Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới Tn70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 156
Cập nhật lúc: 03/01/2026 10:06
“Húc T.ử nhìn thế này đúng là giống người thành phố thật, nhà người ta nhìn một cái là thấy khác hẳn với chúng ta rồi...”
“Vẫn là nhờ cô thanh niên tri thức Lục giỏi giang hơn, bản thân có bản lĩnh không nói, đàn ông trong nhà cũng có chí khí. Giờ cô ấy tự mình làm chủ cả gia đình, nhìn là thấy có phúc khí rồi.”
“Phải đấy... Cháu gái tôi sắp xuất giá, bà bảo tôi tìm cô Lục làm người đưa dâu có được không?”
“Cô Lục... thì đúng là người có phúc, nhưng chẳng phải là còn trẻ quá sao?”
“Người đưa dâu vốn dĩ cần một người trẻ một người già mà, tôi thấy cô ấy rất hợp!”
“...”
Lục Nhân Nhân còn chưa biết mình sắp có “nghiệp vụ” mới. Sáng ra cô cũng chẳng có việc gì, giờ mà sang nhà đại đội trưởng thì sớm quá, chẳng lẽ lại sang đúng lúc người ta đang ăn cơm sáng? Chi bằng cứ ở nhà bận rộn một lát rồi tính.
Chăn lông đã khâu được một nửa, Lục Nhân Nhân mang phần còn lại vào phòng chứa đồ, nhóm lửa ở lò sưởi lên. Vừa giúp ấm người, vừa có thể tranh thủ hun thịt, đúng là một công đôi việc.
Hôm nay là ngày đầu tiên Thẩm Húc đi làm. Sau khi đến đội vận tải, anh thấy đội trưởng cũ cũng đã có mặt. Hôm nay là buổi bàn giao công việc cuối cùng, hoàn tất xong xuôi là ông có thể chính thức nghỉ hưu hưởng phúc.
Sáng thứ Hai, trừ những người phải chạy xe ra, những ai ở lại đội vận tải đều có mặt đông đủ, ngay cả người đang trong ca nghỉ cũng tới. Dù sao thì lãnh đạo mới ngày đầu nhậm chức, ai mà chẳng muốn xem mặt mũi ra sao? Nhỡ đâu lãnh đạo mới khó tính thì sao? Việc này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc sắp xếp lịch chạy xe, không chỉ liên quan đến thu nhập mà còn cả tiền đồ sau này. Đội vận tải đã bàn tán xôn xao mấy vòng rồi, giờ sắp được thấy người thật, ai nấy đều rất hào hứng.
“Cường Tử, cậu từng tiếp xúc với đội trưởng mới rồi, cậu thấy anh ấy có dễ tính không?”
Đỗ Cường nhớ lại: “Đội trưởng Thẩm trước đây là quân nhân xuất ngũ, làm việc rất nghiêm túc, có nề nếp, nguyên tắc cũng rất mạnh. Hơn nữa anh ấy hành sự hào phóng, ngoài lạnh trong nóng, rất dễ chung sống.”
“Liệu có nghiêm khắc quá không? Nhảy dù xuống đội vận tải mình, chức vụ trước đây chắc không thấp đâu nhỉ?”
“Chẳng phải trước đó bảo là lãnh đạo đơn vị đặc biệt sao? Thế thì năng lực chắc chắn cực giỏi rồi. Lúc nãy tôi vào cửa thấy bóng lưng từ xa, cảm giác khí thế mạnh lắm.”
“...”
Đội vận tải bàn tán rôm rả. Thẩm Húc và đội trưởng cũ đã bàn giao xong công việc. Sau khi tiễn người đi, anh mới cầm sổ tay, tập hợp mọi người lại chuẩn bị họp ngắn. Sau khi mọi người đến đông đủ, Thẩm Húc đảo mắt nhìn quanh một lượt, đợi tất cả im lặng rồi mới lên tiếng.
“Chào mọi người, tôi là đội trưởng mới, Thẩm Húc. Trước đó vì bị thương nên tôi đã lùi ngày báo danh, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ dốc toàn lực vào công việc của đội vận tải chúng ta...”
Cuộc họp không dài, Thẩm Húc chỉ chọn những ý chính để nói, không có những chuyện rườm rà rắc rối, điểm này khiến mọi người rất thích. Ai mà chẳng ghét lãnh đạo họp hành nói mãi không thôi chứ? Không một ai!
Họp xong, Thẩm Húc về văn phòng của mình. Vừa rồi anh đã nhận mặt sơ qua mọi người, giờ bắt đầu sắp xếp lại hồ sơ mà đội trưởng cũ để lại. Thẩm Húc sắp xếp công việc theo logic của riêng mình, trọng tâm hàng đầu chính là mục đích anh đến đội vận tải: nâng cao thể chất cho các thành viên, có thế thì đội vận tải mới tiến xa hơn được.
Các thành viên ở dưới nhìn lên văn phòng tầng hai, mấy người tụm lại bàn về ấn tượng vừa rồi:
“Tôi thấy đội trưởng mới tuy nhìn nghiêm nghị, nhưng cách sắp xếp trong cuộc họp ban nãy rất ổn, chia ca như vậy công bằng hơn trước nhiều...”
“Không biết cái phương pháp rèn luyện thể chất anh ấy nói bao giờ mới bắt đầu nhỉ. Tôi chưa được chạy đường dài bao giờ, chỉ cần huấn luyện đạt chuẩn là tôi có thể chạy đường dài rồi.”
...
Công việc của Thẩm Húc tiến triển rất thuận lợi, nhưng phía Lục Nhân Nhân thì lại có chút không suôn sẻ.
Sau khi khâu xong chăn, Lục Nhân Nhân trải ra giường xem thử, kích thước vừa vặn. Trải nó lên trên ga giường, buổi tối ngủ sẽ ấm áp hơn hẳn. Cô cầm chìa khóa định sang nhà đại đội trưởng. Lúc này đã mười giờ, sang phụ Vương Linh nấu cơm là vừa đẹp.
Kết quả... vừa ra khỏi cửa đã đụng mặt Lý Ái Anh, không ngờ lại đen đủi như vậy.
Lý Ái Anh nhìn Lục Nhân Nhân, định há miệng nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Bây giờ danh tiếng của người này trong đại đội rất tốt, nếu mình đắc tội với cô ta, về nhà chắc chắn bà già kia (mẹ chồng) lại làm khó mình... Giờ Lưu Quế Hoa đang mang thai, mọi việc trong nhà đều đổ lên đầu thị, nếu còn bị bà già mắng thì việc phải làm còn nhiều hơn nữa.
Hơn nữa, hôm nay thị định bám theo chồng mình để xem dạo này ông ta rốt cuộc đi đâu làm gì.
Vừa đến chân núi đã chạm mặt Lục Nhân Nhân, Lý Ái Anh lườm một cái, định quay người đi thì lại bị cánh cửa đang mở một nửa của Lục Nhân Nhân chắn đường. Lý Ái Anh cảm thấy hình như mình sắp bị cười nhạo đến nơi.
Ngay sau đó, thị thấy góa phụ Tiền đang đi theo sau Thẩm Đại Ca lên núi. Lần này, đầu óc Lý Ái Anh hiếm khi thông minh đột xuất. Sáng sớm tinh mơ lên núi, thị thấy chỉ có một người đi lên trước đó, chính là Thẩm Đại Ca – chồng của thị.
Giờ thì hai người đó kẻ trước người sau cùng vào rừng...
Chương 137: Theo dõi
Lòng Lý Ái Anh hoảng loạn không thôi, nghĩ đến những biểu hiện bất thường gần đây của chồng, thị lờ mờ có một suy đoán... Không thể nào... Nhà mình sao có thể làm ra chuyện đó chứ?
Cắn môi, Lý Ái Anh định nhấc chân đi theo. Lục Nhân Nhân lúc này vừa vặn cầm chìa khóa chuẩn bị ra ngoài, đẩy cánh cửa làm thị lảo đảo.
Lúc nãy để tránh bị Thẩm Đại Ca phát hiện, Lý Ái Anh đã nấp sau cánh cổng sân nhà Lục Nhân Nhân. Khi cánh cửa kia mở ra, nó liền đẩy ngã thị.
Lục Nhân Nhân thầm mắng một câu xui xẻo, cái người này đừng có lại bày trò gì đấy nhé?
Kết quả là Lý Ái Anh chỉ lườm cô một cái rồi lẳng lặng đi lên núi.
Lục Nhân Nhân nhướn mày, đứng ngoài sân nhìn bóng lưng Lý Ái Anh trên con đường mòn lên núi, cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Người này dạo này bận túi bụi ở nhà cũ họ Thẩm, sao sáng sớm thế này đã lên núi rồi?
