Cổ Đại Quý Nữ Xuyên Tới Tn70: Mang Theo Của Hồi Môn Nuôi Con - Chương 76

Cập nhật lúc: 03/01/2026 08:05

“Chị dâu này, chị chưa biết hả? Lúc nãy anh Húc đạp xe qua, chở một bao rõ to, chúng tôi tận mắt nhìn thấy đấy.”

“Thằng Hai nghĩ cái gì không biết? Cha mẹ ruột thì không hiếu thuận, đi cung phụng nhà vợ làm gì? Chắc chắn lại là con sao chổi kia đứng sau xúi giục rồi...” Bà Thẩm vừa đi vừa c.h.ử.i đổng về nhà.

“Bà ấy điên rồi à? Nhà vợ Thẩm Húc cho cả phiếu xe đạp, phiếu máy khâu, thế mà còn không cho người ta hiếu thảo lại?”

“Thẩm Húc về đến giờ chưa được ăn một cọng lá cải nào của bà ta đâu, làm mẹ mà đoạn tuyệt đến thế là cùng.”

“Đừng nói là ăn đồ, đến ngụm nước còn chưa được uống. Cái người này thật là, tôi chưa thấy ai đối xử với con trai ruột như thế bao giờ.”

“...”

Đằng sau bàn tán xôn xao thế nào bà Thẩm chẳng hề hay biết, lúc này bà ta sắp nổ tung vì giận rồi. Bà cảm thấy từ ngày Thẩm Húc về, chuyện gì cũng nghịch ý bà. Trước thì không chịu nộp tiền, giờ lại không hiếu kính mình mà đi hiếu kính nhạc mẫu chưa từng gặp mặt?

Thằng này nghĩ cái gì vậy? Tưởng giờ có bản lĩnh rồi là không cần cha mẹ ruột nữa hả?

Bà Thẩm hầm hầm về nhà, lúc này bà chẳng còn tâm trí đâu mà nhớ đến lời con trai út dặn, chỉ muốn lập tức xông thẳng sang nhà Thẩm Húc để mắng cho đứa con bất hiếu kia tỉnh ra!

Chương 65: Bà Thẩm tặng rau

Vừa về đến nhà, đã thấy ông Thẩm đang ngồi dưới hiên cửa, rít tẩu t.h.u.ố.c chậm rãi. Thấy bà về, mắt ông sáng lên: “Thằng Hoa nói thế nào?”

Hoàn toàn không chú ý đến việc trong nhà còn một người phụ nữ mang thai, chỉ có thể nói Lưu Quế Hoa ở cái nhà này thực sự chẳng có chút tiếng nói nào.

Bà Thẩm nén cơn giận: “Còn nói thế nào nữa? Nó bảo giờ thằng Hai đang xây nhà, mình giúp được gì thì giúp một tay, bảo chúng ta mang ít rau sang, tốt nhất là đưa cho nó ít tiền.”

Ông Thẩm nhíu mày: “Đưa tiền?”

Dù tiền tiết kiệm hiện tại đều là do Thẩm Húc gửi về, nhưng lúc phân gia đã nói rõ là không chia tiền, giờ đưa là đưa thế nào? Tiền trong nhà còn phải để dành cho cháu đích tôn đi học, để mua việc làm cho con trai út, giờ đưa cho thằng Hai... sao mà được?

Ông Thẩm lắc đầu: “Không được, tiền trong nhà làm gì có nhiều thế mà đưa cho thằng Hai. Thằng Hoa còn nói gì nữa không?”

“Nó bảo mang ít đồ sang cho thằng Hai, rau cỏ trong nhà này nọ, còn bảo ông với thằng Cả sang mà giúp một tay.”

Bà Thẩm lộ vẻ không cam lòng, hay nói đúng hơn là bà vẫn chưa thoát khỏi cái ấn tượng về một Thẩm Húc “hiếu thảo ngu ngơ” trước đây. Bà không muốn thừa nhận rằng Thẩm Húc lần này trở về tính tình đại biến, không còn cung kính họ như trước nữa.

“Mang ít rau sang đi, bà xem lấy một ít là được, tranh thủ lúc lát nữa bên đó đang đông người ăn cơm thì bà sang.” Ông Thẩm rít một hơi t.h.u.ố.c. Tiền thì thôi, chứ nắm rau thì nhà vẫn có.

Lão nhà mình đã nói vậy, bà Thẩm đành hậm hực đồng ý, bảo lát nữa sẽ đi.

Lưu Quế Hoa đứng núp sau tường nghe trộm, thầm c.ắ.n môi.

Tối nay Lục Nhân Nhân làm bánh kếp ngũ cốc, nấu canh đậu xanh và xào vài món rau. Ban ngày Vương Linh có giúp làm ít tương ớt, tối nay mang ra ăn kèm, ai nấy đều ăn rất ngon miệng. Chẳng nói đâu xa, cơm nước nhà Thẩm Húc xây nhà lần này thực sự rất t.ử tế.

Và rồi, bà Thẩm xuất hiện...

Thẩm Húc ngồi quay mặt ra cổng nên nhìn thấy đầu tiên: “Mẹ, sao giờ này mẹ lại sang đây?”

Tầm này là lúc tan làm về nhà ăn cơm, còn ai đi thăm thú giờ này nữa? Thật là kỳ quặc.

Bà Thẩm liếc nhìn mâm cơm, mặt cứng đờ lại. Không ngờ đứa con bất hiếu này xây nhà mà ăn uống sang trọng thế, chẳng thèm nghĩ đến việc hiếu kính mẹ già! Nhà bà buổi tối cũng chỉ có ba món mà chẳng có lấy một giọt dầu mỡ.

“Mẹ tranh thủ lúc trời chưa tối mang cho anh ít rau. Anh chị thật là, nhà mình thiếu gì rau mà cứ phải đi mua trên công xã...”

Còn một câu bà Thẩm không nói ra: có tiền đi mua rau thà đưa tiền đó cho tôi còn hơn.

Lục Nhân Nhân và Vương Linh đang ngồi ăn cơm cạnh bếp, nhìn nhau đầy ngơ ngác.

“Mẹ, nhà mình đông người, rau này con không lấy đâu. Bên con vẫn còn rau, nếu thiếu con sẽ sang nhà hái sau.” Thẩm Húc khéo léo từ chối.

Bà Thẩm ngước nhìn con trai mình, lần đầu tiên cảm thấy, anh đã khác thật rồi. Từ ngữ điệu nói chuyện đến khí chất quanh thân đều không còn như xưa.

“Mớ rau này của bà...”

Vương Linh bước lại gần nhìn một cái, thực sự là buồn cười không chịu nổi: “Thím thật là, rau này đã héo rũ ra thế này rồi. Húc mà dùng rau này nấu cơm cho anh Xuân với mọi người ăn thì người làm cũng thấy chẳng thoải mái đâu thím ạ.”

Mấy người ngồi gần đó cũng ghé mắt nhìn, đúng thật, trong cái gùi toàn là rau héo úa, nhìn là biết loại hái xuống để lâu không kịp làm rau khô. Thế mà mang cho con trai?

“Đúng thật này, mang mấy thứ này sang là ý gì chứ... Loại rau này ai mà ăn nổi?” “Cái này thì... tôi cũng chẳng biết thím ấy nghĩ gì nữa.” “...”

Khoảng cách quá gần, dù da mặt có dày như bà Thẩm cũng không nỡ ở lại thêm: “Cái đó... chắc là tôi lấy nhầm gùi rồi, lát nữa tôi mang cái khác sang cho.”

Thẩm Húc trực tiếp ngắt lời: “Mẹ, không cần phiền phức thế đâu. Mẹ trồng được bấy nhiêu rau cũng chẳng dễ dàng gì, đừng mang sang cho tụi con nữa.”

Đối diện với ánh mắt trong veo của Thẩm Húc, bà Thẩm thấy mình không thốt ra được lời nào nữa, lầm lũi đi ra khỏi sân.

Bữa cơm lại khôi phục không khí náo nhiệt, nhưng chuyện này e là sáng mai sẽ lại truyền khắp đại đội cho xem.

“Em bảo mẹ chồng em nghĩ gì không biết, chuyên chọn lúc đông người mang mớ rau héo sang, thật không hiểu nổi bà ấy nghĩ cái gì.”

Lục Nhân Nhân húp một ngụm cháo: “Chắc là nghĩ anh Húc nhất định sẽ nhận lấy thôi. Nhưng chị cũng biết đấy, lần này về... người lớn thực sự đã làm anh ấy tổn thương rồi, giờ anh ấy cũng không muốn làm hòa.”

Cô lén lút "bán t.h.ả.m" (tỏ vẻ đáng thương) một chút.

Vương Linh gật đầu: “Cũng phải, chị chưa thấy ai như thế bao giờ... Thôi không nói nữa, nếu em thiếu rau cứ sang nhà chị mà hái, dạo này đang mùa thu hoạch, ăn không hết cũng phí.”

Lục Nhân Nhân gật đầu cảm ơn, nhưng cô cũng không thực sự có ý định đi hái.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.