Cô Bác Sĩ Số Khổ Và Tổng Tài Thích "ra Dẻ" - Chương 7
Cập nhật lúc: 01/07/2026 10:01
Editor: Trang Thảo.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông ấy, khóe mắt khẽ cong lên khi cười nhạt, giống như một liều t.h.u.ố.c độc khiến tôi không thể cưỡng lại.
Điều vượt quá giới hạn nhất mà tôi từng làm có lẽ chính là nảy sinh tình cảm với bệnh nhân của mình.
Có lẽ ông trời muốn trừng phạt tôi nên đã để tôi chữa khỏi bệnh cho anh, nhưng lại để anh c.h.ế.t ngay trên bàn mổ của tôi.
Trong lòng tôi bỗng dấy lên một suy nghĩ hoang đường nhưng hoàn toàn có khả năng là sự thật.
Tôi run giọng gọi.
"Tống Tri Nhượng."
Cả tôi và hắn đều hiểu, cái tên Tống Tri Nhượng này thật ra đang gọi một người khác.
Tống Tri Nhượng khẽ gật đầu, cười nhạt.
"Bác sĩ Trần cuối cùng cũng nhận ra anh rồi."
Ánh đèn trên trần phòng tiếp khách chiếu xuống người hắn.
Tôi không khỏi sững sờ.
Gương mặt hắn dưới ánh đèn trở nên mờ ảo, như không hề chân thực.
Không ngờ ở thế giới này hắn vẫn tên là Tống Tri Nhượng, lại còn có một cuộc đời rực rỡ đến vậy.
Giọng tôi nghẹn lại, xen lẫn tiếng nức nở.
"Anh nhận ra em từ khi nào?"
"Ngay từ ngày đầu tiên nhìn thấy em ở thế giới này. Hôm em bị Lâm Ngôn Triệt gọi đến buổi tiệc để chữa trị cho Tần Điềm Điềm."
Tôi ngây người nhìn hắn.
Hắn nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, vậy mà tôi lại phải mất một khoảng thời gian dài mới nhận ra hắn.
Mượn chút men say, tôi thuận theo tiếng gọi của trái tim mình, tiến lên hôn lên bờ môi ấy.
Đó là đôi môi tôi đã từng mơ thấy vô số lần trong những giấc mộng, nhưng chưa bao giờ có cơ hội được chạm vào.
Nếu như nói quần lót của Tống Tri Nhượng có cài mật mã, vậy thì chắc chắn hắn đã quên thiết lập rồi. Nếu không, làm sao tôi lại có thể thuận lợi "ra tay" một cách dễ dàng như thế chứ?
Có lẽ đêm qua hắn đã quá mệt nên động tĩnh lúc tôi thức dậy hoàn toàn không làm hắn tỉnh giấc. Tôi nhìn vào gương, thấy trên cổ mình hằn rõ những vết dâu tây đỏ ch.ói. Tầm mắt từ từ dời xuống dưới. Cái quái gì thế này? Tống Tri Nhượng là loài ch.ó đấy à?
Sau khi tôi bước ra khỏi phòng vệ sinh, Tống Tri Nhượng cũng đã tỉnh. Hắn lười biếng tựa vào đầu giường, nở một nụ cười vô cùng khốn nạn.
"Bác sĩ Giang, em phải chịu trách nhiệm với anh đấy nhé."
Tôi vô cảm đáp lại: "Chuyện này quá hệ trọng, để sau này hãy nói đi."
Nói xong, tôi bỏ mặc Tống Tri Nhượng với gương mặt đầy ngơ ngác rồi mở cửa lao như bay ra ngoài.
Mấy ngày kế tiếp, tôi bật chế độ lặn mất tăm. Trốn tránh tuy đáng xấu hổ nhưng lại rất hiệu quả. Tôi cần thời gian để suy nghĩ thật kỹ xem bước tiếp theo nên làm thế nào. Chẳng ngờ đến ngày thứ ba tôi ngó lơ tin nhắn của Tống Tri Nhượng, vị đại gia này đã trực tiếp g.i.ế.c đến tận nhà.
Tống Tri Nhượng một tay đè c.h.ặ.t lên khung cửa, không cho tôi đóng lại. Hắn nhướng mày.
"Không định mời anh vào nhà ngồi một chút sao?"
Tôi lắc đầu.
Hắn đột nhiên cao giọng.
"Vậy để anh gọi hàng xóm của em ra đây nghe thử xem em đã bạc tình bạc nghĩa với anh thế nào nhé."
Hắn nhấn mạnh bốn chữ "bạc tình bạc nghĩa" vô cùng nặng nề, cứ như muốn khắc luôn bốn chữ đó lên trán tôi vậy.
Tôi không muốn mất mặt, chỉ đành vội vàng kéo hắn vào trong nhà. Sau khi vào trong, Tống Tri Nhượng ngó nghiêng xung quanh một vòng rồi buông một câu.
"Nghe nói em đang giúp cha của nguyên chủ trả nợ. Không ngờ em vẫn còn tiền để ở trong một khu chung cư cao cấp thuộc tầng lớp thượng lưu thế này."
Tôi bĩu môi.
"Tôi bị hội chứng sợ tầng thấp. Không sống ở nơi cao nhất thì tôi sẽ có cảm giác cuộc đời mình đang rơi xuống đáy vực."
Tống Tri Nhượng gật đầu.
"Anh nhớ ra rồi. Trước đây em cũng từng nói với anh câu này."
Đột nhiên hắn chuyển chủ đề.
"Tại sao em không trả lời tin nhắn của anh?"
Tôi lập tức bật chế độ lừa dối đỉnh cao.
"Không phải chị đây không muốn trả lời tin nhắn của anh, chỉ là vì anh quá quan trọng. Chị cảm thấy trả lời cái gì cũng đều không xứng với anh cả."
Tống Tri Nhượng cạn lời một lúc rồi bảo.
"Bây giờ bản lĩnh nói hươu nói vượn của em đúng là đỉnh thật. Anh còn nghi không biết có phải em lén lút đi học khóa đào tạo nào không."
Tôi chậc một tiếng.
"Tài ăn nói này của tôi còn cần phải đi học lớp đào tạo nữa sao?"
Tống Tri Nhượng tán thành gật đầu.
"Quả thực, anh sống đến chừng này tuổi rồi, người có bản lĩnh nói nhảm như em đúng là hiếm thấy."
Vị đại gia này ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế sofa da thật của tôi, liếc mắt nhìn tôi.
"Em ăn sạch sành sanh anh rồi. Chuyện này em định kết thúc thế nào đây?"
Tôi ấp úng.
"Chúng ta đều là người trưởng thành cả rồi. Chuyện này xảy ra cũng là lẽ thường tình thôi mà."
Tống Tri Nhượng lườm tôi một cái, tôi lập tức câm miệng. Cuối cùng, tôi chỉ đành bất đắc dĩ lên tiếng.
"Anh nói thế nào thì nghe theo thế ấy vậy."
Ánh mắt Tống Tri Nhượng lập tức sáng rực.
"Xin chào, bạn gái thân yêu của anh."
Cả nhà ơi, tôi đâu có muốn yêu đương. Tôi chỉ muốn hôn một cái thôi mà. Thế này là thế nào chứ?
Tống Tri Nhượng dùng hai tay nâng mặt tôi lên, gương mặt đầy thâm tình.
"Hoa rồi sẽ tàn, người rồi sẽ ngốc, nhưng tình yêu của anh dành cho em thì never say goodbye."
Tôi cạn lời, hai mắt trúng gió suýt nữa thì trợn ngược lên tận trời. Cả nhà ơi, tôi thực sự rất muốn lên phòng livestream của mấy sàn thương mại điện t.ử để săn cho hắn chút trí khôn về dùng.
