Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên - Chương 119
Cập nhật lúc: 08/03/2026 15:54
Cố Trình lạnh lùng liếc cô một cái, hừ cười một tiếng:
“Sau này có con rồi không được gọi loạn như thế."
Tần Dao trêu chọc:
“Gọi ba đi."
Cố Trình nhướng mày.
“Sau khi có con sẽ gọi anh là ba Cố."
Cố Trình mở cờ trong bụng:
“Bây giờ em cũng có thể gọi thêm vài tiếng."
Tần Dao:
“...
Anh cũng có thể gọi em một tiếng mẹ."
“Biết xấu hổ không hả?"
Cố Trình suýt chút nữa bị nước bọt của chính mình làm cho sặc, cô gái nhỏ hơn anh mười tuổi mà dám mặt dày bắt anh gọi là mẹ.
Tần Dao không nhịn được vặc lại:
“Dù sao em cũng từng cho anh b-ú rồi mà."
Nói xong, chính cô cũng không tin nổi là mình đã thốt ra câu đó, đây có lẽ chính là kết hôn lâu ngày, ở cạnh nhau càng lúc càng không biết xấu hổ, những lời như vậy nói ra mà mặt không đỏ tim không loạn.
Những lúc bị Cố Trình vùi đầu vào ng-ực, đôi khi cô thực sự cảm thấy mình như đang nuôi một đứa trẻ lớn xác.
Cố Trình:
“..."
“Dao Dao, chúng ta cùng tạo ra một cô hổ con đi."
Tần Dao giả vờ buồn ngủ:
“Nhịn đi, đội trưởng Cố, hiện tại anh chỉ có thể tạo ra chú bê con thôi."
Cố Trình:
“Anh không ngại."
“Em ngại em ngại em ngại..."
Hai người vẫn đi nghiên cứu một chuyến xem chú bê con được tạo ra như thế nào.
Ngày thứ hai Cố Trình đi rất sớm, Tần Dao thong thả đi làm, buổi chiều không có việc gì nên về sớm, cô ngồi xổm trong sân nhà mình kiểm tra tình hình sinh trưởng của những cây hoa mới chuyển đến.
Hai gốc hoa hồng leo và cẩm tú cầu là phát triển tốt nhất, hoa hồng đã đ-âm ra không ít mầm, chuẩn bị ra nụ rồi, cẩm tú cầu thì cao lên rất nhanh.
“Tiểu Tần."
Chị dâu Tảo Hoa đứng ở sân bên cạnh gọi cô mấy tiếng, vẻ mặt quan tâm hỏi:
“Tiểu Tần, tối qua không sao chứ?
Chị nghe anh Chu nói, hôm qua đội trưởng Cố nổi trận lôi đình."
Anh Chu nhà chị về, cũng ngồi dưới đèn hút thu-ốc hồi lâu, hai vợ chồng chăm chú nghe động tĩnh nhà bên cạnh, sợ Cố Trình về nhà hai vợ chồng lại cãi nhau một trận.
“Không sao ạ."
Tần Dao nhớ lại chuyện tối qua, có chút chột dạ, nhà bên cạnh chắc không nghe thấy những lời cô và Cố Trình nói chứ?
“Em đó, sau này quen là được, đàn ông toàn những kẻ nóng tính, một tháng thế nào cũng phải nổi cáu vài lần, em đừng để ý là được, cứ để mặc họ tự ngồi đó mà bình tĩnh, chúng ta cứ việc ngủ phần của mình."
Tần Dao gật đầu:
“Chị dâu Tảo Hoa nói đúng, em nên học tập chị."
“Đúng thế."
Chị dâu Tảo Hoa nghe xong rất vui, Tần Dao xinh đẹp, nói chuyện cũng khiến người ta dễ chịu, cô gái tốt như vậy sao lại để đội trưởng Cố hốt mất rồi.
Đội trưởng Cố không thể nói là kém, nhưng anh không biết thương hoa tiếc ngọc, chỉ giỏi hành hạ người khác thôi.
“Tiểu Tần, mấy cây hoa này của em lớn nhanh thật."
Tần Dao trò chuyện với chị dâu Tảo Hoa vài câu, cô phát hiện chị dâu Tảo Hoa luôn cười hớn hở, khắp người toát ra một cảm giác thư thái lạ kỳ, nói chuyện rất thân thiện, thích buôn chuyện gia đình.
“Ngày mai cùng đi bắt hải sản đi, bắt một thùng cá thòi lòi, nhà chị anh Chu và mấy đứa nhỏ đều thích ăn."
Cá thòi lòi?
Tần Dao chưa nghe qua tên này bao giờ, cô cứ ngỡ đi bắt hải sản là đi nhặt cua hay ốc móng tay, hóa ra còn có thể chuyên đi bắt cá sao?
“Bắt ở đâu ạ?"
Chị dâu Tảo Hoa thần bí nói:
“Em đi với chị là biết ngay."
Tần Dao nói:
“Em rủ cả cô giáo Trần cùng đi nữa."
Chị dâu Tảo Hoa ngẩn ra, chị há hốc mồm, rốt cuộc cũng không nói gì, cái gọi là cá thòi lòi thực chất là loài cá sống ở bãi bùn, ăn bùn, động tác nhanh nhẹn lắm, đi bắt kiểu gì cũng lấm lem đầy bùn đất.
Người như Trần Bảo Trân liệu có chịu bước xuống bãi bùn không?
Đã hẹn với chị dâu Tảo Hoa xong, Tần Dao đến nhà Trần Bảo Trân nói về chuyện này, Trần Bảo Trân cũng chưa từng đi bắt cá thòi lòi, cô ấy hào hứng nói:
“Được thôi."
Sân nhà Trần Bảo Trân gần đây đã được dọn dẹp lại, cây cối xanh tươi, còn nuôi cả gà, nghe nói đều là do em chồng cô ấy - Cao Anh T.ử làm, từ khi Cao Anh T.ử đến, Trần Bảo Trân hoàn toàn được giải phóng khỏi việc nhà.
Cao Anh T.ử là một người vô cùng chăm chỉ, không chịu ngồi yên một chỗ.
“Cô em chồng đó của mình, tuy có khuyết điểm này khuyết điểm nọ, nhưng mà —— Dao Dao, mình có thể nhẫn nhịn được."
Cao Anh T.ử rất keo kiệt, than tổ ong và củi lửa đều không nỡ mua, rảnh rỗi là tự mình ra ngoài kiếm củi, Trần Bảo Trân khuyên vài câu không nghe nên cũng thôi.
Cao Anh T.ử nấu ăn không nỡ cho dầu, cơm canh trong nhà thanh đạm vô cùng, nhưng Trần Bảo Trân cũng không chê trách em chồng, chỉ vì món màn thầu cán tay của em chồng làm cực kỳ ngon, chỉ cần màn thầu ăn kèm với dưa muối, cô ấy ăn cả ngày cũng không chán.
“Dao Dao, lát nữa cậu cũng cầm vài cái màn thầu về đi."
Tần Dao gật đầu:
“Khi nào cậu ăn chán muốn đổi món thì cứ sang nhà mình."
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Cao Anh T.ử bê một chậu quần áo đã giặt sạch ra phơi, còn cô em chồng Khương Tiểu Miêu của nữ chính Bạch Thu Linh ở nhà bên cạnh thì vươn vai, tùy tay hái một quả dưa chuột ăn.
Tần Dao nhìn về phía Cao Anh Tử, cô cảm thấy cô gái này tuy trông vừa đen vừa g-ầy, tướng mạo bình thường, nhưng thực sự là người tay chân nhanh nhẹn, làm việc tháo vát, sao lại có thể coi là “em chồng cực phẩm" được?
Theo lời Trần Bảo Trân nói, khuyết điểm duy nhất của cô ấy là keo kiệt, vậy thì cực phẩm chỗ nào?
Trần Bảo Trân nói:
“Dao Dao, anh Cao định giới thiệu đối tượng cho em gái anh ấy, nói hai người rồi nhưng Anh T.ử đều không ưng, cô ấy tự mình để mắt tới một người, nhưng anh Cao lại không hài lòng."
Tần Dao hỏi:
“Em chồng cậu nhìn trúng ai thế?"
“Một người có học thức, Anh T.ử thích người có văn hóa, thích làm thơ, người cô ấy nhìn trúng thì anh Cao không xem trọng, cảm thấy thân phận không xứng, em gái anh ấy cảm thấy anh Cao hám lợi, mình cũng thấy anh ấy khá hám lợi, chàng trai đó giờ công việc bình thường không có nghĩa là sau này không thăng tiến được...
Tuy nhiên sau khi mình mắng cho một trận, anh ấy đã nhận lỗi rồi."
“Người có văn hóa, thích làm thơ?"
Tần Dao đột nhiên có một dự cảm không lành, nhưng lại không nói chắc được là điều gì.
“Họ Phan, tên là Tiểu Phan, hình như cũng làm công tác tuyên truyền văn nghệ, Anh T.ử quen biết anh ta khi đi kiếm củi."
Tần Dao kinh ngạc:
“Tiểu Phan?!"
“Chẳng lẽ là Tiểu Phan ở văn phòng tuyên truyền bệnh viện chúng ta?"
