Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 32

Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:38

Lừa tiền lừa tình, hắn Vương Húc Đông nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu, nói vài câu xin lỗi là xong chuyện á? Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như thế!

Mồm miệng đàn ông, bóng ma gạt người! Tin hắn lần nữa thì cô đúng là não tàn!

Lý Thanh Lê trợn mắt xem thường, xoay người định đi.

Vương Húc Đông sững sờ trong giây lát, theo bản năng tiến lên muốn nắm lấy cổ tay cô.

"Lê Tử, anh có thể tích cóp tiền trả dần..."

Lý Thanh Lê ngẩng đầu đẩy hắn ra: "Anh có phiền không hả! Còn quấn lấy tôi là tôi gọi người đấy!"

Vương Húc Đông còn muốn nói gì đó, không ngờ từ bụi cây cao nửa người bên cạnh đột nhiên có một bóng người lao ra, đ.ấ.m một cú khiến Vương Húc Đông ngã sấp mặt, sau đó cưỡi lên người hắn đ.ấ.m túi bụi. Những cú đ.ấ.m giáng xuống tới tấp khiến Vương Húc Đông không có chút sức phản kháng nào.

Anh Tư Lý đ.á.n.h đến hăng m.á.u, vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i, c.h.ử.i rất có nhịp điệu.

"Bảo mày quấn lấy, em gái tao này! Mày cái thằng, súc sinh này! Đúng là thiếu dạy dỗ! Thiếu dạy dỗ! Xem lần sau mày còn dám không? Còn dám không?"

Lý Thanh Lê khoanh tay đứng xem kịch.

"Anh Tư, má phải đ.ấ.m thêm hai cái nữa! Ấy, đúng rồi, thế mới cân xứng!"

"Cứ nhè mặt hắn mà đ.á.n.h, nhìn cái mặt da người dạ thú của hắn là thấy ghét!"

"Nhanh, mạnh, chuẩn! Đẹp lắm!"

"Cú này hơi trượt, lực chưa đủ đâu nhé!"

Vương Húc Đông bị đ.á.n.h thành đầu heo: Hai anh em nhà này quả thực là ma quỷ!

Lý Thanh Lê nhìn một lúc cũng chán, đưa tay lên miệng ngáp một cái, nhẹ bẫng nói: "Anh Tư, đừng để mệt mình quá, chúng ta đi thôi."

Lúc này anh Tư Lý mới dừng tay, thở hổn hển vẫy vẫy tay đau điếng, phun một bãi nước bọt "phì" một tiếng rồi rảo bước đuổi theo Lý Thanh Lê.

Hai anh em vừa đi vừa nói chuyện, không ai thèm quay đầu nhìn Vương Húc Đông đang nằm bẹp dí như cá mắm t.h.ả.m hại không nỡ nhìn.

"Em út, trận vừa rồi xem có sướng không? Có thấy hả giận không?" Anh Tư Lý xoa tay hầm hè, đôi mắt cá c.h.ế.t giờ phút này lóe lên tia hưng phấn, cười hề hề không ngớt.

Lý Thanh Lê cười tươi rói: "Sướng! Hôm nay anh Tư đúng là giúp em xả được cơn giận!"

"Ai bảo thằng ranh con đó tự dấn xác đến, húc đầu vào họng s.ú.n.g! Đáng đời!"

Lý Thanh Lê liếc xéo: "Nhưng mà anh Tư, anh có thể cho em biết tại sao anh lại xuất hiện ở đây không?"

Anh Tư Lý diễn tả sinh động cái gọi là "nụ cười dần tắt".

Tác giả có lời muốn nói:Anh Tư Lý: Hề chúa lại là chính tôi ư? (mỉm cười)

Anh Tư Lý lo nơm nớp nhìn Lý Thanh Lê, chỉ sợ em gái mình lại thao thao bất tuyệt một tràng đạo lý lớn. Hắn đương nhiên biết lười biếng là không tốt, nhưng hắn không khống chế được bản thân mình mà!

Tuy nhiên, ngoài dự đoán là Lý Thanh Lê cũng chẳng nói gì thêm, chỉ ném cho hắn vài cái nhìn đầy ẩn ý trước khi đi.

Anh Tư Lý còn tưởng mình đã thoát nạn, quay lại làm việc mà miệng còn ngân nga câu hát.

Mãi cho đến trưa về nhà ăn cơm, anh Tư Lý xới cho mình một bát cơm đầy ắp, vừa ngồi xuống định gắp thức ăn thì lơ là một cái đã bị Lý Thanh Lê cướp cả bát lẫn đũa.

Anh Tư Lý ngớ người: "Em út, em làm cái gì thế? Bụng anh Tư đói meo rồi, đừng đùa nữa!" Hắn đưa tay định giật lại bát cơm.

Lý Thanh Lê xoay người tránh đi, đúng lý hợp tình nói: "Sáng nay anh Tư trốn việc, trưa nay không cho ăn cơm!"

Anh Tư Lý đứng phắt dậy, tức quá hóa cười: "Ai cho em cái quyền cắt cơm của anh! Con nhóc này, em đừng có quá đáng nhé!"

Chị dâu Tư cũng không vui, sa sầm mặt mày nói: "Em út, đây là anh trai em đấy!"

Anh Cả Lý ôn tồn khuyên giải: "Em út đừng làm loạn với anh Tư nữa."

Lý Thanh Lê không hề lay chuyển: "Ai làm loạn? Em rất nghiêm túc, hôm nay em quyết không cho anh ấy ăn cơm! Anh Tư là đồ l.ừ.a đ.ả.o, hai hôm trước vừa mới bảo đảm sau này sẽ không để em bị đói, thế mà không kiên trì được hai ngày đã lại chạy đi trốn việc, nói lời không giữ lời! Không cho kẻ l.ừ.a đ.ả.o ăn cơm!"

Anh Hai Lý nhét một miếng thức ăn vào miệng, vừa nhai vừa nói lúng b.úng: "Em út dạo này bị sao thế? Sao tự nhiên lại thích quản chuyện bao đồng vậy? Em thích quản thì mau tìm người mà gả đi cho rảnh nợ, lúc đấy em muốn quản thế nào thì quản!"

Bà Điêu lập tức không vui, liếc xéo một cái: "Sao hả, em gái mày ở nhà làm ngứa mắt mày à? Hay là ngày mai đuổi cả tao với cha mày ra khỏi nhà luôn đi, cho chúng mày sống thoải mái!"

Anh Hai Lý tức khắc héo rũ, cười hề hề giả ngu: "Mẹ nói gì thế? Nhà mình thiếu ai thì thiếu chứ sao thiếu được mẹ với cha! Anh em con còn chưa kịp báo hiếu để cha mẹ hưởng phúc mà! Em gái con cũng không được đi đâu hết, nó là tâm can bảo bối của cha mẹ, vừa rồi là do cái miệng con thối, đáng đ.á.n.h đòn!"

Bà Điêu thu hồi bộ mặt mẹ kế: "Thế còn nghe được!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 32: Chương 32 | MonkeyD