Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới Tn70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 169

Cập nhật lúc: 03/01/2026 10:08

Bà ta đang nài nỉ đại đội trưởng cấp cho tờ giấy giới thiệu, nói là muốn đi thăm con gái.

Chẳng những Lục Nhân Nhân không tin, mà ngay cả đại đội trưởng cũng thấy cái dáng vẻ này của bà ta chẳng giống người đang nhớ con chút nào.

"Đội trưởng, nhà tôi vừa phân gia xong, tôi phải đi nói với cái Thanh một tiếng."

Lý do này quá đỗi hợp lý, đại đội trưởng đành phải cấp giấy giới thiệu, nhưng vẫn không quên dặn dò Thẩm lão thái một hồi: chuyện ngày hôm qua không được rêu rao khắp nơi, ngay cả Thẩm Thanh cũng không được nói.

Thế nhưng đại đội trưởng càng dặn thì Thẩm lão thái càng bỏ ngoài tai, nghe đến mức tai sắp mọc kén luôn rồi.

Thấy bà ta cứ trơ ra như khúc gỗ, đại đội trưởng đành hạ giọng: "Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, cả năm tới bà cứ xác định là bao trọn việc dọn chuồng lợn của đại đội đi."

Đến lúc này Thẩm lão thái mới thấy sợ. Trước đây chưa phân gia, bà ta còn có thể sai bảo mấy đứa con dâu làm thay, giờ phân gia rồi, nếu bị phạt... e là chẳng sai khiến được ai nữa.

Bà ta miễn cưỡng ậm ừ một tiếng, cất kỹ giấy giới thiệu, vừa quay người lại thì thấy Lục Nhân Nhân đang đứng ngay sau lưng mình.

Bà ta hừ một tiếng, đi thẳng một mạch, coi Lục Nhân Nhân như không khí...

Chương 148: Chứng minh

Lục Nhân Nhân có chút cạn lời, cái người này đúng là... dù ở thời điểm nào cũng không chịu sửa cái tính ngu xuẩn của mình.

Cứ quậy đi, giờ càng quậy càng tốt, để đến lúc thân thế của Thẩm Húc được phơi bày, sẽ chẳng có ai nghi ngờ tính xác thực của nó nữa. Với những người thiếu kiến thức, rất khó để giải thích cho họ hiểu nhóm m.á.u có thể xác định quan hệ cha con như thế nào.

Đại đội trưởng hơi ngượng nghịu, thấy Thẩm lão thái đúng là... "vô tư" quá mức, mỗi lần bà ta tỏ thái độ ghét bỏ ai là cứ huỵch toẹt ra trước mặt, nhất định phải để đối phương biết rõ mười mươi sự khó chịu của mình mới thôi. So với hạng người "khẩu phật tâm xà" như Thẩm lão gia t.ử thì kiểu người này... ngu ngốc cũng có cái lợi của sự ngu ngốc.

"Nhân Nhân sao lại tới giờ này? Mau vào ngồi đi."

Dạo gần đây Lục Nhân Nhân thường xuyên lên lớp ở đại đội Tiền Tiến, mọi người trong trụ sở đều đã quen mặt. Họ chào hỏi cô một tiếng rồi lại ai nấy bận việc nấy. Đại đội trưởng bảo Lục Nhân Nhân ngồi vào đúng cái ghế Thẩm lão thái vừa rời đi.

"Chẳng phải trước đây bác bảo cháu mang giáo án qua cho bí thư xem sao ạ? Cháu mang qua đây xem có giúp gì được cho mọi người không, tối nay lúc lên lớp bác đưa lại cho cháu là được."

Nói xong, cô lấy cuốn sổ tay trong túi vải đưa cho bí thư.

"Nhân Nhân à, bác đang định tối nay sang nhà lấy, không ngờ cháu lại mang tới tận nơi..."

Tiện chuyện lớp xóa mù chữ, đại đội trưởng và bí thư lại kể thêm cho Lục Nhân Nhân nghe về tình hình ở các đại đội khác. Dịp cuối năm này họ họp hành liên miên, lần nào cũng phải thăm dò phương án làm việc của nhau. Hiện tại, đại đội mình coi như ổn thỏa mọi mặt, chỉ cần đảm bảo từ giờ đến Tết Dương lịch không xảy ra biến cố gì là được.

Lục Nhân Nhân: "..."

Nói thật lòng thì Chủ Nhật này sẽ có một chuyện động trời đấy. Lục Nhân Nhân nhẩm tính thời gian, vừa vặn ngay sau Tết Dương lịch. Thứ Năm là đúng Tết, đây cũng coi như Thẩm lão gia t.ử "đóng góp" cho đại đội rồi.

Tính toán thời gian xong, Lục Nhân Nhân lại bắt đầu sốt ruột không hiểu sao thư hồi âm của anh trai vẫn chưa tới. Còn hơn một tháng nữa là Tết rồi, chẳng biết năm nay anh có được nghỉ phép để sang đây không.

Tại một hòn đảo nọ, Lục Hành Chu vừa bàn giao xong công việc trên tàu với đại đội mới chuẩn bị về ký túc xá. Nghĩ bụng đợt này đi biển dài ngày như thế, chắc thư của em gái đã tới rồi. Bây giờ cha mẹ đã chủ động cắt đứt liên lạc với anh, anh chỉ có thể nắm bắt tình hình gia đình qua thư của em gái.

Ngờ đâu... bức thư lần trước nhận được, cái con bé Lục Nhân Nhân này lại báo tin nó sắp kết hôn. Anh chỉ kịp vội vàng đổi ít phiếu gửi qua làm của hồi môn, kẻo con bé một thân một mình, cha mẹ họ hàng đều không ở bên cạnh lại bị nhà chồng khinh rẻ.

Khi ra chỗ hậu cần lấy thư, đồng đội còn đưa cho anh một kiện hàng lớn. Lục Hành Chu nhìn qua, hóa ra là Lục Nhân Nhân gửi tới... Cái con bé này, vừa mới gả đi mà đã gửi lắm đồ thế này làm gì, không sợ mẹ chồng khó chịu sao.

Vì cấp bậc của Lục Hành Chu đủ cao nên anh được phân một phòng ký túc xá đơn. Mang kiện hàng về phòng, anh chưa vội xem đồ bên trong mà mở thư ra đọc trước.

Đọc xong một lượt, Lục Hành Chu cảm thấy cuộc hôn nhân này của em gái đúng là... trắc trở, nhưng "lửa thử vàng, gian nan thử sức", giờ phân gia ra ở riêng cũng không phải chuyện xấu. Nhất là xem những việc Thẩm Húc làm trong thư, Lục Hành Chu thấy cậu em rể hờ này rất có bản lĩnh, hiện tại tuy nhún nhường nhưng thực chất là để cắt đứt sự đeo bám của nhà họ Thẩm, không hề lỗ. Sau này xây nhà mới, Thẩm Húc lại có công việc, dù ở nông thôn thì cuộc sống cũng chẳng kém ai.

Đọc xong thư, Lục Hành Chu mới nhẹ lòng, lúc này mới có tâm trạng xem những thứ khác: gà hun khói, thỏ hun khói, thịt lợn hun khói... Những thứ này ở ngoài đảo đều là hàng hiếm. Ở đây không có đất đai, không có đồi núi, thức ăn đều trông chờ vào tàu hậu cần đi mua hằng ngày nên rất hạn chế, chỉ có hải sản là nhiều đến mức mọi người trên đảo ăn phát ngán.

Nghĩ ngợi một lát, Lục Hành Chu đem chia chỗ đồ này ra một ít, định nhờ vợ của cấp trên đổi cho ít hải sản khô để gửi về cho em gái ăn đổi vị. Sau đó anh sẽ viết thư báo cho con bé biết, năm nay anh trai nhất định sẽ sang thăm nó, tiện thể đưa thêm ít tiền cho nó phòng thân...

Người ngóng thư không chỉ có mình Lục Nhân Nhân. Lúc Thẩm Húc tan làm có ghé qua bưu điện, chỉ nhận được một mẩu tiền nhuận b.út từ bài đăng của vợ nhỏ, anh tiện tay lĩnh luôn, được một tệ, anh bỏ túi mang về.

Về đến nhà, anh thở dài với vợ: "Chậm chạp quá em nhỉ... Chẳng biết bao giờ mới nhận được thư của nhạc phụ."

Lục Nhân Nhân thấy lạ: "Sao anh lại sốt sắng xem thư của bố em thế?"

Thẩm Húc thở dài: "Chắc là anh sắp phải chạy xe chuyến đầu rồi... chắc sau Tết Dương lịch thôi. Đáng lẽ họ bảo anh đi vào thứ Sáu, nhưng anh đã đổi với người khác rồi. Chủ Nhật là tiệc thọ mà, anh không thể vắng mặt được."

"Vậy là tuần sau anh phải đi công tác à?" Lục Nhân Nhân ngạc nhiên, không ngờ anh lại được cầm lái sớm như thế.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.