Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 147
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:55
Bà Điêu vừa nói vừa thở hồng hộc: "Mặt mũi lão to nhỉ! Đừng nói cái c.h.ế.t của quả phụ Vương không liên quan đến nhà ta, cho dù có liên quan, nhà ta còn phải lo cho hai đứa con nó cả đời à? Dựa vào đâu chứ? Tao thà để vợ thằng Ba đi nông trường cải tạo còn hơn! Tức c.h.ế.t người ta mà!"
Ông cụ Lý vốn đang đan rổ ở nhà chính, nghe vậy ngẩng đầu bất đắc dĩ nói: "Dù sao đó cũng là anh Ba ruột của tôi..."
"Thanh tím cái gì (ý chơi chữ 'thanh' trong Lý Khánh Thanh - tên bác Ba)? Tôi thấy lão ta chính là màu đen! Ông coi lão là anh em, lão có coi ông là người không? Lúc trước phân gia, phần lớn đều để bọn họ chia nhau, phòng Tư chúng ta được cái gì, được cái rắm! Tôi thật là lạ a, hóa ra rắm cũng có thể chia đấy?"
Ông cụ Lý xua tay: "Được được, bà mắng thì cứ mắng, chỉ cần bà vui, sáu anh chị em chúng tôi bà thay phiên mắng cũng được."
Lý Thanh Lê: Không thể ngờ được, hóa ra cha ruột mình là người như thế này?
Để ngăn cản bà Điêu mắng đến hăng say, Lý Thanh Lê kéo bà Điêu hỏi: "Mẹ, bác Ba qua đây hòa giải, nhà chú Khánh Mậu có biết không?"
Bà Điêu vỗ đùi: "Biết chứ sao không biết? Hôm nay bên nhà Lý Thành Công cũng có người đến đấy! Tối qua còn đòi sống đòi c.h.ế.t, làm nửa ngày toàn là diễn trò, kết quả vẫn là đòi tiền! Tao đã bảo rồi, lúc quả phụ Vương chưa c.h.ế.t thì bác cả bác hai chú em chẳng ai quan tâm, người vừa c.h.ế.t cái là đủ loại đầu trâu mặt ngựa nhảy xổ ra! Theo tao thấy ấy, cho dù nhà ta bồi thường tiền thì tiền cũng chẳng rơi vào tay hai đứa nhỏ kia đâu, đảm bảo bị mấy ông bác ông chú nuốt sạch!"
Lý Thanh Lê nghe mà muốn c.h.ử.i thề. Cả nhà này nếu thực sự vì quả phụ Vương mà đối đầu với nhà họ Lý thì còn chấp nhận được. Nếu chỉ mượn cớ quả phụ Vương để tống tiền thì thật sự quá ghê tởm.
Kết quả là, trừ hai đứa trẻ số khổ kia ra, thế mà không có một ai thật lòng quan tâm quả phụ Vương rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào.
Bên ngoài mưa càng lúc càng to. Đám anh Cả Lý lục tục trở về, ai nấy đều ướt như chuột lột. Nghe bà Điêu kể chuyện Lý Khánh Thanh đến nhà hòa giải, họ lại tức đến xù lông nhím.
Cả nhà họ Lý trên dưới một lòng, chỉ có một ý nghĩ: Bảo cả nhà Lý Khánh Mậu cút xéo! Bồi thường tiền? Bồi thường cái b.úa!
Nhưng theo thời gian trôi qua, nhóm bà Điêu lại lần nữa lo lắng —— thời gian đã sắp qua trưa rồi, sao thằng Năm vẫn chưa về?
Cả nhà treo tim chờ đợi đến tận chiều. Khó khăn lắm mưa mới ngớt. Đám anh Cả Lý và Lý Thành Năng xác định Lý Thành Dương mãi không thấy về, chỉ có thể đội nón lá khoác áo tơi lên núi tìm người.
Thôi xong, Đường Nhã Lương Lỗi còn chưa tìm thấy, lại thêm một Lý Thành Năng, thêm một người nữa là đủ một bàn mạt chược rồi.
Nhưng tâm lý người nhà họ Lý vẫn ổn. Thứ nhất ngọn núi nhà họ thực sự không có sói hoang báo gấm gì, thứ hai chú Năm từng đi lính, kỹ năng tự cứu đầy mình, chắc không xảy ra chuyện gì lớn.
Nhưng xảy ra chuyện này, chuyện quả phụ Vương lại bị gác lại.
Lý Thanh Lê vốn dĩ không vội, giờ anh ruột mình mất tích, lúc này cô ở nhà thật sự ngồi không yên. Xác định chân cẳng không có vấn đề gì lớn, cô cũng đi theo các anh chị lên núi tìm người.
Lý Thanh Lê không tìm kiếm khắp núi đồi. Cô biết trong núi lớn có không ít nơi địa thế hiểm trở, hoặc cây cỏ rậm rạp dễ xảy ra chuyện... Những nơi này cô đi lục soát từng chỗ một. Thời gian thoáng cái đã đến chạng vạng tối.
Ngay khi Lý Thanh Lê và vợ chồng anh Tư Lý sắp kiệt sức, họ đi đến một vách núi. Bề ngoài trông có vẻ bình thường, nhưng trước kia Lý Thanh Lê hái mâm xôi bên vách núi, tình cờ phát hiện dưới vách núi khoảng 3 mét có một hang động nhỏ.
Lý Thanh Lê và mọi người vừa đến bên vách núi, Lý Thành Dương dưới vách núi đã nghe thấy tiếng động, lên tiếng gọi người.
Lý Thanh Lê và anh Tư Lý tốn bao công sức, cuối cùng trước khi trời tối hẳn cũng kéo được Lý Thành Dương cùng với Đường Nhã đang nằm trên lưng Lý Thành Dương lên.
Lý Thanh Lê bật đèn pin, nhìn Lý Thành Dương quần áo lành lặn, lại nhìn Đường Nhã quần áo rách rưới, người ngợm bẩn thỉu trên lưng Lý Thành Dương, hỏi: "Anh Năm, sao anh cũng ngã xuống thế? Anh chẳng phải tuyên bố mình thân thủ nhanh nhẹn, tay không leo núi là chuyện nhỏ sao?"
Trên khuôn mặt lấm lem của Đường Nhã đột nhiên thoáng qua một tia xấu hổ.
Biểu cảm của Lý Thành Dương cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng không nói nhiều: "Chuyện này không quan trọng. Thanh niên trí thức Đường Nhã nói sáng hôm qua cô ấy gặp chị dâu Hai Vương ở rừng trúc ngoài ký túc xá thanh niên trí thức. Lúc đó chị dâu Hai Vương xảy ra tranh chấp với Lương Lỗi, cho nên chuyện chị dâu Hai Vương xảy ra không liên quan đến chị dâu Ba, chị dâu Ba trong sạch."
