Cô Bác Sĩ Số Khổ Và Tổng Tài Thích "ra Dẻ" - Chương 4
Cập nhật lúc: 01/07/2026 10:00
Editor: Trang Thảo.
Tôi kéo lê thân xác mệt mỏi về đến nhà. Vừa thu dọn xong đống bệnh án và chuẩn bị đi tắm một cái cho thật nhẹ nhõm thì điện thoại bỗng rung lên. Tôi mở màn hình ra, là tin nhắn nhắc nợ từ ngân hàng.
[Khoản vay cá nhân của quý khách sẽ tự động khấu trừ vào ngày 20. Vui lòng đảm bảo số dư tài khoản của quý khách đủ để thanh toán.]
Nhìn tin nhắn đòi nợ của ngân hàng, tôi bỗng trào dâng một cảm giác bất lực sâu sắc. Nói thật thì kiếp trước tôi cũng thuộc diện cơm áo không lo, chưa từng nợ ai một cắc, chứ đừng nói là gánh khoản nợ lên đến tám chữ số của ngân hàng thế này.
Số nợ này chính là lý do thực sự khiến Giang Tự tự sát. Cha của cô ấy kinh doanh thất bại, cuối cùng chọn cách nhảy lầu để một dứt vạn sầu. Ông ấy ra đi thanh thản, không còn phải lo nghĩ gì nữa, nhưng lại để lại cho Giang Tự một đống hỗn độn cùng khoản nợ khổng lồ. Giang Tự bị đống nợ này đè đến mức không thở nổi, cuối cùng chọn cách tự tiêm t.h.u.ố.c kết liễu đời mình.
Tôi bỗng nhớ đến câu nói của nhà văn Lỗ Tấn trong tác phẩm Lương Thực: “Những ngày tháng thế này, c.h.ế.t sớm một ngày là có phúc một ngày.”
Đại văn hào quả nhiên là khác biệt, có thể nói ra tiếng lòng của tôi một cách đinh tai nhức óc đến thế.
Tôi của hiện tại chẳng phải đàn ông, cũng không phải đàn bà. Tôi là một kẻ đã c.h.ế.t, lại còn là một người sắp c.h.ế.t vì nợ ngân hàng ngập đầu. Làm một cái xác sống mà chưa mọc lông xanh hay rỉ m.á.u t.ử thi là tôi đã nỗ lực lắm rồi.
Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy khoản nợ ấy, tôi đã hạ quyết tâm. Hiện tại tôi đang mang thân phận của Giang Tự. Nếu đã chiếm cơ thể của người khác để sống lại một đời, tôi phải gánh vác trách nhiệm tương ứng. Số tiền này tôi nhất định phải trả.
Nhưng vì nếu vào tù thì phải thức dậy sớm, mà tôi thì lại không dậy nổi.
Đêm khuya tinh thần sa sút, cả nhà ạ.
Tôi rút điện thoại ra, biên tập một dòng trạng thái.
[Hi vọng có vị đại gia mù mắt nào đó chung tình với tôi, sau đó ngày nào cũng khóc lóc bắt tôi thu tiền. Tôi không thu thì liền mắng tôi. Cách một thời gian lại thanh toán sạch giỏ hàng cho tôi, còn thường xuyên hỏi tôi có đủ tiền tiêu hay không.]
Tôi chỉ là vì nghèo quá nên đêm hôm phát điên phát rồ một chút thôi, chẳng ngờ ba giờ rưỡi sáng rồi mà vẫn có người nhìn thấy dòng trạng thái này. Chỉ một giây sau đã có ba lượt bình luận hiện lên.
Tần Điềm Điềm: [Nếu thiếu tiền thì tôi có thể cứu viện ngay nha!]
Lâm Ngôn Triệt: [Cô cứ đi theo thằng bạn khuyết tật trí tuệ của tôi đi.]
Tần Điềm Điềm: [Tống Tri Nhượng đúng là ngốc nghếch thật đấy. Cô có thể lừa sạch tiền của anh ta luôn!]
Hai người này đến giờ này vẫn chưa ngủ. Lý do là gì thì tôi dùng ngón chân nghĩ cũng biết.
Tôi lựa chọn từ chối đống cơm ch.ó này, chuẩn bị tắt máy đi ngủ. Ngón tay vừa định ấn vào nút nguồn thì một tin nhắn bỗng bật ra.
Có người vừa chuyển khoản vào thẻ ngân hàng của tôi.
Một triệu tệ.
Tròn một triệu tệ luôn đấy.
Rốt cuộc là do đạo đức suy đồi hay là do hệ thống ngân hàng gặp sự cố vậy?
Giữa lúc tôi đang suy ngẫm xem đây có phải là tiền thù lao Lâm Ngôn Triệt trả trước để tôi hái thận trái của nữ chính hay không thì lại có một tin nhắn khác nhảy ra.
[Hu hu hu! Cầu xin em hãy nhận lấy tiền của anh đi! Không thu là anh ăn vạ đấy! Đồ người đàn bà xấu xa này!]
Phá án rồi cả nhà ơi. Giọng điệu này ngoài Tống Tri Nhượng ra thì còn có thể là ai được nữa?
Tôi đúng là muốn có đại gia mù mắt thích mình thật, nhưng không phải là một đại gia vừa mù mắt lại vừa khuyết tật trí tuệ.
Thế nên tôi quyết đoán chọn cách chuyển trả lại tiền.
Nhưng tôi có tính trăm phương ngàn kế cũng không tính nổi vị đại gia mù mắt khuyết tật trí tuệ kia lại là một kẻ cố chấp.
Sáng sớm ngày hôm sau, hắn đã chặn đường tôi ngay tại phòng khám.
Tôi bỗng có xúc động muốn báo cảnh sát ghê gớm.
Hôm nay Tống Tri Nhượng ăn mặc trông đứng đắn hơn nhiều. Bộ com lê giày da càng tôn lên vóc dáng cao ráo của hắn, trông cũng đẹp trai và quyến rũ y như lần đầu tiên tôi nhìn thấy vậy.
Tôi cố gắng duy trì nụ cười nghề nghiệp.
“Hôm nay anh lại bị đau phổi à?”
Tống Tri Nhượng đi thẳng vào vấn đề, chất vấn tôi.
“Tại sao lại trả lại tiền? Chẳng phải em nói hi vọng có vị đại gia mù mắt nào đó thích em rồi chuyển tiền cho em sao?”
Quả nhiên, mạch não của các nhân vật trong truyện bá tổng ngược văn khuyết tật trí tuệ không phải là thứ mà người bình thường như tôi có thể thấu hiểu được.
“Tôi chỉ tùy tiện đăng lên mạng đùa chút thôi. Với lại tôi đã trả lại tiền cho anh rồi. Chúng ta đều là người trưởng thành cả, anh cũng nên hiểu ý của tôi chứ.”
Tống Tri Nhượng không hé răng nửa lời, chỉ im lặng nhìn tôi.
Tôi đang định lên tiếng đuổi khách thì điện thoại lại liên tục nhận được tin nhắn thúc nợ từ các ngân hàng khác nhau.
Tôi khẽ thở dài một tiếng.
