Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 18
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:36
"Hành vi như thế của bọn họ là đầu cơ trục lợi, làm tổn thương tình cảm đồng chí, phá hoại đoàn kết nhân dân, rõ ràng là phần t.ử xấu!"
"Anh Ba, em là em họ ruột của anh, bọn họ đối xử với em như vậy, có từng để anh vào mắt không? Anh nhất định phải làm chủ cho em!"
Ngày hôm qua trải qua quá nhiều chuyện, đến lúc đêm khuya thanh vắng, trong lòng Lý Thanh Lê lại thấy khó chịu. Nghĩ đến việc chỉ trong một ngày mình mất đi một người bạn và một đối tượng dự bị, cảm giác đó thật sự là một mảnh chân tình đem cho ch.ó ăn, sau đó ỉa ra thành một đống phân, không nỡ nhìn!
Cô không thoải mái, người khác sao có thể thoải mái được? Hoàng Quảng Linh coi cô như đồ ngốc mà lừa gạt, bỏ ra chút tiền rồi nhỏ hai giọt nước đái ngựa là xong chuyện à? Vương Húc Đông ăn của cô uống của cô, còn lừa đi một mảnh trái tim thiếu nữ của cô, đ.á.n.h một trận là xong sao?
Tuyệt đối không thể! Cô cần phải hung hăng xả cơn ác khí này! Để cho hai kẻ l.ừ.a đ.ả.o kia nếm thử thế nào là lửa giận đến từ bà cô em chồng cực phẩm!
Tuy nhiên chuyện Hoàng Quảng Linh viết nhật ký và tàng trữ sách cấm cô không vạch trần ra ngoài. Thứ nhất là vì hôm qua cô sợ Hoàng Quảng Linh c.ắ.n ngược lại nên không lấy đi sách cấm, loại người tinh ranh như Hoàng Quảng Linh tuyệt đối đã tiêu hủy hai cuốn sách đó rồi, có thể nói là c.h.ế.t không đối chứng.
Thứ hai, cô cảm thấy không cần thiết. Dựa theo tiểu thuyết viết, cái thời kỳ đặc thù này sớm muộn gì cũng qua đi, đúng sai khó nói, cô hận Hoàng Quảng Linh nhưng không cần thiết phải trả thù cả nhà cô ta.
Thứ ba sao, đương nhiên là cô muốn giữ lại cuốn nhật ký, nó sẽ giống như một con d.a.o ngày ngày treo trên đỉnh đầu Hoàng Quảng Linh, khiến cô ta ngày ngày nơm nớp lo sợ, đêm đêm trằn trọc khó ngủ, còn không thể không nhẫn nhịn, xin tha lấy lòng cô...
Nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi! Thật hả giận!
Còn về Vương Húc Đông, cô đảm bảo, kết cục của hắn chỉ có t.h.ả.m hơn chứ không kém.
Hai người bắt nạt cô trước, cũng đừng trách cô trả thù. Cô chỉ là không chịu được ấm ức, bụng dạ hẹp hòi một chút mà thôi.
Trong tiểu thuyết cô là cực phẩm, là vai phản diện, cho nên muốn thay đổi kết cục bi t.h.ả.m của mình thì không thể ngáng đường anh Năm, nhưng đối với những người khác, cô lại chẳng cần thiết phải nhẫn nhịn!
Cô chính là cực phẩm được chính tay tác giả tiểu thuyết nhào nặn và đóng dấu cơ mà!
Cha của Lý Thành Năng là Lý Khánh Hậu và ông cụ Lý là hai anh em ruột, nhưng vì quan hệ với bà Điêu nên hai nhà quan hệ không tốt lắm, hầu như không mấy khi qua lại. Nhưng quan hệ huyết thống vẫn sờ sờ ra đó, Lý Thành Năng đương nhiên thiên vị cô em họ này hơn.
Lý Thành Năng nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày rậm rạp, lạnh lùng nói: "Con bé Hoàng Quảng Linh và thằng Vương Húc Đông này quá quắt thật, đặc biệt là thằng Vương Húc Đông! Lê Tử, việc này em muốn anh họ giải quyết thế nào? Viết báo cáo gửi lên công xã, công khai phê bình, xin lỗi bồi thường, hay là làm sao?"
Lý Thanh Lê đã nghĩ kỹ từ trước, mở miệng nói: "Anh Ba, tuy bọn họ có lỗi với em, nhưng em lại không nỡ nhìn bọn họ rơi vào kết cục thê t.h.ả.m, cho nên thôi khỏi báo lên công xã, cũng đỡ để cả công xã biết chuyện, em mất mặt lắm. Nhưng lời xin lỗi của bọn họ em cũng chẳng thèm! Chi bằng thế này, anh Ba cứ phân cho bọn họ việc nặng nhất trong đội, như vậy không chỉ có thể giáo d.ụ.c bọn họ, cũng là vì đội sản xuất chúng ta làm cống hiến, anh nói xem như vậy có được không?"
Lý Thành Năng hồ nghi: "Như vậy là được rồi á?" Thế này không giống tác phong của em họ hắn nha.
Lý Thanh Lê không chút nghĩ ngợi: "Đương nhiên là không được!"
Lý Thành Năng: "..." Anh biết ngay mà.
Tác giả có lời muốn nói: Cực phẩm thì phải có dáng vẻ của cực phẩm chứ ~
Lý Thanh Lê nhìn biểu cảm "một lời khó nói hết" của ông anh họ, hất cằm lên, đúng lý hợp tình nói: "Em cũng không cần mấy lời xin lỗi hão huyền giả tạo kia đâu, em chỉ cần chút thực tế thôi. Sau vụ thu hoạch vụ thu, lúc chia lương thực, em muốn chia phần của bọn họ. Hoàng Quảng Linh đã đưa tiền cho em rồi nên thôi, còn Vương Húc Đông, em muốn lấy một trăm cân lương thực của hắn, chỉ lấy gạo tẻ gạo nếp thôi nhé, ngô, khoai lang đỏ, đậu đỗ em đều không cần!"
Cô thật là một cực phẩm biết giảng đạo lý, có uy tín và đầy tình thương mà. Xem đi, trừ việc làm Hoàng Quảng Linh chịu chút mệt nhọc ra, cô đâu có đòi lương thực của cô ta đâu.
Lý Thành Năng dở khóc dở cười: "Mọi năm đội sản xuất chúng ta mỗi người cũng chỉ được chia khoảng 300 cân lương thực, tính cả ngô và khoai lang đỏ trong đó. Em mở miệng đòi một trăm cân gạo tẻ, em làm thế thì sang năm thằng Vương Húc Đông sống thế nào?"
