Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 16
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:36
"Lại còn nữa, bản thân em ăn nhiều thì thôi đi, em còn mang đồ ăn thức uống cho người ngoài. Bọn anh không cho thì em bảo bọn anh coi thường bạn bè em, mắt chỉ thấy lợi lộc! Tự em nói xem, Vương Húc Đông với con bé Hoàng Quảng Linh kia ăn của nhà ta bao nhiêu đồ? Kết quả thì sao, người ta có thật lòng với em không?"
"..."
Màn phê phán này của mấy anh em Lý không thể nói là không sắc bén, quả thực là ném mặt mũi Lý Thanh Lê xuống đất mà giẫm đạp qua lại.
Một trận hỏa khí phát tiết ra, trong lòng bọn họ dễ chịu hơn chút, dừng miệng lại, cũng đều chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón cơn thịnh nộ như mưa rền gió dữ cùng màn khóc lóc om sòm của Lý Thanh Lê.
Thế nhưng ngoài ý muốn là, Lý Thanh Lê cũng không hề nổi trận lôi đình hay khóc lóc không thôi như bọn họ dự đoán.
Lý Thanh Lê cười lạnh trong lòng. Tóm lại chẳng phải là sáu trong tám chữ đ.á.n.h giá về cô trong tiểu thuyết: "Vừa lười vừa béo, vừa ngu vừa xấu" đó sao? Chỉ còn thiếu một chữ "xấu xa" nữa thôi.
Nói thật trong lòng cô áp lực không lớn như vậy. Lười, là thường tình của con người. Béo, cô lại không ăn gạo nhà người khác. Ngu, trước mắt cô chưa phạm sai lầm gì không thể tha thứ. Xấu xa, cô chưa từng hại bất kỳ ai.
Quan trọng nhất là, nói cho cùng cái sự lười, béo, ngu, xấu này chẳng phải đều do tác giả tiểu thuyết gán cho cô sao? Cũng giống như những khuyết điểm của cha mẹ, anh chị, cháu chắt cô cũng đều là thiết lập của tác giả, ai cũng không có quyền lựa chọn.
Cho nên có gì mà phải giận? Cùng làm cực phẩm trong tiểu thuyết, Lý Thanh Lê đối với cha mẹ anh chị mình chỉ có sự đồng cảm của những người cùng cảnh ngộ. Nói trắng ra mọi người đều là công cụ để vả mặt do tác giả thiết kế ra, tính cách không cực phẩm thì sao gây chuyện, sao thúc đẩy cốt truyện phát triển, sao làm nền cho sự tài giỏi và vĩ đại của nhân vật chính được chứ?
Mục đích chính của buổi họp tối nay là gì? Chính là để cha mẹ, anh chị, cháu chắt cô nhận thức được khuyết điểm của bản thân, làm bước đệm cho việc cô thúc giục họ thay đổi sau này, không đến mức quá đường đột, cũng chính thức mở màn cho công cuộc cải tạo cực phẩm nhà họ Lý.
Đám anh Ba Lý hoảng sợ phát hiện, cô em gái ương ngạnh ngang ngược không nói lý lẽ nhà mình sau khi bị bọn họ châm chọc mỉa mai một hồi, thế mà phá lệ không khóc không nháo. Không chỉ có thế, trên mặt cô còn nặn ra một nụ cười "mưa thuận gió hòa".
"Các anh các chị, còn gì nữa không? Có lời nào cứ việc nói ra hết đi, em gái đảm bảo không giận đâu." Giọng nói nhẹ nhàng êm ái.
Đám người anh Ba Lý: "..." Eo ôi ~ sợ quá!
Lý Thanh Lê nhịn được, nhưng bà Điêu lại không nhịn được. Bà cầm chiếc đế giày run rẩy chỉ vào đám anh Ba Lý: "Giỏi lắm! Mấy thằng súc sinh vô lương tâm này, tao coi như công cốc nuôi chúng mày! Lúc trước là đứa nào nói trong nhà chỉ có một đứa em gái, sủng một chút chiều một chút thì làm sao? Bây giờ thì sao, từng đứa một chê Tiểu Lục cái này không tốt cái kia không hay, chỗ này cần sửa chỗ kia cần sửa, không thì không ai thèm! Tao phi! Tiểu Lục của tao chỗ nào không tốt? Lười một chút à, tao chiều đấy! Béo một chút à, cha mẹ nó còn chưa c.h.ế.t đâu, tao thích cho nó ăn đấy! Ngu à, ai bảo Tiểu Lục ngu, nó đây là đơn thuần không có tâm cơ, bị người ta lừa đó là do cái thế đạo này quá hiểm ác! Đều là lỗi của người khác! Tóm lại, Tiểu Lục nhà tao chính là cô gái tốt nhất cái Công xã Xuân Thủy này, cho dù ghét bỏ nó cũng không đến lượt chúng mày, cút hết sang một bên cho bà!"
Lý Thanh Lê rưng rưng nước mắt nhìn mẹ mình: "Mẹ, nhà mình chỉ có mẹ là người tinh mắt nhất, hiểu con nhất!"
Những người khác: "..." Mẹ vui là được rồi.
Lý Thanh Lê đổi giọng: "Nhưng mẹ thương con như vậy, tin tưởng con như vậy, thì con càng không thể làm mẹ khó xử. Cho nên con quyết định, từ ngày mai con sẽ cùng các anh ra đồng làm việc mỗi ngày." (Làm việc nhàn hạ cũng là làm việc mà).
"... Việc nhà con cũng sẽ từ từ học theo." (Có học được hay không thì khó nói lắm).
"Còn chuyện ăn nhiều, con ăn của cha mẹ con, béo hay không con vui là được, người khác không quản được!" (Cứ phải ăn đấy, tức c.h.ế.t các người!)
Vốn dĩ cô còn định giao nộp số tiền cướp được từ Hoàng Quảng Linh để sung công quỹ, nhưng giờ cô không vui nữa rồi! Hôm nào rảnh rỗi đi trấn trên mua thịt, mua vải may quần áo mới, chỉ ba người cô và cha mẹ tiêu xài, tức c.h.ế.t bọn họ!
Nói xong cô quay đầu lại nhìn đám anh Ba Lý: "Các anh các chị, mọi người nói em làm thế có đúng không?"
Mấy anh em đã bị một loạt thao tác của Lý Thanh Lê làm cho ngẩn tò te, theo bản năng gật đầu: "Ừ ừ ừ, đúng đúng đúng..."
Lý Thanh Lê mỉm cười, hai lúm đồng tiền bên khóe miệng rạng rỡ hết mức: "Vậy các anh chị, các cháu, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta cùng nhau cải tạo thật tốt nhé!"
