Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Văn Thập Niên - Chương 86
Cập nhật lúc: 08/03/2026 11:07
“Tần Dao và Cố Trình vào nhà.
Trong nhà đốt lò sưởi nên ấm hơn bên ngoài một chút.
Tần Dao thở hắt ra một hơi, giới thiệu mọi người trong nhà cho Cố Trình.”
Cửa nhà họ không đóng được, bên ngoài có một đám người vây quanh, bên cửa sổ cũng có người đứng xem, những chiếc áo bông xanh đỏ tím vàng vây quanh nhau để xem náo nhiệt.
“Đứng xem thì cứ đứng xem, nhưng đừng có chạm vào than nhà tôi đấy nhé."
Thẩm Quế Hương phát kẹo cho hàng xóm xung quanh.
Khi Tần Truyền Vinh nhìn thấy con rể Cố Trình, ông không khỏi lộ ra vẻ thất vọng.
Ông cứ ngỡ mình sẽ được gặp một anh chàng cao lớn, thô kệch với “đầu to cổ ngắn", trông giống một quân quan đáng tin cậy và vững chãi.
Nhưng nhìn Cố Trình như thế này, trông thanh tú quá mức, chẳng giống một quan lớn chút nào, mà giống cột trụ của đoàn văn công hơn.
Tần Truyền Vinh trong lòng đắng ngắt, chỉ nghe con gái nói là tìm được một quân quan, quân quan của đoàn văn công Hải quân cũng là quan mà.
Thật sự không giống với những gì ông tưởng tượng cho lắm.
“Tiểu Cố..."
Tần Truyền Vinh ngập ngừng mở lời hỏi:
“Dao Dao nói cậu là đội trưởng gì đó, ồ, là đội trưởng của đội văn nghệ à?
Mọi người đi biểu diễn có vất vả không?"
Cố Trình:
“????"
Anh?
Cố Trình, đội trưởng đội văn nghệ?
Đi biểu diễn cho người ta cái gì, biểu diễn b-ắn pháo trên biển à?
Tần Dao:
“!?"
“Con không có nói vậy đâu nha."
Tần Dao thấy rất khó tin, “Con không phải đã nói rồi sao, anh ấy tên là Cố Trình, chẳng lẽ mọi người không biết, Bảo Trân trước kia đi ra đảo chính là đi xem mắt với anh ấy đó."
Tần Truyền Vinh ngẩn người tại chỗ.
Xem mắt với Trần Bảo Trân, nhà họ Cố, đứa cháu nội của người bạn chiến đấu của ông ngoại Trần Bảo Trân, cháu ruột của cụ Cố, mà anh ta—
“Con rể tôi sao mà sinh ra đẹp trai thế này chứ, hiểu lầm rồi, cứ tưởng là cột trụ nhà ai chạy tới đây."
Tần Truyền Vinh toe toét miệng cười, trong lòng sướng râm ran.
Thấy tốc độ đổi sắc mặt của bố chồng nhanh như vậy, chị dâu hai ở bên cạnh bĩu môi, nhưng trong lòng cô cũng vui.
Cô em chồng tìm được đối tượng có điều kiện tốt như vậy thì chỉ có lợi chứ không có hại cho nhà mình.
Nghĩ đến đây, giọng điệu của chị dâu hai khi nói chuyện với Tần Dao cũng nhiệt tình thêm ba phần.
Cô tươi cười rạng rỡ:
“Vẫn là Dao Dao biết chọn đối tượng nhất."
Chị dâu hai quay sang nói với Thẩm Quế Hương:
“Mẹ, mẹ cũng đừng trải giường mới nữa, hay là để con với nhà con sang chen chúc bên giường vợ chồng anh cả, để em út với em rể ngủ trên giường của con."
Thẩm Quế Hương nói:
“Thế sao mà được."
Chị dâu hai bảo:
“Cứ dời đồ của con sang một bên là được, dành thêm chút chỗ trống ra."
Lúc anh cả và chị dâu cả nhà họ Tần về tới nơi, cảnh tượng họ nhìn thấy chính là chị dâu hai vốn luôn chi li tính toán lại đang vô cùng hào phóng nhường chỗ.
Chị dâu cả và chị dâu hai đã tích tụ mâu thuẫn từ lâu, tất cả cũng chỉ vì chuyện nhà cửa.
Chỗ ở trong nhà quá ít, miếng đất bằng bàn tay thôi cũng có thể cãi nhau một trận, còn cầm thước ra đo đi đo lại.
Tần Dao đi rồi, anh tư có thể ở ký túc xá vườn bách thú, chỗ trống được nới lỏng ra nên mới triệt để giải quyết mâu thuẫn.
Buổi trưa, Tần Truyền Vinh dắt theo con trai cả đích thân làm thịt gà thịt vịt nấu một bàn đồ ăn ngon, trong lòng ông vui lắm chứ.
Tay nghề nấu nướng của Tần Truyền Vinh rất giỏi, ngày thường không thiếu cái ăn cái mặc.
Ông rất có danh tiếng ở xung quanh đây, không ít người cưới hỏi hay mừng thọ đều mời ông tới nấu cỗ, mỗi lần đi ông đều mang được chút đồ về.
Tần Truyền Vinh học nấu ăn theo kiểu tự mày mò, không có sư phụ chính quy hay sự truyền thừa bài bản nào cả.
Nếu bảo ông biên soạn món ăn này nọ, món nào mới là địa đạo, món nào có điển tích gì thì ông không nói được, ông chỉ biết làm sao để nấu cho món đó thật ngon mà thôi.
Chuyện này cũng khiến ông cảm thấy bản thân bớt đi vài phần vinh quang và thể diện trước mặt người ngoài, nên ông cực kỳ muốn nuôi dạy con cái thành cán bộ.
Sinh được bốn đứa con trai thì anh cả anh hai theo ông học nghề bếp, anh ba thì về nông thôn cắm bản, anh tư vất vả lắm mới lo cho được công việc ở khu phố thì nó lại chạy tới vườn bách thú mất rồi.
Vậy mà cô con gái út Tần Dao lại tìm cho ông một chàng rể như thế này về, tim Tần Truyền Vinh đ-ập thình thình, cảm giác hạnh phúc này vẫn chưa thật sự vững chãi.
Phải biết là chỉ vài ngày trước thôi, ông chỉ mong thằng tư trở thành một cán bộ cấp cơ sở là đã mãn nguyện lắm rồi.
“Dao Dao, con nhìn anh tư con xem, người tốt việc tốt không làm lại chạy đi quản lý động vật."
Tần Truyền Vinh đau lòng cực kỳ.
Công việc ông tìm cho thằng tư không phải là để nó đi quét đường, mà là để quản lý việc quét đường, dù sao cũng là cấp tổ trưởng.
Thằng tư làm được mấy ngày là không làm nữa, lén lút đổi việc với người ta, giờ thành người quét phân thật rồi.
Trớ trêu là gia đình đổi việc với thằng tư cũng cảm thấy nhà họ bị thiệt, khiến Tần Truyền Vinh tức nổ đom đóm mắt, đúng là được hời mà còn khoe mẽ!
Tần Dao khuyên nhủ:
“Bố, công việc ở vườn bách thú cũng rất tốt mà, ít việc, lại không phải tiếp xúc với quá nhiều người."
Tần Truyền Vinh là người vụng ăn vụng nói, ngoại trừ anh hai ra thì mấy đứa còn lại chẳng ai khéo mồm khéo miệng cả.
Mà anh hai khéo mồm khéo miệng nhất thì lại là chúa lười biếng, Tần Truyền Vinh không thích kiểu như anh hai.
“Dao Dao nói cũng đúng."
Nghe con gái út nói vài câu, tâm trạng Tần Truyền Vinh cũng khá hơn nhiều.
Anh tư Tần đứng bên cạnh hừ một tiếng:
“Vốn dĩ là rất tốt mà.
Vé vào cửa vườn bách thú một ngày năm hào, con ngày nào cũng đi xem động vật mà chẳng tốn tiền, một tháng kiếm được mười lăm đồng, một năm kiếm thêm được một trăm tám mươi đồng."
“Mọi người mà muốn đi vườn bách thú thì con có thể dẫn vào mi-ễn ph-í luôn, công việc tốt như vậy mà còn chê, hừ."
Anh tư Tần cảm thấy mình quyết đoán đổi công việc với người ta là kiếm bộn rồi, vậy mà trong nhà chẳng ai hiểu cho anh ấy cả.
Chị dâu hai không nhịn được nói:
“Ai mà ngày nào cũng đi xem động vật chứ."
Chị dâu cả thì kìm lại không nói gì, cô cảm thấy công việc này cũng tốt, con trai cô đã theo chú tư đi mấy lần rồi.
“Em gái, em với em rể mà muốn đi vườn bách thú chơi thì cứ bảo anh một tiếng, anh lo vé cho."
Tần Dao:
“...
Vâng ạ."
Trong căn phòng chật hẹp, mười người vây quanh nhau ăn cơm.
Lần đầu tiên Tần Dao cảm nhận được bầu không khí của một gia đình lớn như vậy, vừa ấm cúng vừa náo nhiệt.
Hơn nữa, với tư cách là em út trong nhà, cô chính là “con cưng" của cả nhà.
Bố mẹ quan tâm, các anh trai chiều chuộng, chị dâu tuy không hẳn là yêu quý nhưng cũng vô cùng khách khí với cô.
Ăn xong cơm, với tư cách là “cô nương quý giá" của cái nhà này, Tần Dao có chút tiếc nuối nói:
“Biết thế này thì lúc ở bến cảng đã quay đầu về nhà luôn cho rồi."
Cố Trình:
“?"
Cái này thì không được đâu nha.
Chương 45 Lượt đăng thứ hai
Tâm trạng tốt của Tần Dao duy trì cho đến sau bữa trưa.
Nhà cô không có nhà vệ sinh, muốn đi vệ sinh phải ra hố xí công cộng.
Cái mùi vị đó, so với hố xí ở nông thôn thì mùi ở hố xí nông thôn còn nhẹ hơn một chút, vì ít ra hố xí nông thôn còn thông gió, thực tế thì cũng không quá thối.
