Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 20
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:36
Còn đám trẻ con, Lý Đại Bảo và Lý Đại Nha không đi học thì ra đồng cấy mạ kiếm công điểm, đám Lý Nhị Nha thì vẫn đang đi học.
Cả gia đình đâu vào đấy ai làm việc nấy, không ai chú ý tới Lý Thanh Lê ra đồng từ lúc nào.
Công việc hôm nay của Lý Thanh Lê vô cùng nhàn hạ, gần như chính là một chân tuần tra. Cô đi dạo khắp nơi trên đồng ruộng, thấy bông lúa rơi vãi thì nhặt lên, chủ yếu vẫn là giám sát xem có ai lười biếng, trộm mạ, trộm lúa, trộm phân... hay không.
Như mọi khi, anh Tư Lý làm được một lát liền tìm lý do lười biếng. Lúc thì muốn đi vào rừng cây đi vệ sinh, lúc thì khát nước uống ngụm nước, lúc thì mệt quá thở dốc, lúc thì tâm tình không tốt cần bình phục một chút. Tóm lại lý do muôn hình muôn vẻ, mỗi lần rời đi ít nhất hai mươi phút.
Anh em nhà họ Lý biết tính lão Tư là thế, "con lừa lười lắm cứt đái", mặc kệ là đái thật hay đái giả, bọn họ làm anh em chỉ có thể tận lực giúp đỡ che giấu.
Anh Tư Lý quen cửa quen nẻo đi tới nằm xuống một tảng đá lớn dưới bóng cây. Hắn chọn chỗ này cực khéo, trên có bóng cây che nắng, nằm trên tảng đá lớn mát lạnh vô cùng. Cây cối xung quanh không cao cũng không thấp, vừa vặn có thể che khuất hắn, nhưng tầm nhìn lại thoáng đãng, lỡ bị phát hiện cũng có thể kịp thời chạy về, thật là một nơi lý tưởng để trốn việc.
Anh Tư Lý định như mọi khi: nằm nghiêng trái năm phút, nằm nghiêng phải năm phút, nằm ngửa năm phút, cuối cùng nằm sấp năm phút, như vậy toàn thân đều được mát mẻ một lượt, quay về làm việc là vừa đẹp.
Anh Tư Lý than thở một tiếng nhắm mắt dưỡng thần, năm phút sau đổi sang nằm nghiêng phải.
"Anh Tư, nằm có thoải mái không?" Giọng nữ lọt vào tai thanh thúy, xuất quỷ nhập thần vang lên ngay phía trên đầu anh Tư Lý.
Anh Tư Lý sợ tới mức giật b.ắ.n mình, trong nháy mắt bật dậy từ tảng đá lớn, nhìn thấy em gái mình thì kêu "Ái da" một tiếng ôm lấy n.g.ự.c.
"Em út, lần sau đừng có thình lình xuất hiện như thế, dọa c.h.ế.t người ta đấy!"
Lý Thanh Lê trong tay cầm một cọng rơm quay quay, bất mãn nói: "Anh Tư, em đều đi làm rồi, sao anh còn chạy ra đây lười biếng? Chúng ta không phải đã nói rõ rồi sao, cùng nhau cải tạo thật tốt, cùng nhau tiến bộ cơ mà?"
Anh Tư Lý đ.á.n.h giá Lý Thanh Lê từ trên xuống dưới, thấy cô đội mũ rơm, trên mặt có mồ hôi nhưng cơ bản vẫn sạch sẽ, ống quần tuy xắn lên nhưng không dính bùn đất gì, chỉ có giày là bẩn một chút.
"Cái này mà em gọi là đi làm á?"
"Anh họ Ba phân công cho em việc giám sát người khác làm việc, sao lại không phải là đi làm?"
Anh Tư Lý gối hai tay sau đầu nằm xuống lại, vắt chéo chân, dùng giọng điệu lười biếng dụ dỗ cô: "Em út, ở chỗ anh Tư thì em đừng có giả bộ nữa, anh còn lạ gì em? Kìa, bên kia còn một tảng đá trống, chúng ta cùng chợp mắt một lúc đi..."
Tác giả có lời muốn nói: Hai anh em "sờ cá" (trốn việc), một người cũng không thể thiếu ~
Lý Thanh Lê ngồi xuống bên cạnh anh Tư Lý, chằm chằm nhìn anh trai một lúc, rồi đột nhiên thở dài thườn thượt: "Anh Tư à, thật ra tâm trạng của anh em hoàn toàn có thể hiểu được. Sáng nay trời còn chưa sáng em đã phải dậy, anh biết cảm giác đầu tiên khi em mở mắt ra là gì không? Là sống không bằng c.h.ế.t đấy! Anh nói xem ông trời sao mà bất công thế, anh Cả anh Hai bọn họ vừa tháo vát vừa chăm chỉ, còn hai anh em mình, sáng sớm rời giường mà cứ như ra chiến trường, người ta đi làm thấy nhẹ nhàng, còn hai đứa mình thì như xuống địa ngục. Tối đến người ta vừa đặt lưng đã ngủ, hai đứa mình ngáy vang trời... Khổ nỗi là không chăm chỉ nổi chứ lị!"
Anh Tư Lý nghe mà lòng đầy xúc động, hai anh em ăn ý cùng nhau thở dài sườn sượt như bản nhị trùng tấu.
"Em út, chuyện này không thể trách chúng ta được. Anh cảm thấy ấy à, kiếp trước chắc chắn hai anh em mình là heo con được người ta nuôi trong chuồng, cơm bưng nước rót hầu hạ tận răng, chẳng phải làm gì cả, cho nên kiếp này mới lười như thế! Là trời sinh rồi, hết cách!"
Gân xanh trên thái dương Lý Thanh Lê giật giật, nhưng cô vẫn cố gắng duy trì nụ cười. Tức thật chứ!
"Anh Tư, chúng ta không thể tự sa ngã như vậy được! Anh biết không, sáng hôm qua em gặp một cơn ác mộng cực kỳ đáng sợ. Trong mơ các anh trai chia gia tài ra ở riêng, anh Năm có bản lĩnh kiếm được tiền, từ nhỏ anh ấy thân với anh nhất nên muốn dắt anh theo cùng kiếm tiền. Nhưng anh lười biếng không chịu đi, cứ khư khư giữ lấy mảnh đất nhà mình. Về sau anh Năm có tiền đồ kiếm được tiền lớn, còn anh thì chẳng có cái gì, đến tiền học phí cho cháu trai cháu gái cũng không gom đủ, làm lỡ dở cả tương lai của mấy đứa nhỏ!"
Anh Tư Lý gối đầu lên cánh tay, cười như không cười nhìn cô: "Còn kiếm được tiền lớn cơ à? Bây giờ làm gì có thể kiếm được tiền lớn? Anh Năm mày còn đang ở trong quân đội kia kìa! Con nhóc ngốc này còn tưởng giấc mơ là thật..."
