Cô Cướp Nhà Tôi, Tôi Chôn Xương Cô - Chương 59

Cập nhật lúc: 04/05/2026 22:30

Đại ca, hay là anh chia cho em vài người, em dẫn họ đi giải quyết mấy đứa kia."

“Mày chẳng phải tự xưng là cao thủ hạ độc đệ nhất sao?

Sao đến cả cơ hội hạ độc cũng không tìm được?

Còn đòi tao người tay chân?"

Người đàn ông vạm vỡ lạnh lùng nhìn gã lùn, giọng điệu lạnh lẽo nói.

“Đại ca, em...

đối phương đông người quá, lại còn có một con ch.ó biến dị đi theo nữa, em chắc chắn là không thể áp sát quá gần được ạ."

Gã lùn giọng nói có chút run rẩy.

“Hừ, đồ vô dụng."

Người đàn ông chỉ hừ lạnh một tiếng, gã lùn liền cảm thấy đầu óc đau nhức một trận, lập tức quỳ xuống dập đầu xin tha.

Người đàn ông vạm vỡ thấy vậy lúc này mới khinh miệt thu hồi đòn tấn công, hắn ta dù sao cũng là dị năng giả hệ Tinh thần cấp 5 rồi, chỉ cần đột phá đến cấp 7 là hắn có lòng tin trở thành kẻ mạnh nhất mạt thế.

Vào lúc này, bị g-iết ch-ết nhiều đàn em như vậy, sao hắn có thể bỏ qua cho đối phương được chứ.

“Đi ra ngoài canh chừng đi, một khi mấy đứa kia quay về thì hạ sát bọn chúng cho tao, tao sẽ tìm đám Bọ Cạp qua giúp mày, lần này mà còn không hạ được chúng thì mày ch-ết thay đi."

“Vâng đại ca, em biết rồi, em đi canh chừng ngay đây ạ."

Gã lùn che giấu hận ý trong mắt, lại trưng ra bộ dạng khúm núm lui ra ngoài.

Ở phía bên kia, đám người Giang Nghiên Lạc rất nhanh đã đến nhà máy chế biến gỗ Thành Ý.

Diện tích nhà máy chế biến gỗ rất lớn, bên ngoài đều là đủ loại gỗ và đồ nội thất bán thành phẩm bị băng tuyết bao phủ.

Hơn nữa cửa lớn nhà máy gỗ được gia cố thêm, rất rõ ràng là bên trong có người cư trú.

Chuyện này có chút khó giải quyết rồi, dù là mạt thế nhưng người của nhà máy người ta đều đang sống tốt, mình lại đi cướp đồ của người ta thì cũng chẳng ra làm sao.

Đúng lúc mấy người đang khó xử thì cửa lớn nhà máy gỗ mở ra.

Từ bên trong bước ra một cô gái trẻ, cô gái đó bọc rất kín mít, giọng nói cũng nhỏ như tiếng muỗi kêu vậy:

“Các bạn đến đây làm gì?

Chỗ chúng tôi không có đồ ăn gì đâu, chỉ có ít gỗ thôi, các bạn mau rời đi đi."

Thấy cô gái đó vừa nói vừa lùi vào trong cửa, dáng vẻ vô cùng sợ hãi, Phó Vệ Hồng vội vàng mở miệng nói:

“Chúng tôi không cướp đồ ăn, chỉ là muốn thu thập một ít gỗ thôi, nếu ở đây có chủ thì chúng tôi..."

Không đợi Phó Vệ Hồng nói xong, cô gái trẻ vội vàng mở miệng:

“Gỗ thì các bạn có thể tùy ý lấy, chúng tôi cũng là tạm thời nghỉ đêm ở đây thôi, không dùng hết bao nhiêu củi đâu."

Nói xong còn nhường chỗ ra, để mấy người tự chọn xem có muốn vào hay không.

Đám người Giang Nghiên Lạc nhìn nhau một cái, vẫn chọn đi vào, dù sao ban đầu còn tưởng bên trong sẽ có không ít tang thi cần đối phó nữa.

Bây giờ tang thi không còn, chỉ có người thì lại càng phải đi vào rồi, dù sao họ v.ũ k.h.í nhiều, dị năng cũng coi như không yếu, thật sự gặp nguy hiểm cũng có lòng tin thoát thân được.

Đúng vậy, gần đây dị năng thăng cấp quá nhanh, họ đã thăng hoa rồi, gan to ra rồi.

Theo chân mọi người đi vào trong xưởng, phát hiện bên trong ngoài những khối gỗ bị băng tuyết bao phủ và vài xác tang thi ra thì không có gì bất thường khác, mấy người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, định thu dọn gỗ.

Thấy cô gái đó đứng im không nhúc nhích, lặng lẽ quan sát họ thu dọn gỗ, mấy người cũng không thấy lạ.

Dù sao nếu có người đến chỗ họ ở mà thu gom cái gì, họ cũng phải canh chừng một chút chứ!

Đó là lẽ thường tình mà.

Nhưng lại không biết rằng, lúc mấy người đang thả lỏng thì một mùi hương thanh đạm đang tỏa ra từ người cô gái đó, mùi hương đó có tác dụng gây ảo giác, khiến tất cả những ai có đẳng cấp dị năng thấp hơn cô ta đều sẽ không kìm lòng được mà nghe theo sự chỉ huy của cô ta.

Cô gái trẻ hiện tại là dị năng Thực vật hóa cấp 3, mà thực vật hóa của cô ta là hoa ăn thịt người.

Vì vậy cô ta đồng thời sở hữu năng lực của hoa ăn thịt người biến dị, có thể tỏa ra chất gây ảo giác, g-iết ch-ết hoặc ra lệnh cho đối phương.

Chỉ tiếc là hôm nay cô ta đã tính sai rồi, bởi vì mấy người đối diện, dị năng thấp nhất cũng là cấp bốn, thế nên chất gây ảo giác của cô ta hoàn toàn không có tác dụng.

Mấy người ngoài việc ngửi thấy mùi hương thanh khiết, hếch hếch mũi một cái ra thì chẳng có ảnh hưởng gì.

Cô gái trẻ:

“..."

Các người có lịch sự không vậy?

Thấy mình không đối phó được mấy người, cô gái trẻ lập tức phát ra một hồi tiếng hét ch.ói tai.

Đám người Giang Nghiên Lạc mặc dù đang thu gỗ nhưng vẫn luôn không mất cảnh giác, thấy cô gái đó có dáng vẻ như đang phát tín hiệu, mấy người vội vàng rút lui ra khỏi cổng xưởng với tốc độ nhanh nhất.

Kết quả còn chưa rút ra được mấy bước, mấy đóa hoa ăn thịt người khổng lồ đã từ xung quanh mấy người phá băng mà ra.

Cùng lúc đó, có 5 người phụ nữ bán thú hóa cũng đột nhiên xuất hiện.

Mà cô gái trẻ trước đó gọi đồng bọn tới, lúc này cũng không giả vờ nữa, cởi bỏ mũ tiết lộ dáng vẻ bán thực vật hóa của mình.

Mạt thế đã lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên đám người Giang Nghiên Lạc nhìn thấy dị năng giả thực vật hóa đấy, phải biết rằng độ hiếm của loại dị năng giả này không kém gì gấu trúc trước mạt thế đâu.

Có thể nhìn thấy dị năng giả thực vật hóa, cũng chẳng biết họ là tính là may mắn hay là bất hạnh nữa.

Mấy người thầm than trong lòng.

Người phụ nữ sư t.ử hóa cầm đầu lạnh lùng nói:

“Nếu Tiểu Không không mê hoặc được các người, chứng tỏ đẳng cấp của các người cũng không thấp, bây giờ cho các người hai sự lựa chọn, một là làm đàn em của tôi sau này hưởng vinh hoa phú quý, hai là làm thức ăn của bọn tôi."

“Hừ."

Giang Nghiên Lạc khẽ cười một tiếng, nhanh như chớp b-ắn ra hai quả l.ự.u đ.ạ.n, trực tiếp ném về phía người phụ nữ sư t.ử hóa.

Nhưng đối phương cũng né tránh được với tốc độ cực nhanh.

Chỉ là không đợi người phụ nữ sư t.ử phản ứng, từng hàng đạn đã tập kích về phía cô ta.

Để nói tại sao đám người Giang Nghiên Lạc không hoảng chứ, trong tay có đạn d.ư.ợ.c, bản thân có dị năng, họ hoảng cái gì?

Họ chẳng hoảng chút nào đâu.

Mỗi người một khẩu s-úng trường, bắt đầu nã đạn điên cuồng về phía mấy người phụ nữ thú hóa.

Còn cô gái thực vật hóa nhìn thấy ban đầu kia, sớm đã bị Phong nhận của cha Giang c.ắ.t c.ổ ch-ết ngay từ lúc cô ta chỉ huy hoa ăn thịt người tấn công rồi.

Có lẽ là không ngờ đối phương sẽ có v.ũ k.h.í, mấy người phụ nữ thú hóa vô cùng kinh ngạc và giận dữ.

Biết mình không địch nổi, lần lượt hóa thành trạng thái thú hoàn toàn, định bụng chạy trốn, đáng tiếc có Giang Nghiên Lạc - một dị năng giả cấp sáu ở đây, sao có thể để họ chạy được chứ.

Nếu để người ta chạy thoát thì cô còn gì là mặt mũi nữa.

Mấy quả cầu sấm sét uy lực chẳng kém gì l.ự.u đ.ạ.n ném qua, trực tiếp nổ mấy người phụ nữ thú hóa trọng thương, ngã gục tại chỗ.

“Nếu không có v.ũ k.h.í, cô nhất định không phải đối thủ của tôi.

Có giỏi thì đợi tôi lành vết thương rồi mới đ.á.n.h tiếp."

Người phụ nữ sư t.ử nằm trên mặt đất, nhìn Giang Nghiên Lạc đang tiến lại gần bằng ánh mắt hằn học nói.

“Cô có phải thấy tôi tuổi còn nhỏ, nghĩ tôi là kẻ ngốc không?

Yên tâm lên đường đi thôi cô ơi."

Giang Nghiên Lạc có chút cạn lời nói xong, lúc này mới thong thả tiến lên, cho người ta một kết thúc thống khoái.

Mấy người phụ nữ thú hóa khác cũng đều bị đám người Phó Vệ Hồng giải quyết xong rồi.

“Hazzz, sao cảm giác mình càng sống càng giống một nhân vật phản diện vậy nhỉ..."

Giang Nghiên Lạc nhìn một đống xác ch-ết mà cảm thán.

“Lạc Lạc, em nói gì cơ?"

La Hạo Văn đang quen tay sờ xác ở cách đó không xa ngẩng đầu hỏi.

“Không có gì đâu, tiếp tục làm việc đi anh."

Giang Nghiên Lạc nói xong tiếp tục thu gỗ.

Thu hết gỗ ngoài trời xong lại vào nhà xưởng thu đồ nội thất, đợi sau khi những thứ này đều thu xong.

Mấy người mới đi đến gian nhà cấp bốn nằm sâu nhất trong xưởng.

Gian nhà cấp bốn rất lớn, bên trong đặt vài chiếc giường đơn, còn có không ít đồ ăn, rất rõ ràng đây chính là nơi ở của mấy người phụ nữ kia trước đó.

Đám người Giang Nghiên Lạc lật tung bốn phía, thực sự tìm thấy không ít tinh hạch, chỉ là địa điểm giấu tinh hạch có chút kỳ lạ.

Có cái để trong tất, có cái giấu trong giày, thậm chí trong cái băng đô buộc tóc bản rộng cũng có tinh hạch.

Có thể thấy được mấy người phụ nữ này ngày thường cũng đều có tư tâm, đề phòng lẫn nhau đấy.

Vì nơi này cũng coi như là một nơi nghỉ chân không tồi nên mấy người không đi tìm chỗ trú khác nữa, định bụng nghỉ ngơi ở đây đến sáng mai mới tiến về nhà máy gỗ tiếp theo.

Vì lúc này mới hơn 3 giờ chiều, mấy người liền quyết định g-iết tang thi ở xung quanh, thu thập thêm một ít tinh hạch, đợi trời tối mới quay về nghỉ ngơi.

Nhưng sau khi ra ngoài, mấy người có chút thất vọng rồi, vị trí ở đây hẻo lánh quá, bốn phía đều là đất đai rộng lớn, cơ bản chẳng có tang thi nào.

Dù có thì chắc chắn cũng đã bị mấy người phụ nữ ở đây trước đó giải quyết rồi.

Mặc dù tang thi xung quanh rất ít nhưng mấy người lại phát hiện ra một cửa hàng chuyên doanh ghế massage cách đó 3 cây số.

Thử nghĩ xem, sau khi làm xong nhiệm vụ trong trạng thái vô cùng mệt mỏi mà được hưởng thụ một trận massage thư giãn thì sảng khoái biết bao nhiêu chứ.

Thế nên ghế massage này nhất định phải thu, còn phải thu thật nhiều nữa.

Giang Nghiên Lạc muốn thu ghế massage, mấy người tự nhiên sẽ không từ chối.

Dùng máy phát điện kiểm tra mấy chục chiếc ghế massage, phát hiện một phần lớn là hỏng rồi, nhưng còn mười mấy chiếc ghế massage dùng tốt thì Giang Nghiên Lạc cười tít mắt.

Đợi khi quay về chỗ nghỉ chân, liền vội vàng lấy ghế massage ra cho mỗi người ngồi lên tận hưởng một chút.

Mấy người vừa tận hưởng massage vừa trò chuyện.

Ngay cả Đậu Bảo và Tráng Tráng cũng được dùng máy massage đầu dành cho thú cưng.

Bàn về việc biết hưởng thụ cuộc sống thì Giang Nghiên Lạc cảm thấy trong mạt thế này đội của họ thuộc hàng tốp đầu rồi.

Massage kết thúc, mấy người cảm thấy toàn thân gân cốt đều được thả lỏng, lúc này mới bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Vì mì tôm trong không gian quá nhiều nên mấy người quyết định bữa tối nấu mì tôm ăn, nhưng dù là ăn mì tôm thì cũng là phiên bản cao cấp.

Bên trong ngoài xúc xích và trứng gà tiêu chuẩn ra thì còn cho thêm những miếng thịt bò kho lớn ăn kèm với tôm nõn và phô mai.

Mấy người thưởng thức ngon lành một bữa tối xong lại trò chuyện một lát về sự sắp xếp ngày mai, lúc này mới lấy giường điện ra chuẩn bị nghỉ ngơi.

Trước khi nghỉ ngơi, ngoại trừ Giang Nghiên Lạc ra thì những người khác đều lấy tinh hạch ra bắt đầu hấp thụ, chỉ là đẳng cấp càng cao càng khó đột phá, mãi cho đến khi hấp thụ hết sạch tinh hạch trong tay mà vẫn không thấy ai thăng cấp cả.

Giang Nghiên Lạc chứng kiến toàn bộ quá trình:

“..."

Có lẽ gần đây vận khí của cô đúng là tốt hơn một chút xíu thật.

Sáng sớm hôm sau, mấy người lái xe tiến về nhà máy chế biến gỗ tiếp theo.

Nhà máy gỗ này diện tích nhỏ hơn cái trước gần một nửa, hơn nữa trong tầm mắt thấy được bên trong toàn bộ đều là tang thi.

Nhìn qua cũng phải có hàng trăm con rồi.

Tang thi ngửi thấy mùi thịt người ở cửa đều vây kín lấy mấy người.

Nhưng cũng may là những con tang thi này đẳng cấp cao nhất chỉ có cấp bốn, mà cũng chỉ có hai con, còn lại đều là tang thi cấp 2, đối với đội Xuyên Phong hiện tại thì cũng không tính là không đối phó được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.