Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 262

Cập nhật lúc: 06/02/2026 07:14

Dù sao bản cũ của bộ "Sách tự học Toán Lý Hóa" cô và Phó Bạch đều xem gần xong rồi, đòi về chủ yếu là để mang cho bọn Nhị Nha xem. Nhưng bản mới sắp xuất bản, đến lúc đó bản cũ cũng vô dụng. Đã vậy, chi bằng nhân lúc bản cũ đang được giá, c.h.é.m Chu Thư Đào một nhát!

Chu Thư Đào sững sờ, sau đó cảnh giác nhìn chằm chằm cô: "Này, chồng cô là giáo viên toán cấp ba, để anh ta dạy cô chẳng phải tốt hơn sao, cần sách làm gì? Chúng ta là chị em họ, có mấy quyển sách thôi mà cũng đòi tiền? Đổi lại là tôi, tôi sẽ chẳng thèm so đo! Cô dù sao cũng là công nhân xưởng dệt, lương tháng hơn ba mươi đồng, cần gì phải keo kiệt thế?"

Ngặt nỗi Lý Thanh Lê không mắc bẫy, ánh mắt trào phúng, giọng nói bỗng cao v.út: "Ý gì đây biểu tỷ Thư Đào? Làm mất sách của tôi mà không muốn đền tiền à, chị làm thế coi sao được?"

Hàng xóm nhà họ Tống bắt đầu thò đầu ra hóng chuyện.

Chu Thư Đào còn đang đấu mắt với Lý Thanh Lê thì bố mẹ chồng đã đẩy Tống Lập Đàn, mất kiên nhẫn giục: "Mau đi lấy tiền đi, đừng để người ta chê cười!"

Lúc này bố mẹ nhà họ Tống vô cùng hối hận. Sớm biết thế vừa nãy đã mời Lý Thanh Lê vào nhà, đỡ để người ngoài xem trò cười, mất mặt c.h.ế.t đi được! Đều tại con trai con dâu làm chuyện này. Lại nói bộ sách này giờ cực khó tìm, có tiền cũng không mua được, lại tham những ghi chú trên sách của người ta nên mới nảy sinh ý đồ chiếm đoạt.

Hai ông bà già chỉ có thể tự an ủi, nếu con trai con dâu thi đậu đại học thì mọi thứ đều đáng giá.

Tống Lập Đàn cầm một tờ Đại Đoàn Kết (tờ 10 đồng) ra, đến cửa thì bị Chu Thư Đào giật lấy. Cô ta cười như không cười bước ra, nhét mạnh tiền vào tay Lý Thanh Lê, sau đó ghé sát tai cô thì thầm: "Lý Thanh Lê, với cái đầu óc của mày mà cũng đòi thi đại học á? Nằm mơ đi!"

Thấy biểu cảm trên mặt Lý Thanh Lê cứng đờ trong giây lát, Chu Thư Đào hả hê trong lòng. Cô ta thật sự ghét cay ghét đắng người trước mặt. Rõ ràng cả hai đều là cháu ngoại, nhưng các cậu luôn cưng chiều Lý Thanh Lê hơn. Cô ta và Lý Thanh Lê đều là con gái duy nhất trong nhà, nhưng cô ta phải làm lụng vất vả, làm không tốt còn bị cha mẹ đ.á.n.h mắng, còn Lý Thanh Lê chẳng phải làm gì, lại được dì út chiều chuộng đến mức không biết trời cao đất dày, thật đáng ghét. Rõ ràng cô ta thông minh hiểu chuyện hơn Lý Thanh Lê, thế mà Lý Thanh Lê vẫn dựa vào khuôn mặt gả được vào nhà tốt, lại đè đầu cưỡi cổ cô ta một lần nữa...

Con nhỏ Lý Thanh Lê này chẳng phải chỉ được cái mặt đẹp thôi sao, dựa vào đâu mà sống tốt hơn cô ta? Dựa vào đâu mà chỗ nào cũng hơn cô ta?

Đang chìm đắm trong sự ghen tị, Chu Thư Đào bị một tiếng hô kinh ngạc vang dội đ.á.n.h thức.

"Cái gì? Biểu tỷ, nguyện vọng lớn nhất đời chị là thi vào Thanh Hoa - Bắc Kinh ở thủ đô, các trường khác không thèm xét đến á? Biểu tỷ, từ nhỏ thành tích chị đã tốt hơn em, em tin chị nhất định làm được! Cố lên cố lên cố lên nha!" Lý Thanh Lê cất kỹ mười đồng, vẫy vẫy ống tay áo, không mang theo một đám mây bay đi mất, để lại Chu Thư Đào đứng sững tại chỗ, mặt lúc xanh lúc đỏ!

Thành tích cô ta tốt hơn Lý Thanh Lê thật, nhưng cũng không tốt đến mức thi được Thanh Hoa - Bắc Kinh đâu. Lý Thanh Lê nói thế rõ ràng là đang đào hố chôn cô ta. Cô ta thậm chí đã tưởng tượng ra cảnh những ngày sau này hàng xóm sẽ ngày ngày hỏi thăm chuyện cô ta thi Thanh Hoa - Bắc Kinh, cô ta phải tốn bao nhiêu nước bọt mới giải thích rõ được. Chiêu này của Lý Thanh Lê đúng là vừa thâm vừa độc! Niềm vui sướng khi giữ lại được bộ sách quý nháy mắt tan biến không còn một mảnh!

Lý Thanh Lê vui vẻ đạp xe về. Gần đến cổng trường, cô thấy từ xa một bóng người mờ mờ, lưng thẳng tắp, dường như vẫn luôn nhìn về hướng cô.

"Thầy Phó, anh không về nấu cơm, đứng ở cổng trường làm gì thế?" Lý Thanh Lê đến nơi, nhảy xuống xe, vì đạp nhanh nên hơi thở hổn hển.

Phó Bạch nhận lấy ghi đông xe từ tay cô, nhẹ nhàng ngồi lên, đợi Lý Thanh Lê ngồi yên vị, anh đạp xe đi rồi mới nói: "Cô giáo Cung bảo thấy em về rồi lại đi ra ngoài. Tôi đoán em đến xưởng máy nông nghiệp. Nếu lát nữa không thấy em về, e là tôi phải đến nhà Chu Thư Đào đòi người rồi."

Ngừng một chút, anh hỏi: "Không đòi được sách à?"

Lý Thanh Lê ôm eo Phó Bạch, hai chân đung đưa, không giận mà cười: "Sách không đòi được, nhưng đòi được mười đồng. Chu Thư Đào bảo làm mất cả bộ, tưởng em là đồ ngốc chắc? Hồi trước mua bộ sách hết ba đồng tư, giờ bán được mười đồng, lãi to rồi, vui quá đi! Mai em đi nhà ăn mua chân giò về ăn!"

Nghe Lý Thanh Lê nói cười vui vẻ, Phó Bạch khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng anh vui mừng quá sớm, giây tiếp theo eo anh đã bị người ta nhéo một cái đau điếng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.