn tôi nhưng chẳng thèm nói câu nào. Tôi bị anh ta nhìn chằm chằm đến mức da đầu ngứa ngáy. Ngay khi tôi đang suy đoán xem có phải anh ta lại chuẩn bị uy h.i.ế.p tôi ép hiến thận trái của Tần Điềm Điềm hay không thì anh ta cuối cùng cũng chịu mở miệng.
“Tôi có một người bạn...”
