Có Bệnh - Chương 6 - Hết
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:41
Kẻ xấu xa quả nhiên mạng lớn.
Trong tình trạng toàn thân thối rữa chảy mủ mọc giòi như vậy, Chu T.ử Lang vậy mà kiên cường gượng được một tháng rưỡi trời.
Mỗi ngày ta đều sẽ đến nhìn hắn.
Đứng từ đằng xa, dùng khăn tay bịt mũi lại.
Thưởng thức bộ dạng diện mục hoàn toàn thay đổi t.h.ả.m hại của hắn.
Hắn càng sụp đổ hét lớn bao nhiêu, trong lòng ta càng thống khoái bấy nhiêu.
11
Hôm nay xem ra thật đặc biệt.
Ta đứng ở cửa hồi lâu bằng một nén nhang thời gian, cũng không nghe thấy bên trong gọi đau.
Ta đi vào muốn xem xem Chu T.ử Lang có phải đã c.h.ế.t rồi không.
Hắn trố mắt nhìn lên đỉnh giường, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn nhấp nhô thở.
Ngay vào lúc ta đang do dự có nên dội một chậu nước ớt lên người hắn hay không.
Chu T.ử Lang bỗng nhiên khàn giọng lên tiếng:
"Thẩm Tĩnh Băng, là ta có lỗi với nàng."
Ta nhíu mày lại.
Ai thèm mấy lời xin lỗi của hắn chứ?
Mối thù của ta tự ta sẽ báo!
Ta mất đi hứng thú, quay người muốn đi.
Giọng Chu T.ử Lang lại lớn hơn một chút, gọi giật ta lại.
"Thẩm Tĩnh Băng."
"Những ngày qua, ta đã mơ một giấc mơ, trong mơ nàng bị m.ổ b.ụ.n.g lấy con, mẫu t.ử đôi đường đều vong."
"Nàng cũng từng mơ thấy giấc mơ này, có phải hay không?"
Ta lắc đầu.
"Đối với ngươi mà nói đó là một giấc mơ, đối với ta mà nói, đó chính là huyết hải thâm thù ở kiếp trước của ta và ngươi!"
"Ông trời chung quy đối với ta không bạc, để ngươi trước khi c.h.ế.t còn có thể nghĩ lại chuyện kiếp trước, mối thù này của ta mới báo được một cách thống khoái! Chu T.ử Lang, bây giờ ngươi còn thấy bản thân mình vô tội nữa không? Còn thấy bản thân mình tội không đáng c.h.ế.t nữa không?!"
"Ngươi đáng đời! Ngươi tội có sở đắc!"
Trong cổ họng Chu T.ử Lang tiếng khóc nghẹn ngào, nghe khó chịu vô cùng.
"Ta biết rồi, hết thảy đều là do ta tự tác tự chịu."
"Tĩnh Băng, ta chỉ là tiếc nuối ta và nàng bỏ lỡ nhau, có duyên không phận. Người trong lòng ta thích, luôn là vị cô nương năm đó khi ta trúng độc cổ trùng chưa từng từ bỏ ta, ta cứ ngỡ là Liễu Uyển Dao, cớ sự đó mới đối với ả một mực thâm tình."
"Nếu như ngay từ đầu, ta biết người đó chính là nàng, chúng ta đã có thể ân ái một đời, bạc đầu giai lão, đoạn không thể bước tới bước đường này..."
Hắn nói đi nói lại, còn tự làm bản thân mình cảm động lây nữa chứ.
Ta lạnh lùng nói:
"Chu T.ử Lang, đừng có tìm cớ cho bản tính xấu xa đê tiện của mình nữa, ngươi đối với Liễu Uyển Dao một mực thâm tình, cũng đâu có ngăn cản ngươi tìm hết thế thân này đến thế thân khác đâu."
"Nếu ngay từ đầu ngươi nhận ra ta, rồi lại làm ra những chuyện thế này, chỉ càng khiến ta thấy kinh tởm hơn thôi!"
"Người một nhà thì phải chỉnh chỉnh tề tề, ngươi an tâm đi đi, đứa con trai ngươi ngày đêm mong nhớ đang ở trên con đường hoàng tuyền đợi ngươi đấy, mẫu thân ngươi hiện tại đã liệt giường bất động rồi, ta đâu đến mức ra tay với người già, chẳng qua nhìn bộ dạng kia, bà ta qua không bao lâu nữa, cũng sẽ đi bồi ngươi thôi."
Chu T.ử Lang trừng mắt c.h.ế.t trân nhìn ta.
"Vậy còn nàng? Nàng là thê t.ử của ta, cũng cùng ta là người một nhà!"
Ta nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Lấy ra một phong hưu thư.
Chu T.ử Lang khàn giọng gào thét.
"Không tính! Làm gì có đạo lý nữ t.ử hưu phu chứ?"
"Ngươi sống là người của ta, sau này c.h.ế.t rồi cũng là quỷ của ta! Ta sẽ ở trên con đường hoàng tuyền đợi ngươi!"
Ta cầm hưu thư lại gần, để hắn nhìn rõ cái ấn ngọc tỷ bên trên.
Vi đại phu nhân mạch rộng lớn, chỉ cần thêm tiền, cái gì cũng không phải là vấn đề.
"Hoàng thượng kim khẩu ngọc ngôn, duẫn chuẩn ta hưu phu."
"Giờ đây ta và ngươi triệt để lưỡng đoạn!"
Chu T.ử Lang hộc ra bãi m.á.u đen, từng tiếng gọi tên ta.
"Thẩm Tĩnh Băng... Thẩm Tĩnh Băng..."
Ta quay người, không chút lưu tình rời đi.
Để mặc hắn một mình trên giường phát thối phát rữa.
12
Ta không biết Chu T.ử Lang đoạn khí vào lúc nào.
Chỉ là khi gã tiểu sai phát hiện ra, hắn đã bị cổ trùng rỉa rói đến mức chỉ còn lại một bãi thịt bùn.
Gã tiểu sai vừa nói vừa nôn ọe.
Nhìn mà tội nghiệp.
Ta nhét vào tay gã một thỏi vàng nguyên bảo.
"Thu dọn thu dọn rồi đem vứt ra bãi tha ma đi."
Gã tiểu sai liền lập tức có tinh thần ngay, mặt mày không nhăn nhó nữa, cũng chẳng buồn nôn nữa rồi.
"Tôi đi làm ngay đây ạ!"
Bên cạnh Vi đại phu bùi ngùi thở dài oán trách.
"Cô không nói sớm là cho vàng chứ! Việc này tôi cũng làm được mà!"
Ta thực sự nghi ngờ khó hiểu.
"Theo cái cách vơ vét tài sản đen tối của ngươi, chỉ e sớm đã tích cóp được mấy tòa kim sơn ngân sơn rồi chứ? Đến cả chút tiền mọn này cũng phải tơ hào sao?"
Vi đại phu lắc lắc ngón tay, mặt đầy vẻ không tán đồng với quan niệm của ta.
"Kiếm tiền không phân biệt nhiều ít, gặp phải kẻ ngốc nhiều tiền thì sư t.ử ngoác mồm đòi nhiều một chút. Nếu gặp phải kẻ tính toán chi li, thì sư t.ử ngoác mồm nhỏ lại, kiếm ít đi một chút."
"Dẫu sao muỗi tuy nhỏ cũng là thịt mà."
Ta: "..."
"Ngươi cần nhiều tiền như vậy để làm gì? Mang xuống nấm mồ à?"
Người này ngày thường ăn mặc chi tiêu rất tầm thường, thực sự không nhìn ra tiền tiêu vào chỗ nào nữa.
Vi đại phu ra vẻ đạo mạo, cười một cách thần bí.
"Tiền tự nhiên là ở chỗ nó nên ở rồi."
Ta luôn không hiểu nổi.
Nhiều năm về sau, ta và Vi đại phu kết giao thâm tình, nhưng chưa từng biết được tiền của hắn đi về đâu.
Cho đến một bận.
Hoàng Hà gặp nạn lũ lụt, sinh ra dịch bệnh.
Thiên hạ đại tai.
Các Tế Thế Đường khắp nơi trên toàn thiên hạ đồng loạt phát t.h.u.ố.c trị bệnh miễn phí.
Ta vừa định đi tìm Vi đại phu, để hắn học hỏi một chút cảnh giới của vị Đường chủ Tế Thế Đường kia xem sao.
Thì lại nhìn thấy hắn đang gõ bàn tính gảy tanh tách, nước mắt ròng ròng rơi xuống.
Bên tay là từng quyển từng quyển sổ sách, đều là chương mục của Tế Thế Đường.
Ta: "..."
Cái lão cẩu đại phu này, vậy mà lại là một người tốt thực sự sao?
Ta lắc đầu bật cười, khẳng khái rút hầu bao.
Đem toàn bộ di sản của Chu T.ử Lang đầu tư vào Tế Thế Đường.
Vi đại phu nằm bò dưới đất ôm c.h.ặ.t lấy chân ta.
"Ưng ưng ưng, người ta muốn cùng cô tốt một đời một kiếp luôn á!"
Ta lật một cái liếc mắt trắng dã.
"Có bệnh!"
(HẾT)
