Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 249
Cập nhật lúc: 06/02/2026 07:12
"Thầy Phó lương tâm anh đâu, sư đức anh đâu, thế mà lại dùng bữa trưa để uy h.i.ế.p em? Không có tiền đồ!"
"Chậc..."
Tuần thứ hai Lý Thanh Lê không nhịn được, vẫn về nhà một chuyến. Tối về thấy chị dâu hai ôm Tám Nha ngồi trong sân, bốn chị em dâu khác nói cười vui vẻ, chị ấy lại gần như không nói câu nào, trầm mặc vô cùng, nhưng so với trước kia không ra khỏi cửa thì đã tốt hơn nhiều.
Tối đến hai mẹ con bà Điêu tâm sự đêm khuya, cô mới biết tuần trước sau khi cô rời bệnh viện, anh ba đến nhà họ Phùng bị người nhà đó c.h.ử.i rủa chế giễu một trận, ngay cả chị dâu hai cũng bị lôi ra mắng. Anh ba không nhịn được tính nóng, nhổ toẹt bãi nước bọt rồi xách đồ quay về.
Tự nhiên, bà mẹ vợ họ Phùng và vợ chồng Phùng Tuấn chẳng ai thèm đến bệnh viện thăm Phùng Yến, coi như cô ta đã c.h.ế.t rồi.
Chuyện này người nhà họ Lý không ai nói cho chị dâu hai biết, vốn đã chui vào ngõ cụt, bị kích thích nữa thì làm sao?
Lý Thanh Lê nghe xong rất thổn thức, ôm cánh tay mẹ càng c.h.ặ.t hơn. May mà cha mẹ và năm ông anh của cô không phải người m.á.u lạnh vô tình như vậy, bằng không cô không biết sẽ t.h.ả.m đến mức nào, chẳng khác gì cây cải thìa ngoài ruộng.
Nhưng tình hình tốt hơn cô tưởng tượng nhiều. Chị dâu hai c.ắ.t c.ổ tay một lần, dường như không muốn c.h.ế.t nữa, ngược lại chịu ra ngoài gặp người.
Bà Điêu nói chuyện một hồi mắt đã díp lại, bỗng nghe con gái bên cạnh ỏn ẻn nói một câu: "Mẹ, nếu mẹ và cha không có ý kiến gì, con và Phó Bạch định tháng sau đăng ký kết hôn, mẹ sắp được làm mẹ vợ rồi đấy."
Bà Điêu đang thiu thiu ngủ bật dậy như lò xo: "Cái gì? Đăng ký kết hôn? Thế có phải hơi nhanh không? Trước kia mày còn bảo không muốn cưới sớm, sao quay đầu cái đã đổi giọng rồi? Có phải thằng Phó Bạch ép mày không? Mẹ còn chưa chuẩn bị tâm lý đâu! Hu hu..."
Bà Điêu càng nói càng ai oán, càng nói càng khó chịu, chỉ cảm thấy trong lòng chua loét, cả người không thoải mái.
Lý Thanh Lê gãi đầu: "Mẹ, bên trường trung học công xã không chỉ có cô giáo, mà còn một đống chị gái, cô dì của học sinh, nhìn thấy Phó Bạch mắt cứ sáng lên như đèn pha ô tô ấy, con nhìn mà khó chịu! Thầy Phó là người của con! Tương tự, Phó Bạch cũng ghét bên xưởng dệt lắm thanh niên trai tráng quá, ngày nào cũng lải nhải. Bọn con tính toán rồi, dứt khoát đăng ký cho xong, cắt đứt hoàn toàn ý niệm của mấy người đó!"
Bà Điêu bĩu môi: "Kết hôn thì có tác dụng quái gì, chỉ cần mài sắt có ngày nên kim, kẻ thứ ba rình rập đầy nhà."
Ánh mắt bà nhìn con gái đầy ẩn ý sâu xa.
Sáng thứ bảy, cả năm phòng nhà họ Lý đều biết tin Lý Thanh Lê và Phó Bạch sắp đi đăng ký kết hôn. Nhưng các anh trai trời vừa sáng đã phải đi làm, không có thời gian nói nhiều. Ngược lại mấy đứa nhỏ còn đang đi học thì không vội, bưng bát cơm to vây quanh Lý Thanh Lê hỏi đông hỏi tây.
"Cô út, cô thật sự định đi đăng ký với thầy Phó ạ?" Lý Nhị Bảo khua đôi đũa như bay, vừa hỏi chuyện vừa không hề ảnh hưởng đến tốc độ ăn cơm, nhìn qua là biết đã được tôi luyện kỹ càng.
Lý Thanh Lê kiêu ngạo hất cằm, gật đầu: "Ừ!"
Không bao lâu nữa, Phó Bạch sẽ hoàn toàn thuộc về cô, là người của Lý Thanh Lê cô. Nghĩ đến đây cô cảm thấy mình có thể ăn thêm hai bát cơm lớn nữa!
Lý Nhị Bảo lén làm mặt quỷ với Lý Tam Bảo, hai anh em ăn ý không nói gì, chỉ dùng ánh mắt chứa chan sự đồng cảm nhìn nhau.
Thầy Phó cũng không dễ dàng gì, sớm biết thế ngày xưa ở trường đã không chọc tức thầy.
Lý Tam Nha đã ăn xong, cầm bát ngồi trên ghế nhỏ, chớp chớp mắt, mím môi có vẻ không vui lắm: "Chị Đại Mai ở xóm trên không học cấp ba, năm nay 22 tuổi mới lấy chồng. Cô út mới hai mươi tuổi, đợi hai năm nữa hãy cưới không được sao? Nếu đột nhiên không thấy cô út, cháu chắc chắn sẽ rất, rất không quen!"
Lý Tam Nha ngồi ngay cạnh Lý Thanh Lê. Cô giơ tay xoa đầu con bé, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy ngàn năm có một, khiến đám Lý Tam Nha, Lý Nhị Bảo nổi cả da gà.
"Cho dù cô út kết hôn, cô vẫn ở huyện thành, đâu phải gả đi chân trời góc biển, muốn về là về được mà? Nhưng Nhị Bảo Tam Nha quyến luyến cô như vậy, cô út thật sự quá cảm động!" Lý Thanh Lê một tay ôm một đứa cháu, thơm lấy thơm để.
Lý Nhị Bảo và Lý Tam Nha nhìn nhau, trên mặt là sự bất đắc dĩ và gượng gạo y hệt nhau.
Mắt Lý Tam Nha đảo như bi, mếu máo nói: "Cô út, vậy sau khi cô kết hôn, nếu cháu nhớ cô, cháu có thể vào phòng cô ngủ không? Chính thầy Phó dạy đấy, nhìn vật nhớ người mà."
Ánh mắt Lý Thanh Lê đột nhiên sắc bén. Con nhóc Tam Nha này xưa nay tinh ranh, quả nhiên vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (không có việc gì mà ân cần ắt là có mưu đồ). Nhưng Lý Thanh Lê rốt cuộc không vạch trần chút tâm tư này của trẻ con.
