Cô Dâu Nhỏ Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ - Chương 4: Ruồng Bỏ
Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:40
Lê Bảo Lộ thấy nhị thẩm xách giỏ ra cửa, lập tức lảo đảo bước ngắn bước dài đi theo, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn bà: "Nhị thẩm, con muốn đi với tổ mẫu."
Mai Thị vừa thấy Lê Bảo Lộ đã chột dạ tránh ánh mắt đi, mặt cứng đờ dỗ dành: "Bảo Lộ ngoan, tổ mẫu ngươi đang ở bờ biển nhặt đồ biển rồi, nếu không buổi tối sẽ không có cơm ăn.
Ngươi ở nhà chơi với các tỷ tỷ ca ca có được không?"
Nàng mới không thèm chơi với Lê Hà và Lê Quân, Lê Bảo Lộ kêu lên: "Nhị thẩm, người cứ cho con đi đi, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, chỉ ngồi trên đất đợi mọi người thôi."
Mai Thị liên tục lắc đầu, tay vô thức xoa xoa cái giỏ, cười gượng: "Không được, bờ biển phong đại, ngươi tuổi còn quá nhỏ, chạy ra đó hóng gió sẽ sinh bệnh mất."
Lê Bảo Lộ liếc nhìn động tác tay của bà, trong lòng càng thêm nghi hoặc.
Mai Thị đã làm chuyện gì có lỗi với nàng mà phải chột dạ đến thế này?
Hai ngày nay Mai Thị đối xử với nàng tốt đến lạ thường.
Ngày ba bữa, hễ Lê Quân có gì là nàng có nấy, thậm chí những thứ Lê Quân không có nàng cũng có.
Tuy thức ăn không bằng lúc phụ mẫu còn sống, nhưng so với Lê Hà và Nữu Nữu thì tốt hơn nhiều.
Mai Thị vốn không phải người rộng lượng, lúc đầu Lê Bảo Lộ còn tưởng bà thương xót nàng tuổi nhỏ mồ côi, mãi đến khi vô tình phát hiện Mai Thị luôn lảng tránh mình, Lê Bảo Lộ mới thấy không ổn.
Quan sát kỹ không khó để nhận ra sự áy náy và chột dạ trên mặt Mai Thị khi đối diện với nàng.
Bà ta đã làm gì mà lại thấy hổ thẹn với mình như vậy?
Lê Bảo Lộ bắt đầu cảm thấy phiền muộn, hiềm nỗi nàng chỉ là một đứa trẻ, lời nàng nói ra tổ mẫu chỉ coi là lời con trẻ, chẳng mấy bận tâm, nếu không nàng đã chẳng bị động đến thế này.
Thấy biểu cảm trên mặt Bảo Lộ không tốt, Mai Thị vừa chột dạ vừa đồng cảm, bèn từ trong n.g.ự.c móc ra một đoạn cam thảo đưa cho nàng, dỗ dành: "Đoạn cam thảo này cho ngươi, ngon lắm đấy.
Ngươi ngoan ngoãn ở nhà chơi, tối về chúng ta sẽ làm cá ngon cho ngươi ăn."
Bảo Lộ im lặng nhận lấy cam thảo, nửa ngày mới nói: "Nhị thẩm, người nói với tổ mẫu là con nhớ bà ấy có được không?"
Mai Thị khó khăn đáp một tiếng "Được", rồi quay người rảo bước rời đi.
Bảo Lộ cầm đoạn cam thảo, ủ rũ cúi đầu về phòng.
Lê Quân đã chạy đi chơi, Lê Hà thì dẫn muội muội nhỏ nhất là Nữu Nữu đi dạo, cả căn nhà chỉ còn lại một mình nàng, An Tĩnh đến phát chán.
Bảo Lộ ngồi một lát rồi nhảy xuống giường, chạy đến trước tủ lật tìm cái Bao Bao nhỏ mà nương nàng đã chuẩn bị từ trước.
Con gái ở làng chài mỗi người đều có một cái túi nhỏ, chuyên dùng để đựng mấy thứ lặt vặt.
Dù Lê Bảo Lộ vốn là một đứa trẻ ngốc nghếch, nhưng phu thê Lê Khang vẫn kiên quyết tin rằng nàng sẽ trở lại bình thường.
Vì vậy, những gì đứa trẻ khác có, họ đều chuẩn bị trước cho nàng, và cái túi nhỏ này cũng thế.
Lê Bảo Lộ tìm cây kéo của tổ mẫu bỏ vào, lại quẹt lấy đá lửa, suy nghĩ một chút rồi lén lút lẻn vào phòng t.h.u.ố.c của tổ phụ, nhặt vài gói t.h.u.ố.c bột bỏ vào, sau đó ra bếp lấy thêm hai cái bánh bao rau dại nhét vào bao...
Bảo Lộ ngồi bệt xuống sàn kiểm kê đồ đạc trong túi, xác định đã thu thập đủ những thứ có thể bảo mạng hiện tại mới thỏa mãn cài khóa túi lại, xách túi giấu vào trong tủ quần áo.
Cứ coi như là phòng bệnh hơn chữa bệnh đi, dù bản thân có đa nghi quá mức thì vẫn tốt hơn là không chuẩn bị gì.
Lê Bảo Lộ đang lom khom nhét túi vào tủ, phía sau bỗng vang lên một giọng nói: "Ngươi đang làm gì đó?"
Lê Bảo Lộ giật thót mình, sợ đến mức ngồi bệt xuống đất.
Ngẩng đầu nhìn lên, thấy Lê Hồng đang đứng ngược sáng ở cửa, biểu cảm trên mặt mờ mịt không rõ đang nhìn nàng.
Lê Bảo Lộ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, cảm giác nguy hiểm bao trùm tâm trí.
Nàng cố gắng tỏ ra Thiên Chân Vô Tà, mở to mắt vui vẻ gọi: "Nhị thúc, người đã về rồi ạ?"
Lê Bảo Lộ đang ngồi đúng vào bóng râm của tủ quần áo, nên Lê Hồng không phát hiện ra sự cứng nhắc của nàng.
Huống hồ đối phương chỉ là một đứa trẻ hơn ba tuổi, thật sự không khiến y phải đề phòng hay coi trọng.
Lê Hồng từ cửa bước đến trước mặt nàng, nhìn xuống từ trên cao rồi hỏi: "Bảo Lộ đang tìm gì thế?"
Lê Bảo Lộ đường hoàng mở tủ ra, chỉ vào đống quần áo xếp gọn gàng bên trong, khoe khoang: "Quần áo đẹp ạ, tổ mẫu nói là nương làm cho con."
Lê Hồng liếc nhìn một cái liền thấy thất vọng, bên trong toàn là đồ của tiểu cô nương, nhìn qua là thấy hết, căn bản chẳng giấu được thứ gì.
Nhưng bảo đại ca và đại tẩu không để lại tiền riêng cho Bảo Lộ thì y không tin chút nào.
Số tiền đó đa phần nằm trong tay nương, nghĩ đến việc mình là con trai duy nhất của nương, số tiền đó sớm muộn gì cũng là của mình.
Nghĩ vậy, Lê Hồng không còn vội vã nữa, còn lộ ra nụ cười dỗ dành Lê Bảo Lộ: "Bảo Lộ có nhớ cha nương không?"
Lê Bảo Lộ mở đôi mắt mờ mịt nhìn y.
Lê Hồng cười bế nàng lên, nói: "Nhị thúc đưa ngươi đi gặp cha nương nhé?
Chỗ họ có đồ ăn ngon, gặp họ rồi ngươi muốn ăn gì thì ăn nấy, sẽ sống rất hạnh phúc."
Đến lúc dầu sôi lửa bỏng, Lê Bảo Lộ ngược lại trấn tĩnh hẳn.
Nàng ôm chầm lấy cổ Lê Hồng, hớn hở hỏi: "Nhị thúc cũng đi gặp cha nương với con sao?"
Nụ cười trên mặt Lê Hồng cứng đờ, nói: "Không, chỉ có Bảo Lộ mới gặp được cha nương thôi."
Bảo Lộ lộ vẻ thất vọng hỏi: "Tổ mẫu cũng không được sao?"
Lê Hồng cười lắc đầu: "Không được, vì cha nương chỉ không yên tâm về Bảo Lộ thôi, nên họ muốn mang Bảo Lộ theo bên mình.
Được rồi, nhị thúc đưa ngươi đi gặp cha nương ngay đây."
Lê Bảo Lộ lại lắc đầu: "Không, con muốn đợi tổ mẫu về, để tổ mẫu đưa con đi."
Sắc mặt Lê Hồng hơi trầm xuống, nheo mắt nhìn nàng, trông rất hung dữ.
Y nói: "Tổ mẫu ngươi không rảnh đưa ngươi đi đâu, Bảo Lộ phải nghe lời, nếu không nhị thúc sẽ nổi giận đấy."
"Vậy con phải đeo cái túi của con theo," Lê Bảo Lộ chỉ vào cái Bao Bao vừa bỏ vào, "con còn muốn tự đi nữa."
Lê Hồng chỉ cảm thấy Lê Bảo Lộ quá phiền phức.
Tuy nhiên, nhà họ Lê nằm ngay giữa làng, nàng mà hét lên một tiếng chắc chắn sẽ có người nghe thấy, còn nếu y bế nàng đang hôn mê đi ra ngoài thì hậu họa khôn lường...
Cân nhắc lợi hại, cuối cùng Lê Hồng vẫn đặt nàng xuống để nàng tự đi ra ngoài.
Lê Bảo Lộ đeo cái túi nhỏ trên lưng, sải đôi chân ngắn cũn cỡn bước đi thong thả, chỉ hy vọng có thể kéo dài thời gian.
Lát nữa nếu gặp được người thì càng tốt, dù không thể cầu cứu thì ít nhất cũng phải thông qua người đó báo tin cho tổ mẫu.
Lê Bảo Lộ trong lòng tính toán đâu vào đấy, thế nhưng suốt dọc đường họ chẳng gặp lấy một bóng người.
Lê Bảo Lộ: "..." Vận khí kém đến mức này, hèn chi kiếp trước bị động đất đè c.h.ế.t.
Lê Hồng: "..." Sớm biết trên đường không có người, y việc gì phải tốn thời gian dây dưa với một đứa trẻ?
Trực tiếp đ.á.n.h ngất rồi vác đi chẳng phải nhanh hơn sao?
Lê Bảo Lộ mở to mắt nhìn cánh rừng phía trước, chỉ ra lỗi sai của Lê Hồng: "Mộ của cha nương không ở đây, ở đằng kia cơ."
Lê Hồng nhướn mày, ngạc nhiên vì Lê Bảo Lộ chỉ mới đi qua một lần mà đã nhớ rõ phương hướng: "Đường này cũng đi qua được, lại còn nhanh hơn."
Lê Hồng không đợi Lê Bảo Lộ nói thêm gì nữa, trực tiếp bế nàng lên đi thẳng vào rừng.
Lê Bảo Lộ phân vân giữa việc hét lên hay không, cuối cùng vẫn quyết định im lặng.
Đã ra khỏi làng rồi, lúc này có hét rách cổ họng cũng chưa chắc có người nghe thấy, ngược lại còn chọc giận Lê Hồng.
Vạn nhất y bực mình đ.á.n.h ngất nàng thì sao?
Lúc này Lê Bảo Lộ đã lờ mờ đoán được y định làm gì.
Liên tưởng đến những lời y nói hai ngày trước, nàng chỉ hy vọng y muốn ruồng bỏ nàng, chứ không phải trực tiếp bóp c.h.ế.t hay dìm c.h.ế.t nàng.
Lê Bảo Lộ ngoan ngoãn tựa vào vai Lê Hồng, nỗ lực ghi nhớ lộ trình y đã đi qua.
Lê Bảo Lộ rất biết thời thế, nhưng không có nghĩa là nàng sẽ khuất phục.
Sự phẫn nộ và nhục nhã khi sinh mệnh nằm trong tay kẻ khác chỉ hiện lên trên mặt thoáng chốc rồi bị nàng đè nén xuống.
Bây giờ nàng không có năng lực nói "Không", nhưng chắc chắn sẽ có ngày nàng được tự làm chủ chính mình.
Dù sao cũng là lần đầu làm chuyện này, đối tượng lại là cháu gái ruột, dù Lê Hồng lòng dạ có sắt đá, tâm lý có mạnh đến đâu thì lúc này lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi, căng thẳng không thôi.
Vì vậy, y không hề nhận thấy một Lê Bảo Lộ đang im lặng quá mức.
Lê Hồng bế nàng lầm lũi đi một quãng đường dài.
Đến khi y hơi bình tĩnh lại thì xung quanh đã toàn là những cây Lâm Mộc cao lớn, lá cây rậm rạp che khuất cả bầu trời, đứng dưới gốc cây hầu như không thấy ánh sáng.
Lê Hồng tự thấy nơi này đã đủ an toàn, bấy giờ mới đặt Lê Bảo Lộ xuống.
Lê Bảo Lộ đứng trên mặt đất, ngẩng đầu mở to đôi mắt tròn xoe, Tĩnh Tĩnh nhìn y.
Lê Hồng gần như chật vật dời tầm mắt, tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, đối với đứa trẻ nhỏ xíu thế này rốt cuộc vẫn không nỡ ra tay.
Nhưng nghĩ đến việc đi lao dịch chín phần c.h.ế.t một phần sống, Lê Hồng cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, nghiến răng nắm lấy cổ Lê Bảo Lộ...
Lê Bảo Lộ tay chân lạnh toát, nhưng vẫn ngẩng đầu nở một nụ cười thật tươi với Lê Hồng, dùng giọng sữa non nớt gọi: "Nhị thúc, con muốn đi tiểu!"
Chút dũng khí vừa gom góp được của Lê Hồng lại tan biến mất một nửa.
Y đứng dậy nhìn quanh quất, thấy trong rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có một hai tiếng trùng kêu.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, y cúi đầu nhìn Lê Bảo Lộ rồi lại nhìn tay mình, hồi lâu mới nói: "Được, nhị thúc đi tìm chỗ cho ngươi, ngươi cứ ở đây đợi nhị thúc, nhị thúc chưa lại thì không được đi lung tung biết chưa?"
Lê Bảo Lộ ngoan ngoãn gật đầu, còn nói: "Nhị thúc phải nhanh lên nhé."
Lê Hồng gật đầu loạn xạ, bỏ mặc Bảo Lộ rồi rảo bước chạy về con đường cũ.
Nơi này cách cửa rừng đã một đoạn rất xa rồi, đừng nói là một đứa trẻ ba tuổi, ngay cả người lớn cũng có thể lạc đường ở đây.
Lê Hồng không xuống tay bóp c.h.ế.t Lê Bảo Lộ được, vậy thì cứ bỏ mặc nàng ở đây đi.
Thế nhưng Lê Bảo Lộ vừa thấy Lê Hồng đi khỏi liền thở phào một hơi dài, ngã bệt xuống đất.
Suýt chút nữa là c.h.ế.t rồi, thật dọa c.h.ế.t nàng mà.
Nàng đưa tay quệt mồ hôi trên trán, đeo cái túi nhỏ lên vai rồi đi theo con đường lúc nãy.
Bình thường một đứa trẻ ba tuổi ngoài việc lạc đường thì chỉ riêng việc ở một mình nơi này cũng đủ sợ đến c.h.ế.t khiếp rồi.
Nhưng ai bảo nàng không cẩn thận mơ thấy kiếp trước, khôi phục lại ký ức chứ, vậy thì có khác gì một người lớn hai mươi sáu tuổi đang ở trong thân xác này đâu?
Lúc nãy nàng vẫn luôn tựa trên vai Lê Hồng để quan sát con đường phía sau, men theo đường cũ mà ra ngoài cũng không khó.
Cái khó là làm sao nàng tránh được độc trùng, rắn rết và mãnh thú trong rừng.
Lúc đến không thấy những thứ đó không có nghĩa là lúc ra sẽ không gặp.
Rừng núi thời cổ đại không giống như thời hiện đại, cứ nhìn những tán cây dày đặc không lọt gió này là biết.
Hơn nữa nàng còn nhỏ thó, một bước chân của nàng chỉ bằng một phần năm bước của Lê Hồng, trước khi trời tối chắc chắn nàng không thể ra khỏi đây.
