Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 164
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:57
Kiếp trước cô rốt cuộc đã làm chuyện gì thương thiên hại lý vậy? Trong tiểu thuyết thì là cực phẩm, là vai phản diện, sống không quá 30 tuổi đã ngỏm củ tỏi. Hiện giờ dù cô có tâm sửa đổi, nhưng đường tình duyên vẫn gập ghềnh như vậy. Không có tra nam Vương Húc Đông thì lại có tên ch.ó má Phó Bạch...
Hu hu hu... Ngoài việc có một vẻ ngoài tinh xảo ai cũng ngưỡng mộ, cô còn có cái gì tốt không?
Nếu ông trời cho cô cơ hội chọn lại lần nữa, cô thà... Thôi, vẫn là chọn nhan sắc đi, đàn ông là cái thứ mà ch.ó cũng chẳng thèm!
Đến khi Lý Nhị Nha ăn xong cơm tối, rửa mặt xong xuôi lên giường, mắt Lý Thanh Lê vẫn mở thao láo. Lý Nhị Nha chần chừ một chút trước bàn ba ngăn, lấy ra một thứ rồi cúi đầu đi về phía Lý Thanh Lê.
"Cô Út, cháu, cháu hôm nay nhặt được một tờ phiếu đường, cho cô Út này?"
Lý Thanh Lê đổi tư thế ngủ, uể oải nói: "Cho mẹ cháu đi, cô không cần."
Lý Nhị Nha đứng sau lưng cô luống cuống một lúc, cứng đờ rụt tay về: "Vâng..."
Lý Nhị Nha đợi một lát, thấy Lý Thanh Lê hoàn toàn không có ý định quay người lại mới tắt đèn pin, chậm rãi bò lên giường. Ngồi xuống rồi, nó mím môi, ấp úng nói: "Cô Út, mai cháu có thể về ngủ với bố mẹ cháu không, mẹ cháu m.a.n.g t.h.a.i em trai vất vả, cháu ở đó còn có thể chăm sóc mẹ."
Trong bóng tối truyền đến tiếng "Ừ" không chút cảm xúc của Lý Thanh Lê.
Lý Nhị Nha thở phào nhẹ nhõm, kéo chăn nằm xuống.
Lý Thanh Lê cũng không biết tối qua mình ngủ lúc nào, sáng dậy chỉ thấy bụng đói meo, lên bàn ăn liền tù tì hai bát cơm độn và một bát cháo bí ngô già. Ăn xong nằm trên ghế tre xoa bụng, vẻ mặt thỏa mãn.
Còn những chuyện hôm qua, không vui thì không nghĩ nữa, đời người ngắn ngủi, hà tất tự tìm phiền não? Tiền, quyền, nhà, phiếu, địa vị, nhan sắc... Dục vọng nhu cầu của con người đủ loại, có mấy ai được như ý nguyện?
Cô còn chưa biết mình sống được bao lâu đâu, vui vẻ một ngày là lãi một ngày, buồn bã một ngày là lỗ một ngày. Không cần thiết, vui vẻ là được.
Phó Bạch gì đó, tên đàn ông mắt mù, cút sang một bên đi!
Thế là người nhà họ Lý kinh ngạc phát hiện, con gái/em út/cô út của họ tối qua còn hờn dỗi, hôm sau đã như người không có việc gì, tinh thần phấn chấn, còn ăn một hơi ba bát to, nhìn đâu giống người đang tâm trạng không tốt?
Điểm người nhà họ Lý khâm phục nhất ở cô chính là sự vô tư lự, người bình thường không đạt được cảnh giới này của cô.
Lý Thanh Lê nói không giận là không giận. Sáng đi làm nghe nói mai chia lương thực vụ thu, tâm trạng càng tốt hơn. Chiều nghe bà Điêu nói lá thông trên núi đang nhiều, cô không chút do dự xin nghỉ nửa ngày, gánh đòn gánh và cầm cào đi lên núi cào lá thông.
Đợt này không mưa, lá thông trên núi khô vàng rơi đầy đất, cào về nhóm bếp cực kỳ đượm lửa, tốt hơn nhiều so với rơm rạ hay thân ngô. Lý Thanh Lê đợt này là chủ lực nhóm bếp, việc cào lá thông là trách nhiệm không thể chối từ.
Người có cùng ý tưởng với bà Điêu không ít, cho nên mấy ngọn núi gần đó lá thông đều bị cào sạch. Lý Thanh Lê không muốn tay không mà về, dứt khoát đi đến ngọn núi xa hơn một chút, tiện thể tìm nấm trong bụi cỏ, mang về nấu canh trứng nấm, rắc tí hành hoa, thêm món cho mình, chẹp...
Lý Thanh Lê cặm cụi cào lá thông, trong lòng nghĩ đến chuyện ăn uống, làm việc như vậy hầu như không thấy mệt vì quên khuấy mất.
Lý Thanh Lê cào từ đầu núi này sang đầu núi kia, bất tri bất giác hai cái sọt tre đã đầy ắp. Thấy thời gian còn sớm, cô xách cái cào đi tìm nấm quanh đó. Đang tìm thì bị một đôi bàn tay to lặng lẽ bịt miệng lại.
Nơi rừng núi hoang vu này, lúc cô đến ngoài tiếng thông reo rì rào thì chẳng có tiếng động nào khác, đột nhiên bị người ta bịt miệng, cô sợ đến tim đập thình thịch, không chút suy nghĩ liền điên cuồng giãy giụa.
"Ưm ưm..."
"Đừng kêu, là anh đây!" Một giọng nam quen thuộc vang lên nhỏ bên tai cô.
Lý Thanh Lê nghiêng đầu liếc mắt nhìn, vừa vặn chạm phải ánh mắt Lý Thành Dương.
Lý Thành Dương buông tay ra, đồng thời đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu, cẩn thận từng li từng tí nói: "Bé mồm thôi, Lương Lỗi đang trốn ở gần đây, em dọa người ta chạy mất thì xem anh xử lý em thế nào!"
Lý Thanh Lê vội mím môi xua tay, ra hiệu mình đã biết.
Lý Thành Dương không có thời gian để ý đến cô, phất tay một cái, trong bụi cỏ xung quanh thế mà lại nhô lên bảy tám người. Họ chạm mắt với Lý Thành Dương rồi tiếp tục đi về phía trước.
Màn kịch hay thế này sao Lý Thanh Lê có thể bỏ lỡ? Cô rón rén đi theo sau. Lý Thành Dương thấy động tác của cô cẩn trọng thì chỉ trừng mắt một cái, không có thời gian đôi co với cô.
Nhóm Lý Thành Dương đi theo dấu vết trên mặt đất, cuối cùng đến một cái khe núi ở lưng chừng núi. Lý Thành Dương bảo Lý Thanh Lê dừng lại ở đây, những người khác nhẹ nhàng mò mẫm đi xuống.
