Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên - Chương 27
Cập nhật lúc: 08/03/2026 04:03
Y tá trưởng Cát một mặt vừa suy nghĩ phương án cứu vãn trong đầu, một mặt đi đến khu gia đình tìm Tần Dao, thấy Tần Dao liền kéo cô vào một góc hỏi về quan điểm của cô đối với cuộc xem mắt hôm qua.
“Cô thấy...
ừm, thế nào?
Điều kiện của Đội trưởng Cố đúng là không tệ.”
“Đội trưởng Cố rất ưu tú.”
Tần Dao khựng lại một chút rồi nói tiếp:
“Tuy Đội trưởng Cố là người rất tốt nhưng anh ấy lớn tuổi quá rồi, không phù hợp với tôi.”
Cát Vân Hà chớp chớp mắt, ánh mắt kinh ngạc của bà lướt qua gò má mềm mại đầy collagen của Tần Dao, vô cùng bất ngờ trước câu trả lời nghe được từ miệng cô.
“Anh ấy đều ba mươi rồi, tôi mới mười tám, kém nhau những mười hai tuổi, đây là kém nhau cả một vòng con giáp rồi.”
Trên hồ sơ của “Đội trưởng Cố” là ba mươi tuổi rồi, dù tuổi thực chưa đến ba mươi thì tuổi mụ tính thế nào cũng đã đến rồi.
“Hôm qua tôi nói rất nhiều chuyện nhưng anh ấy chẳng mấy khi mở miệng, tôi cảm thấy chúng tôi không có tiếng nói chung, không ở với nhau được.”
“Y tá trưởng Cát, bà có thể giới thiệu cho tôi ai trẻ hơn một chút không.”
Nói xong, Tần Dao đỏ mặt, giả vờ thẹn thùng vuốt vuốt lọn tóc tết bên vai.
“Được chứ, được chứ.”
Cát Vân Hà cười rạng rỡ, lúc này độ hảo cảm của bà dành cho Tần Dao tăng lên gấp bội, cô gái này đầu óc thông minh, thực tế, không dây dưa lằng nhằng.
“Tiểu Tần, cái chuyện chọn đối tượng này ấy mà, cũng giống như chọn giày vậy, không thể chỉ nhìn bề ngoài, cũng không thể nhìn giá tiền, giày có đắt có tốt đến mấy mà kích cỡ không phù hợp cũng không được.
Đôi giày này rốt cuộc có phù hợp với cô hay không thì chỉ có đi vào chân mà bước đi thì mới biết được.”
Tần Dao gật đầu, trong lòng cô thầm nghĩ vấn đề là cô tạm thời chưa muốn tìm đối tượng, chỉ đành phụ lòng tốt của Y tá trưởng Cát rồi.
May mà còn vài ngày nữa là bắt đầu huấn luyện, cùng lắm là gặp thêm một đối tượng xem mắt nữa thôi.
Cô muốn duy trì mối quan hệ thân thiện với Y tá trưởng Cát, lịch sự từ chối thêm một đối tượng xem mắt nữa là hoàn mỹ rồi.
Tần Dao tiến lại gần Cát Vân Hà, tìm cơ hội kiểm tra độ hảo cảm một chút.
【Bà ấy có độ hảo cảm với cô là 58 (Bà ấy cho rằng cô là một cô gái thông minh)】
Khóe miệng Tần Dao nhếch lên, sắp đạt mức trung bình rồi, so với việc xem mắt tìm đối tượng thì nỗ lực chinh phục y tá trưởng mới là nhiệm vụ hàng đầu.
“Đợi hai ngày nữa gặp bác sĩ Hà nhé, tuy lớn hơn cô vài tuổi nhưng không nhiều, đàn ông phải lớn hơn vài tuổi mới biết xót người, vừa hay cô sắp bắt đầu huấn luyện rồi, sau này có vấn đề y học gì không hiểu thì cô cứ hỏi bác sĩ Hà.”
Lời này vừa nói ra, Y tá trưởng Cát sảng khoái tinh thần, bên tai truyền đến tiếng chim sẻ kêu bên ngoài, lọt vào tai bà đều biến thành tiếng chim hỷ thước hết.
Bà thầm nghĩ nhân duyên là do trời định, đã là duyên phận của mình thì có chạy đằng trời cũng không thoát được.
Tại quân y viện địa phương, Cố Trình bước ra khỏi văn phòng viện trưởng, không lâu sau, ở cửa phòng bệnh, thoáng thấy Cát Vân Hà đang đứng trước kệ hồ sơ, anh bước tới, ánh mắt nhìn lên chiếc đồng hồ tròn trên tường, cách ngày xem mắt đó bảy mươi hai giờ, đã ba ngày rồi.
Y tá trưởng Cát là người bận rộn, tay cầm tập hồ sơ lật đi lật lại, trước mặt có một người đứng lù lù ra đó mà bà còn tưởng là y tá Tiểu Mã, “Tiểu Mã, cô gọi Đình Đình qua đây cho tôi.”
Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt Cố Trình dời sang khuôn mặt bà, hai người đối diện nhau.
Trong không khí thoang thoảng mùi thu-ốc sát trùng, anh nhìn thẳng vào mắt Cát Vân Hà, bình tĩnh tự nhiên nói:
“Không có gì muốn nói với tôi sao?”
Tiếng kim giây nhích từng nhịp bên tai lấn át cả tiếng kẽo kẹt của chiếc quạt trần cũ kỹ trên đầu, nội tâm Cố Trình không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Trời mới biết anh đã lượn lờ trong bệnh viện mấy vòng mới lượn đến trước mặt Y tá trưởng Cát.
“Ái chà, Đội trưởng Cố, đa tạ anh hai ngày trước đã ra tay tương trợ lúc nguy cấp, Tiểu Mã đều nói với tôi rồi.”
Nhắc đến chuyện này, Cát Vân Hà lộ ra nụ cười, hôm nay là ngày Tần Dao và bác sĩ Hà xem mắt.
Ngày thường công việc bận rộn, việc giới thiệu đối tượng cho người ta là thú vui điều tiết cuộc sống lúc rảnh rỗi của bà.
“Tuy giữa chừng có ngoài ý muốn nhưng mọi việc đều tiến triển thuận lợi, hôm nay Tiểu Tần gặp bác sĩ Hà, đợi hai người họ thành đôi, tôi sẽ bảo bác sĩ Hà cũng gói cho anh một phần kẹo hỷ.”
Tiếng kim giây nhích đi đã biến mất, siết c.h.ặ.t khiến tim Cố Trình ngừng đ-ập, toàn bộ m-áu huyết khắp c-ơ th-ể đều xông lên đỉnh đầu.
Phải mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, Cố Trình bình tĩnh hỏi:
“Cô ấy không nói gì về tôi sao?”
“Cô ấy?
Anh nói Tiểu Tần à?
Chuyện hôm đó đều là hiểu lầm, may mà Tiểu Tần cũng hiểu, anh và cô ấy chênh lệch tuổi tác nhiều quá, kém nhau mười hai tuổi, Tiểu Tần bảo hai người ở cái tuổi này không có tiếng nói chung, không hợp nhau, tôi ngẫm lại thấy đúng là vậy, cô gái này khá thông minh.”
“Cô ấy có lẽ trong lòng coi anh là tiền bối đấy, Đội trưởng Cố, anh tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, chuyện kết hôn tôi cũng chẳng có gì để nói với anh, Tiểu Tần lần này tham gia huấn luyện, anh giúp bác sĩ Hà chăm sóc Tiểu Tần cho tốt.”
Thần sắc Cố Trình lạnh băng, đủ loại cảm xúc trong ba ngày chờ đợi vừa qua ùa về tim, lo lắng, mong đợi, ngọt ngào, vui sướng, vào giây phút này thảy đều biến thành thẹn quá hóa giận.
Cái miệng nhỏ nhắn liến thoắng kia nói không có tiếng nói chung với anh cơ đấy.
Cái người cứ mở miệng ra là gọi một tiếng em trai, chị Dao Dao, lại chê anh già quá rồi....
Giờ này thì biết anh già rồi, sợ rồi, kém anh mười tuổi, lúc cứ mở miệng ra tự xưng là chị, sao cô không sợ đi?
Trong lòng Cố Trình cười lạnh ba tiếng, đôi lông mày kiếm sắc sảo lạnh lùng, chăm sóc sao?
Hừ, đ-á cô xuống biển cho cá ăn.
Y tá trưởng Cát nhìn theo Cố Trình sải bước rời đi, dáng đi của anh đẹp đẽ chỉnh tề như đội danh dự vậy, cô y tá nhỏ vừa vào phòng cũng không nhịn được mà ngoái đầu nhìn anh thêm một cái.
Cát Vân Hà cúi đầu xem bệnh án, cô y tá ngước mắt liếc nhìn bà một cái rồi lại vòng ra cửa, vừa hay thoáng thấy góc nghiêng khuôn mặt Cố Trình lúc rẽ ngang, quay đầu lại thì thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Y tá trưởng Cát.
Cô y tá cúi đầu nhìn mũi chân.
Cát Vân Hà không nói gì, bà lắc đầu, thầm nghĩ cô gái thông minh và có nhận thức như Tần Dao thật hiếm thấy.
Sau khi cô y tá đi rồi.
Y tá trưởng Cát sờ mũi một cái, nhớ đến vẻ mặt lạnh lùng của Cố Trình vừa rồi, khóe miệng bà không ngừng nhếch lên.
Hồi tưởng lại lúc trước khổ sở giới thiệu đối tượng cho anh, người ta còn dửng dưng không thèm để ý, lần này thì nếm mùi thất bại rồi nhé.
Cát Vân Hà đoán được tâm tư của người đàn ông này, tuổi còn trẻ, gia thế ưu tú, diện mạo anh tuấn, tiền đồ rộng mở, chắc tưởng tất cả các cô gái đều mê anh mẩn anh chứ gì.
Dù trong lòng không nhất định nhìn trúng cô gái b-éo từ thành phố tới như Tần Dao này, nhưng vẫn muốn đến chỗ bà nghe xem cô gái đó nghĩ gì về mình, có hiếm lạ mình không, có muốn tiếp tục qua lại không?
Để rồi tùy ý cho anh lạnh lùng từ chối, chê cô quá b-éo sao?
