Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 34
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:38
"Mày!" Anh Tư Lý quay đầu nhìn cô như nhìn một đứa ngốc, "Cái con nha đầu này mày có bị ngốc không hả! Không cho tao ăn cơm, bản thân cũng nhịn đói, hành hạ tao một hồi rồi lại hành hạ cả chính mình, thế cuối cùng mày được cái tích sự gì? Hả?"
Lý Thanh Lê ngẩng cổ, đúng lý hợp tình: "Ít nhất em làm như vậy, anh Tư sẽ bớt giận hơn một chút, sẽ không giận em nữa! Có phải không?"
"Không, tao chỉ càng tức hơn thôi!"
Lý Thanh Lê há hốc mồm: "Hả?"
"Bởi vì em gái tao quá ngốc! Tao thấy mất mặt!"
Lý Thanh Lê: "..."
Tác giả có lời muốn nói: Lý Thanh Lê: Tủi thân quá đi mất (╥╯^╰╥)
Biểu cảm của anh Tư Lý rất hung dữ, nhưng ánh mắt lại dịu xuống, mất kiên nhẫn xua tay: "Đi đi đi đi, vào ăn cơm của mày đi, tao còn chưa đến mức đi so đo với một con nhóc ranh."
Lý Thanh Lê kém hắn mười tuổi, chẳng phải là nhóc ranh thì là gì.
Lý Thanh Lê vẫn ngồi lì không nhúc nhích, thần sắc kiên định: "Không đi, đã bảo không ăn là không ăn, lời em nói ra như đinh đóng cột!"
Anh Tư Lý cục cựa người đổi tư thế ngồi xổm, nhìn Lý Thanh Lê từ trên xuống dưới, có chút ghét bỏ: "Cũng đúng, ăn ít một bữa tiết kiệm được khối gạo, lại còn giảm béo, anh Tư là đang giúp mày đấy!"
Khuôn mặt tròn trịa của Lý Thanh Lê từ từ phồng lên, tức thành một con cá nóc.
"Anh Tư, cái mồm anh gợi đòn như thế, làm sao mà kiếm được vợ vậy?"
Anh Tư Lý lấy bàn tay thô ráp vuốt mặt một cái, cười hề hề: "Đẹp trai chứ sao!"
Lý Thanh Lê chỉ làm "em gái tri kỷ" được năm phút là hết diễn nổi, đá cho anh Tư Lý một cái rồi chạy biến khỏi hiện trường như một cơn gió.
Anh Tư Lý tức giận hét với theo: "Này con ranh kia! Không có tôn ti trật tự gì cả!"
Bữa trưa rốt cuộc vẫn bỏ, Lý Thanh Lê trốn trong phòng cố nhịn đến khi mọi người ăn xong mới dám ló đầu ra. Nếu không cô sợ mình vì miếng ăn mà làm ra hành động mất lý trí nào đó, ví dụ như cướp bát cơm của cháu trai thì mất mặt quá thể.
Trưa nay hai anh em Lý Thanh Lê và anh Tư Lý không ăn, trong nồi còn thừa lại kha khá cơm. Bà Điêu chỉ đạo chị dâu Tư xới hết cơm ra. Lý Thanh Lê vừa ra khỏi phòng thì nghe thấy tiếng bà Điêu đang giáo huấn con dâu trong bếp.
"... Nắm một nắm cơm thì làm sao? Vợ thằng Tư, có phải mỗi nhà mày có con, ba phòng kia không có con chắc? Con nhà mày cao quý hơn con nhà người khác hả?"
Lý Thanh Lê đi vào khoác tay bà Điêu, làm nũng: "Ôi dào, mẹ nói bé thôi, nắm cơm là chuyện nhỏ, làm hỏng giọng của mẹ mới là chuyện lớn! Mẹ, mình về phòng đi, con muốn nói chuyện với mẹ và cha."
Bà Điêu vẻ mặt hiền từ, giọng nói đột nhiên hạ xuống tám tông: "Ừ ừ, được rồi, mình về phòng."
Chị dâu Tư tiễn được bà mẹ chồng khó chiều đi, sắc mặt rốt cuộc cũng khá hơn chút.
Hai mẹ con thân thiết đi vào phòng ông bà cụ. Lý Thanh Lê vừa vào đã thấy ông cụ Lý đã dọn xong tư thế, điều chỉnh xong biểu cảm khuôn mặt, nhắm mắt lại, khóe miệng hơi nhếch lên, bộ dạng chuẩn bị sẵn sàng cho một giấc ngủ ngon lành. Người không biết còn tưởng ông sắp đi gặp người tình trong mộng.
Lý Thanh Lê sấn tới hai bước, không nói không rằng kéo ông cụ Lý dậy.
"Cha, cha vừa buông bát đũa, không được ngủ nhanh thế, dậy đứng một lúc cho tiêu cơm đã nào!"
Ông cụ Lý tính tình tốt, bị con gái không lớn không nhỏ kéo dậy cũng không giận, ngược lại ôn tồn hỏi: "Tiểu Lục, trưa không ăn cơm có đói không? Có muốn lấy hai quả trứng gà làm trứng đ.á.n.h kem đường không? Đường đỏ bác Cả con cho lần trước vẫn còn đấy?"
Lý Thanh Lê trừng mắt: "Không ăn không ăn! Cha biết thừa con tham ăn mà còn lấy đồ ngon ra dụ dỗ con, thật là đáng ghét! Hơn nữa trong nhà có mười một con gà, chỉ có ba con đẻ trứng, một ngày được mấy quả đâu, con mà ăn lại có người không vui!"
Bà Điêu ngồi xuống giường, cầm quạt hương bồ chỉ vào vị trí bên cạnh, dửng dưng nói: "Cho dù mỗi ngày chỉ đẻ ba quả, anh chị con cũng phải hiếu kính cha mẹ. Tao với cha mày thích cho mày ăn, đứa nào dám ý kiến?"
Ông cụ Lý vội hùa theo vợ mình: "Đúng đúng! Mẹ con nói không sai chút nào! Bốn thằng anh con đều lớn đầu cả rồi, chẳng lẽ còn bắt tao với mẹ mày nhịn ăn cho chúng nó? Còn bọn Đại Bảo, chẳng phải có bố mẹ chúng nó lo rồi sao!"
Lý Thanh Lê ngồi vào giữa hai người, thở dài với hai vị phụ huynh "bên trọng bên khinh" đến tận nách này: "Cha, mẹ, mấy lời này hai người đừng nói trước mặt các anh chị, nhà mình biết với nhau là được rồi."
Trong lòng Lý Thanh Lê ngọt lịm: Quả nhiên cha mẹ vẫn thương mình nhất!
Thoáng cái đã qua mấy ngày. Những ngày bận rộn nhất của vụ gặt hái đã qua, lúa gặt về đã tuốt xong hạt, ruộng nước cày bừaòm hòm, mạ cũng cấy được hơn một nửa, công việc còn lại nhẹ nhàng hơn nhiều, các xã viên trong đội sản xuất cũng thở phào nhẹ nhõm.
