Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên - Chương 102
Cập nhật lúc: 08/03/2026 15:50
“Em đừng có nói lung tung."
Trên khuôn mặt thanh cao kiêu ngạo giống hệt Trần Bảo Trân của Hòa An mang theo nụ cười hời hợt lấy lệ, tay trái cô nắm c.h.ặ.t rồi lại buông ra, tay phải nhẹ nhàng xua xua, “Chị với anh cả em đều là vợ chồng già bao nhiêu năm rồi, còn nói chuyện bầu bạn gì nữa, vô vị lắm."
“Những đôi vợ chồng mới cưới như các em mới cần ở bên nhau nhiều."
“Hôm qua để anh ấy ngủ phòng khách, chị dẫn con gái đi ngủ, trong lòng chị thấy thoải mái cực kỳ, kết hôn lâu rồi, giữa vợ chồng với nhau ấy mà, rất dễ nhìn nhau mà phát ngán, em dâu, bây giờ em vẫn chưa hiểu đâu, anh ấy không ở bên cạnh, chị còn được thong thả tự tại."
Ánh mắt Tần Dao liếc xéo một cái, chị dâu ngày thường ít nói, vừa rồi cái miệng nhỏ lại tía lia giải thích, chỉ sợ Tần Dao hiểu lầm rằng cô ấy để ý đến chồng là Cố Hưng.
Đúng là cái kiểu giấu đầu hở đuôi.
Giống hệt cô bạn thân Trần Bảo Trân của cô.
Tần Dao không nhịn được che miệng cười, cô cảm thấy nếu Trần Bảo Trân và chị dâu ở cùng một chỗ, cảnh tượng chắc chắn sẽ rất đặc sắc, có điều, mức độ bướng bỉnh của chị dâu còn cao hơn cả Bảo Trân.
“Em cười cái gì?"
Hòa An nghiêm túc nói:
“Đây là kinh nghiệm thực tế bao nhiêu năm của chị đấy."
Tần Dao cười nói:
“Chị dâu, chị có mong muốn gì thì chị phải nói ra mới được chứ, chị không nói ra, người khác làm sao biết chị muốn cái gì."
Hòa An kiên trì nói:
“Chị chẳng có gì đặc biệt mong muốn cả, cuộc sống của chị rất tốt, những gì muốn đều có cả rồi."
“Thật sao?"
Tần Dao khoanh tay nói:
“Em không tin."
Hầy nha, cái này đúng là chọc trúng chỗ ngứa của chị dâu Hòa An rồi, Hòa An kéo Tần Dao lại, giải thích chi tiết cho cô biết cuộc sống của mình tốt đẹp đến mức nào, bố chồng mẹ chồng đối xử tốt với cô, chồng tôn trọng cô, con gái ở trước mặt cô cũng rất nghe lời.
“Như thế này em tổng cộng phải tin rồi chứ, những thứ nên có chị đều có rồi."
Tần Dao kiên định nói:
“Em không tin."
Chị dâu:
“!"
Em dâu này thật đáng ghét.
Tần Dao nhỏ giọng hỏi cô:
“Chị dâu, chị thực sự không muốn anh cả ở bên cạnh chị nhiều hơn sao?
Giúp chị nấu cơm, vá quần áo, đưa chị đi chơi, chụp ảnh cho chị?"
“Nấu cơm vá quần áo —— em nói nghe phi lý quá."
Hòa An phẩy tay.
Tần Dao cười nói:
“Bảo anh cả làm bánh táo đỏ cho chị ăn."
Hòa An cười lạnh:
“Anh ấy làm sao mà làm, có làm cho anh ấy, anh ấy cũng chẳng thèm ăn đâu."
“Cho nên là chị dâu đã làm cho anh ấy, nhưng anh ấy không ăn."
Hòa An hừ lạnh một tiếng, “Dù sao đàn ông nhà họ Cố đều như thế cả, em dâu, sau này em cũng sẽ hiểu thôi."
Tần Dao:
“Anh ấy không ăn cũng chẳng ngăn cản được việc chị bảo anh ấy làm cho chị mà."
Hòa An:
“Tại sao chị phải bảo anh ấy làm cho chị?"
“Chị cứ bảo là chị muốn ăn, muốn anh ấy làm, vợ bảo chồng làm chút đồ cho mình ăn thì có vấn đề gì sao?"
Hòa An:
“Đều là vợ chồng già rồi."
“Chị dâu, chị đừng nghĩ đến chuyện đó, hay là chị cứ coi như bây giờ chị vẫn đang trong giai đoạn hẹn hò với anh cả đi, nếu anh ấy không làm cho chị, chị sẽ không gả cho anh ấy."
Hòa An:
“..."
“Thử xem sao."
Chương 53 Lần cập nhật thứ nhất
Hai anh em Cố Trình và Cố Hưng trở về nhà, Cố Hưng vào nhà trước, Cố Trình ở lại trong sân, ngăn cách bởi một bức tường đất thấp, anh phát hiện vợ mình là Tần Dao đang trêu mèo ở sân nhà hàng xóm.
Thế là anh rẽ vào sân nhà hàng xóm.
Cố Hưng cởi đại y ra, vắt trên cánh tay đi lên lầu, đẩy cửa trở về phòng ngủ của hai vợ chồng, rèm cửa sổ phòng ngủ mở được một nửa, chăn trên giường lộn xộn, anh treo đại y lên, kéo rèm cửa ra, thuận tay trải lại chăn trên giường cho phẳng.
Trên tủ đầu giường đặt bức ảnh chụp gia đình ba người, anh, vợ và con gái Miểu Miểu.
Trên chiếc bàn nhỏ đặt bình nước và dây buộc tóc màu mè mà con gái để lại đêm qua, trên giường còn có bộ đồ ngủ chấm bi của con bé.
Cố Hưng dọn dẹp hết đồ đạc của con gái sang chiếc bàn nhỏ, vừa quay đầu lại, đã thấy một người phụ nữ đứng ở cửa.
Vợ anh là Hòa An có vóc dáng cao ráo, để tóc ngắn ngang vai, phần tóc bên phải vén sau tai, ngũ quan của cô thanh nhã, khí chất xuất sắc, có một chiếc cổ thiên nga thon dài xinh đẹp, đôi môi không tô son mà vẫn đỏ, sắc môi đậm hơn so với người bình thường.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô năm đó, cô khiến Cố Hưng liên tưởng đến hình ảnh con chim hạc đầu đỏ được miêu tả trong sách giáo khoa, khí chất tao nhã thoát tục.
Ban ngày ban mặt bị cô nhìn chằm chằm như vậy không nói một lời, Cố Hưng nghiêm mặt lại, khẽ rũ mắt xuống, đi tới một bên tự rót cho mình một ly nước, ngửa đầu uống ừng ực.
Cố Hưng không thích gặp vợ vào ban ngày cho lắm, hay nói cách khác, anh có chút nơm nớp lo sợ khi có một con chim hạc cao quý như vậy đậu bên cạnh mình, chẳng biết tổ tông nhỏ này lại đang giận dỗi vì chuyện gì nữa.
Cố Hưng thích vợ vào ban đêm hơn, đặc biệt là sau khi tắt đèn, thắp chiếc đèn ngủ nhỏ đầu giường, bị anh đè trên giường, đôi mắt nheo lại một nửa, hơi thở phả ra mềm mại, cho dù bị anh bắt nạt dữ dội, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, cũng không dám kêu quá to.
Khiến người ta vô cùng yêu chiều.
Hòa An đứng ở cửa nhìn thấy người đàn ông trong phòng, lửa giận bỗng chốc bốc lên, cô lạnh mặt bưng đĩa bánh trứng chim đi vào phòng, thần sắc cao ngạo, giống như một con công trắng đi tới bên cạnh chồng.
Cố Hưng với tư cách là anh cả trong nhà, trông giống bố hơn, lông mày rậm mắt to, ngũ quan vuông vức, đôi mắt sáng quắc, vô cùng uy nghiêm bá đạo, cả người giống như một con sư t.ử vĩ đại.
Lần đầu tiên Hòa An nhìn thấy anh năm đó, giống như một nàng công chúa M-ông Cổ rất hài lòng với chiến binh trong tộc mình vậy, cô thích ngoại hình uy vũ hùng tráng của anh, trong sự yêu thích đó lại pha chút sợ hãi.
C-ơ th-ể cường tráng dũng mãnh của người đàn ông đã mang đến cho cô sự rung động trong tâm hồn, cô cứ như vậy bị anh chinh phục, nhưng thâm tâm cô không muốn thừa nhận điều đó.
Hòa An từ nhỏ đã kiêu ngạo, cô rất hướng tới những chiến binh, hướng tới việc cưỡi ngựa chạy băng băng trên thảo nguyên, cô không thích khóc, trước mặt mọi người đều luôn ngẩng cao đầu.
Thế nhưng trước mặt Cố Hưng cô lại không thể cao ngạo nổi, cô luôn bị anh làm cho khó xử, gã này đã từng thấy qua nơi thầm kín nhất của một người con gái như cô, đã thấy qua dáng vẻ yếu đuối nhất của cô.
Cứ cho là vậy đi, anh là một anh hùng, cũng là một kẻ thô kệch, không biết dỗ dành cô như ông bà bố mẹ.
Bản thân anh sống cẩu thả, lại còn cười nhạo cô tính khí lớn, chuyện nhỏ xíu cũng tính toán chi ly.
