Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên - Chương 41
Cập nhật lúc: 08/03/2026 04:10
Trần Bảo Trân mất đi vẻ thanh lịch của một cô giáo dạy nhạc thường ngày:
“Dao Dao, cậu có nhớ tớ không?
Tớ nhớ cậu ch-ết đi được!"
“Trân Trân, tớ cũng nhớ cậu."
Tần Dao nói lời này có chút áy náy, so với cô bạn thân, cô nhớ cái thứ trắng trẻo mập mạp kia hơn.
Cái đầu heo trong ký ức của cô bỗng trở nên tuấn tú lạ thường.
Cánh gà, cổ vịt đang vây quanh cô nhảy múa vui vẻ.
“Tớ mang cho cậu rất nhiều vỏ ốc đẹp đây."
Tần Dao lắc lắc cái túi trong tay, “Tớ có làm mấy cái chuông gió gửi tặng cậu."
“Dao Dao, tay cậu khéo quá đi!"
Lúc rảnh rỗi Tần Dao có xâu mấy cái chuông gió, không còn cách nào khác, vỏ ốc đẹp nhiều quá, có cái không phải nhặt được mà là ăn xong còn sót lại.
Nghe nói trong tay những quân nhân kỳ cựu còn cất giữ nhiều loại vỏ ốc kỳ lạ hơn, đều là “chiến lợi phẩm" sau khi ăn xong từ những ngày xưa.
“Đều tặng cho tớ hết sao?"
“Tặng hết cho cậu đấy."
Tần Dao không còn thiết tha gì với những món quà của biển cả này nữa, đối với cô lúc này, sức hấp dẫn của chúng không bằng một bát dưa muối.
Trần Bảo Trân cầm từng chuỗi chuông gió xinh đẹp, rất là yêu thích, nhưng nhiều quá, cô liếc nhìn bác sĩ Hà đang im lặng thẹn thùng bên cạnh, chủ động nói:
“Ai cũng có phần, bác sĩ Hà, anh chọn một cái đi, Dao Dao tự tay làm đấy."
Bác sĩ Hà đỏ mặt, ngượng ngùng nói:
“Chuyện này... chuyện này thật ngại quá."
Hôm nay lấy hết can đảm đến đón Tần Dao, tâm trạng mong chờ tràn đầy l.ồ.ng ng-ực, nhưng khi người đã đứng trước mặt, bác sĩ Hà lại không dám nhìn thẳng vào người phụ nữ xinh đẹp trước mắt.
Tần Dao của mấy tháng trước vóc dáng đẫy đà, đôi má phúng phính có thịt, tuy ngũ quan tinh xảo nhưng lại mang vài phần ngây ngô dịu dàng.
Còn Tần Dao hiện tại, giống như một đóa hoa mẫu đơn đã nở rộ hoàn toàn, sắc nước hương trời, vẻ đẹp rực rỡ lay động lòng người.
Giọng nói của cô trong trẻo ngọt ngào, nghe cô nói chuyện, làn gió biển bên cạnh dường như cũng mang theo một mùi vị ngọt ngào.
“Không sao đâu, Dao Dao đều cho tôi hết rồi, giờ tôi làm chủ, bác sĩ Hà, anh chọn cái này đi, cái này đẹp này."
Trần Bảo Trân chọn một cái chuông gió, nhét vào tay bác sĩ Hà, khiến bác sĩ Hà bối rối, cầm cũng không xong mà không cầm cũng không được.
Cao Kiến Quốc đứng bên cạnh mặt lạnh tanh, nhìn bác sĩ Hà thế nào cũng thấy không thuận mắt.
Trước đây hàng xóm nhà anh là gia đình Bạch Thu Linh và Khương Định Hải.
Bạch Thu Linh tuy là người vợ từ nông thôn lên nhưng cô có diện mạo đẹp, lại biết quán xuyến việc nhà, dạy bảo con cái, lo toan trong ngoài đâu ra đấy, quan trọng nhất là nấu ăn rất ngon.
Rất nhiều người đem Trần Bảo Trân ra so sánh với Bạch Thu Linh, nói cưới được Bạch Thu Linh thì đời sống sau hôn nhân thoải mái, nói anh không bằng lão Khương.
Nói anh lấy được cô gái thành phố, có cái “vỏ" hào nhoáng nhưng mất đi cái “ruột" thực tế.
Trong lòng Cao Kiến Quốc cũng chẳng dễ chịu gì, bèn đặt yêu cầu hơi cao với Trần Bảo Trân, hai người nảy sinh tranh cãi.
Ban đầu Trần Bảo Trân ở thế yếu, cô không có lý lẽ, bởi vì những người vợ trong đại viện quân đội phần lớn đều là những người vợ cam chịu, tần tảo lo toan việc nhà, người chồng như Cao Kiến Quốc đã được coi là người đàn ông tốt hiếm thấy rồi.
Nhưng từ sau khi bác sĩ Hà xuất hiện...
Ồ hô, tên này vừa đi xem mắt đã bắt đầu đến nhà nấu cơm, nói mình là bác sĩ nội khoa ít việc, đi làm về đúng giờ, không cần phẫu thuật, buổi tối về nhà làm việc nhà, sau này còn kèm cặp con cái học bài...
Trần Bảo Trân tin sái cổ lời anh ta, bắt đầu coi bác sĩ Hà là hình mẫu người chồng hoàn hảo, nói ngoại trừ sự nghiệp ra, Cao Kiến Quốc không có điểm nào thắng nổi bác sĩ Hà.
“Đàn ông đúng là nên coi trọng sự nghiệp, nhưng lương của bác sĩ Hà cũng không thấp hơn anh bao nhiêu, ít phụ cấp đi một chút nhưng được ở bên gia đình nhiều hơn cũng tốt mà."...
Nếu bác sĩ Hà thật sự cưới được Tần Dao thì đúng là muốn mạng rồi!
Họ làm bạn cả đời, vậy là anh sẽ bị vợ mình cằn nhằn suốt bao lâu nữa đây!
“Tiểu Tần, đồng chí Tần, cảm ơn cô."
Bác sĩ Hà cầm chuông gió, cuối cùng cũng liếc nhìn về phía Tần Dao một cái.
Tần Dao mỉm cười với anh, trong lòng thầm cảm thấy có lỗi, cô chuẩn bị tìm một lúc nào đó nói rõ ràng với bác sĩ Hà rằng họ thật sự không thể nào thành đôi được.
Lần xem mắt trước cô đã từ chối rồi, nhưng Trần Bảo Trân và y tá trưởng Cát đều cảm thấy họ đẹp đôi nên cứ ra sức vun vén.
“Ơ?
Đây là y tá nhỏ Tần làm à, khéo tay thật đấy, làm đẹp quá, chị dâu này, có thể nhường cho tôi một chuỗi được không."
Triệu Minh Kim cao ráo tuấn tú giống như một chú chuột túi nhảy ra khỏi rừng già, bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh mấy người họ.
Khuôn mặt Triệu Minh Kim giống như hình thang dài, tuy rất khôi ngô nhưng Tần Dao luôn cảm thấy anh giống chuột túi, vừa to vừa ngốc, nhưng nghe nói đồng chí Triệu trong chuyên môn rất tỉ mỉ, là một người đàn ông tâm tính cẩn thận như sợi tóc.
Trần Bảo Trân nghi ngờ nhìn về phía Triệu Minh Kim, còn Cao Kiến Quốc thì chuông cảnh báo vang lên inh ỏi.
Bác sĩ Hà mang vẻ ngoài văn nhã nho nhã, không cùng kiểu ngoại hình với Cao Kiến Quốc, cũng không phải kiểu đàn ông cùng loại, cho dù Trần Bảo Trân có khen bác sĩ Hà thế nào thì Cao Kiến Quốc cũng không coi bác sĩ Hà là đối thủ cạnh tranh, vì Trần Bảo Trân không thích kiểu ngoại hình đó.
Nhưng Triệu Minh Kim trước mắt này thì khác, Triệu Minh Kim có nét giống anh, nhưng lại thanh tú hơn, còn rất trẻ trung tuấn tú....
Trần Bảo Trân chính là yêu kiểu ngoại hình này nhất!
Quả nhiên, đôi mắt Trần Bảo Trân nhìn về phía Triệu Minh Kim càng lúc càng sáng, cô chủ động cười hỏi:
“Đồng chí này, cậu tên gì?
Cũng vừa đi làm nhiệm vụ về à?"
“Triệu Minh Kim, chị dâu, chị cứ gọi tôi là Tiểu Triệu là được rồi."
Bác sĩ Hà còn chưa kịp phản ứng, Cao Kiến Quốc đã bắt đầu căng thẳng, so với Triệu Minh Kim thì bác sĩ Hà bỗng trở nên thuận mắt hơn nhiều.
Ánh mắt Cao Kiến Quốc u ám lướt qua cô bạn thân của vợ là “Tần Dao", từ khi cô ấy đến đây, chất lượng cuộc sống hôn nhân của anh và Bảo Trân đã tốt lên, nhưng đồng thời cô ấy cũng giống như miếng mồi quăng ra trên cần câu vậy, câu đến —— những người đàn ông cô ấy câu đến đều là kiểu mà Trần Bảo Trân thích!
Khoảnh khắc Trần Bảo Trân chọn một chuỗi chuông gió tặng cho Triệu Minh Kim, Cao Kiến Quốc đã ra hiệu bằng mắt cho bác sĩ Hà, anh cất giọng:
“Bác sĩ Hà, đúng rồi, Tiểu Tần, cô vừa từ biển về, lúc này chắc chắn là muốn ăn một bữa thật ngon đúng không?
Bác sĩ Hà tâm lý lắm, tối nay chúng ta không ăn đồ dưới biển, chỉ ăn đồ chạy trên cạn thôi, tôi và bác sĩ Hà sẽ xuống bếp, đến nhà tôi nếm thử tay nghề nhé."
Trần Bảo Trân tiếp lời:
“Đúng đúng đúng, lạc rang của bác sĩ Hà ngon lắm."
