Cổ Độc Nam Cương - 3
Cập nhật lúc: 25/06/2026 12:03
Lúc này mới chợt nhớ ra, ta đúng lúc đầy thương xót ấn nàng ta quỳ trở lại.
“Muội muội à, di nương của chúng ta đã nói rồi. Quy củ Tiêu gia là nếu bà ấy chưa uống trà thì không được đứng dậy.”
Ta đưa chén trà nóng vào tay nàng ta, rất có phong thái chính thất mà nói:
“Nếu đã vậy thì quy củ không thể bỏ.
“Cứ quỳ đi, dù sao chén trà này cũng phải đợi di nương uống mới được.”
Đám đại hán phía sau nhìn nhau, ánh mắt phức tạp nhìn mái nhà rồi lại nhìn Tiêu Kỳ.
Lúc này sắc mặt Tiêu Kỳ đã hồi phục đôi chút.
ắn vậy mà lại muốn chọn quả hồng mềm để bóp.
Hắn ra tay cực nhanh, trực tiếp tấn công Tố Nhạc.
Nhưng hình như hắn nhầm rồi.
A Tứ là cao thủ không sai nhưng Tố Nhạc cũng đâu phải nha hoàn bình thường.
Nàng là đồ đệ xuất sắc nhất của Cổ Vương Nam Cương Lưu Lam Diệp.
Một nắm bột cứng người được tung ra, nam nhân lập tức đứng đờ tại chỗ.
Tố Nhạc phủi phủi tay, đôi mắt hạnh tròn xoe.
“Quận chúa, đã nhiều năm rồi không có ai ra tay với nô tỳ.”
Nàng nhỏ giọng nói, trong mắt tràn đầy hưng phấn.
Ta cũng hưng phấn nhìn Tiêu Kỳ.
Đột nhiên nhớ tới một câu hắn từng nói với trưởng tỷ, ta rất muốn trả lại cho hắn.
“Tỷ phu còn nhớ câu ngươi từng nói với trưởng tỷ không?
“Trước thực lực tuyệt đối, mẻ yếu buộc phải cúi đầu phục tùng.
“Năm đó người cúi đầu là trưởng tỷ, vậy giờ đây… tỷ phu có thấy Hưu Ninh ta đang nắm giữ thực lực tuyệt đối hay không?”
4
Lâm di nương bị treo trên mái nhà suốt một ngày.
Ngay cả Tiêu Thái phó đích thân ra mặt cũng không thể đưa bà ta xuống.
Không vì điều gì khác, chỉ vì nha đầu A Tứ kia quá bướng bỉnh, đã nhận ân huệ của di nương rồi, sao có thể vội vàng báo đáp được?
Đó đâu phải phong cách của nàng.
Nàng chuyển một chiếc ghế đá tới, ngồi trước đại sảnh như một con sư t.ử giữ mồi, canh chừng mái nhà.
Cứ thế ngồi mãi đến khi trăng lên đầu cành, ánh trăng rất đẹp.
Nàng lại muốn mời di nương cùng thưởng nguyệt sắc, chân thành vô cùng.
Chỉ tiếc vị di nương kia mặt trắng như tờ giấy, đã chẳng còn vẻ tự tin kiêu ngạo như ban ngày nữa.
Mắt thấy sắp không trụ nổi, thân thể nghiêng xuống sắp rơi khỏi mái nhà nhưng A Tứ đâu phải người dễ đối phó?
Nàng là một cô nương thích giúp đỡ người khác.
Nàng tháo thắt lưng của mình xuống, trói người ta vào đầu mái hiên.
“Thẩm Hưu Ninh, rốt cuộc ngươi có hiểu tôn ti trưởng ấu hay không?”
Sau khi hồi phục, Tiêu Kỳ túm lấy tay áo ta mà tức giận mắng.
Ta nhàn nhạt cười, cười đến mức nước mắt cũng chảy ra.
“Ta không hiểu mà, cả kinh thành này ai cũng biết điều đó.
“Nhưng năm đó trưởng tỷ hiểu, vậy tỷ phu đã cho tỷ ấy được gì?”
Năm đó, lấy quân tình Nam Cương làm uy h.i.ế.p, trưởng tỷ đã quỳ ở nơi này suốt hai canh giờ.
Giọng điệu ngạo mạn của Lâm di nương năm ấy dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Quả nhiên vẫn phải ngang ngược một chút nếu không Tiêu gia bọn họ đã quên mất rồi.
Tước vị của Tĩnh Nam Vương phủ chúng ta là giành được trên lưng ngựa.
5
Sau lần phơi nắng đó, Tiêu phủ yên ổn được một thời gian.
Một nha hoàn lén lút xuất hiện trước cổng viện của ta.
Nàng ta làm bộ vô tình nói với Tố Nhạc rằng tối nay Tiêu Kỳ muốn mở gia yến.
Cái vẻ cố gắng giữ bình tĩnh ấy khiến ta không khỏi nghi ngờ.
Chẳng lẽ những ngày qua ta vẫn chưa đủ ôn hòa nhân hậu sao?
Nếu không thì khi nha đầu đó hỏi ta có đi hay không, sao lại lắp bắp hồi lâu như thế?
Khi ta bước vào gia yến, đại sảnh vốn đang náo nhiệt lập tức rơi vào im lặng.
Đóa bạch liên hoa mặc bộ y phục đỏ của chính thất ta cũng chẳng để tâm, còn rất nhiệt tình khen nàng ta đẹp.
Phía sau Tiêu Kỳ đứng một nam nhân mặc hắc y, trên mặt có một vết sẹo nổi bật.
Ta nhận ra hắn, Quỷ Sa.
Người đứng thứ tư trên bảng xếp hạng sát thủ Thiên Tự.
Hắn là một trợ thủ đắc lực dưới trướng Tề Vương.
Xem đi, phu thê không đồng lòng, phu quân ta đã nhận chủ mới rồi mà lại chẳng nói với ta một tiếng.
Tiêu Kỳ có người chống lưng nhưng dường như cũng chẳng cứng cỏi hơn được bao nhiêu.
A Tứ vừa mới tiến lên một bước, hắn đã theo bản năng lùi về phía sau.
“Phu quân làm sao vậy? Không khỏe sao?”
Ta ân cần hỏi nhưng ánh mắt lại rơi trên người Tiêu Thái phó đang im lặng.
Con hồ ly già ẩn nhẫn nhiều năm ấy vẫn giữ vẻ nho nhã và phong độ.
Ông ta cũng nhìn ta, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc chén sứ mỏng.
Trong đôi mắt lão luyện đầy tính toán lóe lên ánh sáng khó dò.
“Quận chúa gả tới đã lâu, Kinh thành và Nam Cương khác nhau rất nhiều, không biết có quen hay không?”
Ông ta ôn hòa mở lời.
Ta cười cười.
“Đương nhiên là quen. Dù sao phu quân cũng hết mực yêu thương ta mà.”
Nghe vậy thân thể Tiêu Kỳ run lên, có lẽ hắn lại nhớ tới trưởng tỷ, trong mắt hiện lên vẻ kinh hoàng.
Tiêu Thái phó mím môi hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái.
Chỉ trong chớp mắt, mọi người lại trở về dáng vẻ hòa thuận của một gia đình.
Ta thích xem kịch, bèn lười biếng tựa đầu lên vai Tố Nhạc ngồi đợi sóng gió nổi lên.
Quả nhiên sau ba tuần rượu, những kẻ áo đen bất ngờ xuất hiện.
Toàn thân bị hắc y bao phủ, cẩn thận đến mức chỉ để lộ đôi mắt sát khí ngập trời, mục tiêu thẳng hướng về phía ta.
Hóa ra lại là một màn lớn như vậy.
Tố Nhạc đứng dậy còn ta quá lười, chỉ chống khuỷu tay ngồi xem.
A Tứ và Tố Nhạc đứng hai bên bảo vệ ta rồi bắt đầu giao thủ.
Đám người kia cũng thật vô dụng.
Đánh nhau hồi lâu vậy mà không một ai có thể tới gần ta.
Bọn chúng trao đổi ánh mắt với nhau, cố ý hô lớn:
“Rút!”
