Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 218
Cập nhật lúc: 06/02/2026 07:06
Lý Thanh Lê tâm thái tốt, tổ trưởng tâm thái cũng tốt, nhưng không có nghĩa là người khác cũng coi như không có chuyện gì. Mỗi lần tan tầm về ký túc xá, nhóm người cầm đầu là Đinh Khiết đều âm dương quái khí, chỉ ch.ó mắng mèo, châm chọc mỉa mai, trong tối ngoài sáng đều mắng Lý Thanh Lê là đồ ngu ngốc.
Hôm nay, Lý Thanh Lê quyết định phải dạy dỗ mấy con rệp này một trận ra trò.
Quả nhiên, tối nay Lý Thanh Lê tan làm về ký túc xá, Đinh Khiết và Uông Diễm Linh - cặp bài trùng hồ bằng cẩu hữu này nhìn thấy Lý Thanh Lê như được tiêm m.á.u gà, lại tỉnh táo hẳn lên, bắt đầu chế độ châm chọc mỉa mai.
Trong ký túc xá, Lý Thanh Lê tùy ý cầm hộp cơm đổ nước sôi vào, bưng hộp cơm thổi thổi. Lúc này Đinh Khiết đang ngồi đầu giường thong thả sửa móng tay bắt gặp ánh mắt của Uông Diễm Linh ở giường dưới đối diện, hai người phát động đợt tấn công đầu tiên trong ngày.
"Sao thế này, bàn của tôi sao lại ướt hết thế?" Đinh Khiết bỗng nhiên ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm mặt bàn, khuôn mặt tinh xảo vì vẻ khắc nghiệt mà giảm đi mấy phần nhan sắc.
Uông Diễm Linh nháy mắt đã hiểu, lập tức bắt kịp nhịp độ của Đinh Khiết, ra vẻ kinh ngạc chỉ vào hộp cơm nhôm trong tay Lý Thanh Lê, khẳng định chắc nịch: "Lê Tử, là hộp cơm nhôm của cô bị rò nước chứ gì? Không phải tôi nói đâu, Lê T.ử à, cái hộp cơm rách nát như thế, đổi là tôi thì tôi đã sớm vứt cho bà tôi mang về quê cho súc sinh ăn rồi, cô còn giữ lại làm gì thế?"
"Diễm Linh, cậu cũng đừng làm khó người khác, không thấy quần áo trên người cô ta toàn miếng vá à, đâu giống công nhân xưởng dệt chúng ta, ngược lại giống mấy kẻ bên ngoài..." Câu sau Đinh Khiết không nói hết, chỉ cười không nói, liếc mắt nhìn Uông Diễm Linh đầy ẩn ý sâu xa.
Ký túc xá lại rơi vào sự im lặng xấu hổ, tĩnh mịch đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, chỉ có tiếng cười ý vị không rõ của Đinh Khiết và Uông Diễm Linh vang lên ch.ói tai.
Năm người còn lại đều bất an nhìn ba người bọn họ. Trương Uyển Hoa định mở miệng nói gì đó, lại bị một ánh mắt của Đinh Khiết dọa lui.
Cái kiểu nói chuyện kẹp thương mang gậy, châm chọc mỉa mai người khác của Đinh Khiết và Uông Diễm Linh, đổi lại là người da mặt mỏng thì đã sớm xấu hổ giận dữ mà khóc rồi. Nhưng Lý Thanh Lê thì không, cô chẳng những không xấu hổ, ngược lại còn cười hì hì nói với hai người: "Thứ nhất, cái hộp cơm nhôm này là của anh năm tôi dùng hồi đi bộ đội, dù có rách nát tôi dùng vẫn thấy vui, không cần mấy thứ mèo mả gà đồng lải nhải trước mặt tôi. Thứ hai, quần áo tôi có miếng vá, nhưng còn tốt hơn mấy bà chị quần áo không vá nhưng bẩn thỉu đen sì sì nhé. Giản dị cần cù là mỹ đức, còn lười biếng luộm thuộm... chắc là heo nhỉ?"
Mặt Uông Diễm Linh hơi xanh lại. Cô ta ở ký túc xá đúng là nổi tiếng lười, bình thường sống rất luộm thuộm, nhưng trước giờ chưa ai dám nói thẳng ra.
Lý Thanh Lê hất b.í.m tóc ra sau đầu, nhướng mày: "Hơn nữa, chỉ cần mặt đẹp, trùm bao tải cũng đẹp gấp trăm lần người khác. Có người không đẹp bằng tôi, chỉ có thể bới móc chuyện ăn mặc của tôi, thế cũng chẳng sao, dù gì cũng phải chừa cho người ta đường sống chứ? Tôi không để ý đâu."
Mặt Đinh Khiết cũng chuyển sang màu xanh giống Uông Diễm Linh. Không thể không nói, những lời này của Lý Thanh Lê như một con d.a.o nhọn đ.â.m thẳng vào tim cô ta, chọc đến mức ngũ quan vặn vẹo. Bởi vì từ nhỏ đến lớn điều cô ta tự hào nhất chính là ngoại hình. Trước khi Lý Thanh Lê vào xưởng, cô ta được công nhận là hoa khôi xưởng dệt, nhưng Lý Thanh Lê vừa xuất hiện đã nghiền ép cô ta, chỉ cần người có mắt thẩm mỹ bình thường đều không do dự nói Lý Thanh Lê đẹp hơn.
Một núi không dung hai hổ, mỹ nhân gặp nhau hết sức đỏ mắt. Đinh Khiết và Lý Thanh Lê không hợp nhau như vậy, không thể không nói cũng có nguyên nhân này.
Đinh Khiết và Uông Diễm Linh đều tức đến "một Phật xuất thế, hai Phật thăng thiên", Lý Thanh Lê còn ngại chưa đủ, tiếp tục cười nói: "Cuối cùng, xin chị Đinh Khiết và chị Diễm Linh cứ yên tâm, tôi nếu có đi xin cơm, tôi cũng sẽ không đến nhà các chị xin, bởi vì nhà các chị thiếu chút đồ, không thích hợp lắm."
Diệp Vãn Hà không nhịn được, thật thà hỏi: "Thiếu gì thế?"
Mắt Lý Thanh Lê long lanh, cười khẽ một tiếng: "Còn có thể thiếu gì, đương nhiên là thiếu đạo đức rồi!"
Đinh Khiết và Uông Diễm Linh chỉ thiếu nước chỉ thẳng vào mặt cô nói cô là ăn mày, cô còn hàm súc cái gì, còn từ gì khiến người ta khó chịu thì cứ tận tình ném lên người bọn họ thôi?
Người khác coi vị trí trong xưởng dệt như bảo bối, Lý Thanh Lê cô thì không. Sau này khôi phục thi đại học cô chắc chắn sẽ tham gia, hơn nữa cô còn định thi vào trường đại học trọng điểm, vì đây sẽ là bước ngoặt lớn của đời cô, cô tuyệt đối sẽ dốc toàn lực.
