Có Chàng Chồng Khờ Ngu Ngơ Đòi Bỏ Vợ - Phần 3

Cập nhật lúc: 29/07/2026 05:04

8.

Suốt mấy ngày liền, tôi đều nhờ bạn thân lấy danh nghĩa của trợ lý Trịnh để đưa tôi đi chơi.

Không hiểu vì sao, Thẩm Tư Niên dường như đã quen với chuyện ấy, vẫn mỉm cười như mọi khi tiễn tôi ra cửa.

Xem ra… Tôi phải dùng một liều t.h.u.ố.c mạnh hơn.

Trong bữa cơm, tôi ngượng ngùng lên tiếng: "Ông xã… Em thấy... tình cảm giữa em và trợ lý Trịnh cũng khá ổn rồi..."

Miếng sườn Thẩm Tư Niên đang gắp rơi tõm xuống bát.

"Hai người... chuẩn bị xong rồi sao?"

Tôi đỏ mặt gật đầu.

"Ừm, ngày mai bọn em định đặt khách sạn."

Thẩm Tư Niên khẽ gật đầu.

"Được."

Anh không nói thêm lời nào, chỉ là lúc rửa bát làm vỡ mất hai cái.

Đêm đó, hiếm khi Thẩm Tư Niên chủ động ngủ phòng riêng. Thỉnh thoảng trong phòng còn vang lên tiếng anh đun nước.

Tôi phe phẩy chiếc quạt xinh đẹp anh từng tặng mình.

Haiz.

Đồ đàn ông ngốc.

Đáng đời.

Hôm sau, tôi trải hành lý đã thu dọn sẵn ra giữa phòng ngủ rồi kéo Thẩm Tư Niên vừa mới thức dậy lại.

"Ông xã, anh xem em mang chừng này có được không?"

Thực ra chỉ toàn đồ dùng thường mang khi ở khách sạn. Bàn chải đ.á.n.h răng dùng một lần, ga trải giường dùng một lần… 

Thứ duy nhất nhiều hơn, là hai bộ đồ lót đáng yêu và một chiếc váy ngủ ren màu đỏ rực.

Ngày trước khi mắt anh còn nhìn thấy, tôi từng mặc kiểu tương tự cho anh xem.

Thẩm Tư Niên với đôi mắt đỏ hoe, sưng húp khẽ mím môi.

"Vợ, em đi vệ sinh cá nhân đi.  Để anh giúp em xếp đồ."

Vài phút sau.

Thứ tôi nhìn thấy chỉ là một chiếc vali đã được đóng kín. Còn mấy bộ đồ nhỏ kia… Lại nằm gọn trong góc phòng thay đồ.

Trước khi ra khỏi cửa, tôi hôn anh một cái.

"Xin lỗi nhé, ông xã. Hôm nay em sẽ không về nhà đâu."

Tôi đã cố tình khiêu khích anh hết lần này đến lần khác. Thế mà anh vẫn chẳng chịu phản ứng, chỉ biết âm thầm c.ắ.n răng chịu đựng.

Ừm.

Có lẽ… Tôi nên mua cho anh một cây gặm răng mới được.

9.

Đêm.

Khách sạn.

Nhiệt huyết.

Kịch tính.

"Ba con sáu kèm đôi J!"

“Ba con hai kèm đôi chín!"

"Đè cậu!"

Tôi cười khúc khích.

"Tứ quý! Tôi thắng rồi!"

Xin trịnh trọng giới thiệu những vị khách cùng chơi Đấu địa chủ với tôi hôm nay.

Bạn thân Dương Nguyên.

Mẹ chồng Trần Dương Thư.

Bố chồng Thẩm Chiêu.

Và trợ lý Trịnh Hành đang ngồi bên cạnh, chỉ biết âm thầm cầu nguyện cho bản thân được bình an.

Buổi chiều, tôi đặc biệt lôi bố mẹ chồng từ khu nghỉ dưỡng về. Hai người đã thay Thẩm Tư Niên xử lý công việc công ty suốt hơn hai năm.

Khó khăn lắm mới có thời gian đi nghỉ.

Bố chồng tôi lúc ra khỏi khu nghỉ dưỡng còn mặt mày đen sì.

Cho đến khi nghe tôi kể hết những chuyện hoang đường Thẩm Tư Niên đã làm. Ông lập tức chạy vào bếp xách d.a.o phay định đi tìm con trai.

Đứng ở cửa, trợ lý Trịnh Hành sợ đến mức run như cầy sấy.

Mẹ chồng giữ chồng mình lại.

"Đánh nó thì có ích gì. Con người ấy mà, chưa mất đi thì sẽ chẳng bao giờ biết thứ gì là quý giá nhất."

"Chẳng qua chỉ mù thôi mà đã nghĩ đến an t.ử."

“Tôi c.h.é.m nó hai nhát chẳng phải nhanh hơn sao?"

"Thằng bé chỉ sợ Uẩn Uẩn phải chịu thiệt, lại không nỡ buông tay. Cũng không thể chấp nhận sự bất lực của bản thân bây giờ. Trong lòng nó tự làm khổ chính mình thôi."

"Tư Niên vẫn quá yếu đuối. Chuyện này bố chồng con có kinh nghiệm."

"Không sao, con cứ mạnh dạn làm theo kế hoạch."

Thế là… Một đám người chúng tôi ngồi trong khách sạn đ.á.n.h Đấu địa chủ.

Đến bảy giờ tối, Trịnh Hành chạy qua chạy lại giữa hai phòng. Cứ chắp tay trước chiếc camera rồi lẩm bẩm mãi.

"Thẩm tổng à… Đông người lắm nhé!"

"Tôi chẳng làm gì cả! Bố mẹ anh đều ở đây! Hai bác còn trông chừng tôi giúp anh nữa!"

"Xin anh đừng sa thải tôi… Đến Đấu địa chủ tôi cũng chẳng dám chơi… Bọn họ chơi vui lắm, tôi còn đứng cách thật xa..."

"Làm ơn đi… Anh mau nghĩ thông đi..."

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang màn lẩm bẩm của Trịnh Hành.

Là nhạc chuông riêng của Thẩm Tư Niên.

Trong chốc lát, cả căn phòng im phăng phắc.

Trịnh Hành sợ đến mềm nhũn chân, quỳ phịch xuống đất.

Tôi nhận cuộc gọi.

Chơi hăng quá nên giọng hơi khàn.

"Ông xã, có chuyện gì vậy?"

Giọng Thẩm Tư Niên cũng khàn đặc.

"Vợ à… Ga giường hoa vàng nhỏ mà em thích… Anh trải xong rồi."

"Về nhà đi… Đừng ở cùng anh ta nữa...Anh xin em.”

10.

Việc Thẩm Tư Niên tìm đến hoàn toàn nằm trong dự đoán của tôi.

Sau khi mất thị lực, sự nhạy cảm và tự ti của anh không thể che lấp được tính chiếm hữu đã ăn sâu trong xương cốt.

Bề ngoài có bao dung, ôn hòa đến đâu. Thì sau lưng… Anh vẫn là một kẻ cố chấp, u ám. Thậm chí còn lén tự làm hại bản thân.

Như thể… Chỉ cần cơ thể đau hơn một chút thì trái tim sẽ bớt đau.

Nửa tháng trước, tôi phát hiện chuyện đó qua camera giám sát. Anh cầm con d.a.o gọt hoa quả trong bếp, đặt lên cánh tay mình.

Lưỡng lự rất lâu rồi lại nhẹ nhàng đặt xuống. Đến khi tôi về nhà, anh lại thay bằng gương mặt dịu dàng thường ngày, mỉm cười bước tới đón tôi.

Mấy lần sau cũng vậy, mỗi khi tôi ra ngoài với Trịnh Hành, anh lại cầm d.a.o lên. Đến lúc tôi sắp về, anh lại biến thành người chồng hiền lành.

Giống như mắc chứng đa nhân cách.

Điều đó… Hoàn toàn không giống Thẩm Tư Niên của trước kia.

Hồi hai đứa mới yêu nhau, anh vừa dính người vừa thích thể hiện. Đi ngoài đường lúc nào cũng muốn đan c.h.ặ.t mười ngón tay, thỉnh thoảng còn kéo tay tôi lên hôn một cái. Ngay cả lúc học trong thư viện, anh cũng cứ lắc chân chạm nhẹ vào chân tôi.

Học mệt rồi, lại chống cằm nhìn tôi. Ánh mắt chẳng hề giấu giếm, nhìn đến mức mặt tôi nóng bừng.

Anh còn rất thích đăng bài lên vòng bạn bè. Nếu tôi đăng ảnh mà không nhắc đến anh, anh sẽ c.ắ.n nhẹ lên xương quai xanh của tôi. Rồi chất vấn xem có phải tôi muốn xây dựng hình tượng độc thân hay không.

Đến giờ tôi vẫn không hiểu, vì sao ngay cả khi đăng ảnh một chú mèo đáng yêu… Cũng phải gắn kèm anh, rõ ràng chẳng liên quan chút nào.

Chúng tôi yêu nhau suốt năm năm, anh vẫn luôn như vậy.

Năm thứ sáu, chúng tôi kết hôn. Năm thứ bảy, anh đột ngột mất đi thị lực.

Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, anh bắt đầu liên tục xét nghiệm m.á.u.

Uống t.h.u.ố.c.

Có lẽ… Ông trời thấy cuộc sống của chúng tôi quá viên mãn, nên không nhịn được mà rắc thêm chút ớt, khiến người ta đau đến rơi nước mắt.

Thẩm Tư Niên rực rỡ ngày nào, đã không còn nữa.

Anh trở nên điềm tĩnh, suốt ngày ở trong nhà. Đến cả chuột lang nước cũng chẳng "hiền" bằng anh.

Tôi nhiều lần rủ anh ra ngoài phơi nắng, anh đều từ chối. Chỉ có những cái ôm ấm áp vào mỗi đêm… Mới khiến tôi ngỡ rằng anh đang dần khá lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Có Chàng Chồng Khờ Ngu Ngơ Đòi Bỏ Vợ - Chương 3: Phần 3 | MonkeyD