Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 51
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:41
Phó Bạch sững sờ tại chỗ, đôi mắt phượng hổ phách lưu quang nửa ngày không chớp một cái. Trên khuôn mặt vốn ít biểu cảm hiếm khi lộ ra vẻ ngỡ ngàng như vậy.
Lý Thanh Lê không nhịn được, khóe miệng cong lên, hai lúm đồng tiền hiện ra.
Phó Bạch hoàn hồn, bắt gặp ánh mắt hơi trêu chọc của Lý Thanh Lê, trên mặt thoáng chút không tự nhiên nhưng rất nhanh biến mất, nhanh đến mức Lý Thanh Lê suýt tưởng mình hoa mắt.
"Tại sao cô lại muốn giúp tôi?" Phó Bạch hỏi.
Lý Thanh Lê buột miệng thốt ra: "Thêm bạn thêm đường đi, thêm đàn ông thêm nhà..."
Phó Bạch: "???"
"Không phải!" Lý Thanh Lê tự vả vào miệng mình, "Ý tôi là anh người cũng được, thêm một người bạn cũng không tồi."
Mục đích chính là đập tan giấc mộng làm giáo viên của Hoàng Quảng Linh, tiện thể có thêm người bạn, một công đôi việc, tốt biết bao?
Nhưng mà làm người cũng phải có cuốn 《Nghệ thuật nói chuyện》, một cuốn 《EQ》 chứ nhỉ? Có một số lời không cần nói toạc móng heo ra.
Phó Bạch chỉ cười như không cười nhìn cô: "Vậy sao? Nếu thật sự có thể, tôi đương nhiên vô cùng cảm kích, tranh thủ làm cô hài lòng."
Lý Thanh Lê: Lại là "hài lòng"? Dạo này tự nhiên không muốn nghe hai chữ này chút nào.
Tác giả có lời muốn nói: Lý Thanh Lê: Sơ ý lỡ lời nói ra tiếng lòng rồi (/ω·\)*
Quả đúng là "oan gia ngõ hẹp", Lý Thanh Lê chân trước vừa bước ra khỏi ký túc xá nam thanh niên trí thức, chân sau liền chạm mặt Hoàng Quảng Linh và Tô Nhân ở sân lớn. Hai người tay khoác tay, mỗi người cầm một cái hộp cơm nhôm còn dính nước, chắc là vừa rửa ở bờ sông phía sau về.
Đúng là kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mắt. Dạo này Hoàng Quảng Linh ngày nào cũng gánh phân người, không thì gánh tro bếp, cường độ lao động chẳng khác gì đàn ông trưởng thành. Khổ nỗi cô ta lại không có tiền ăn no, nên chỉ trong thời gian ngắn đã bị hành hạ đến mức hai má hóp lại, khuôn mặt tròn trịa biến thành mặt vuông vức.
Mà tất cả những điều này đều là nhờ ơn Lý Thanh Lê ban tặng, cho nên khi gặp lại, cô ta không chút che giấu cảm xúc của mình, hận không thể dùng ánh mắt đục hai lỗ trên người Lý Thanh Lê.
Nhưng Lý Thanh Lê chỉ liếc qua cô ta một cái, giống như nhìn thấy cục đất hay cọng cỏ ven đường, ánh mắt không hề dừng lại, cũng chẳng có chút d.a.o động nào.
Hoàng Quảng Linh tức đến ngứa răng, nhưng lúc này cô ta không tiến lên, ngược lại người bên cạnh là Tô Nhân bước tới.
"Đồng chí Lý Thanh Lê, hy vọng cô nể tình chúng ta đều là đồng chí, có thể trả lại tiền cho Quảng Linh, gần đây cuộc sống của cô ấy thực sự rất khó khăn!"
Lý Thanh Lê lộ ra hai lúm đồng tiền nhạt, nói: "Nếu cô ta có ý kiến thì có thể lên công xã mà kiện, tôi không để ý đâu."
Nói xong cô lướt qua người Tô Nhân, bộ dạng lười phản ứng với các cô ta.
Lý Thanh Lê chạy như bay ra khỏi đại viện thanh niên trí thức, bước chân chậm lại, vỗ vỗ n.g.ự.c mình.
Cô không phải kích động, cũng không phải sợ hãi, thật sự là... có thể do trời sinh mang linh hồn vai phản diện cực phẩm, hoặc do thiết lập của tiểu thuyết, tóm lại cô nhìn thấy Tô Nhân là không thể thích nổi, thậm chí ẩn ẩn còn có vài tia ghét bỏ.
Cô sợ mình nói thêm vài câu nữa sẽ không nhịn được mà bộc lộ sự không thích đối với Tô Nhân, sau này bị nữ chính hào quang trả thù thì làm sao?
Nhưng mà sao Hoàng Quảng Linh và Tô Nhân lại chơi được với nhau nhỉ? Thôi cũng không quan trọng, đợi mấy ngày nữa Tô Nhân đập đầu khôi phục ký ức, cô ta sẽ biết Hoàng Quảng Linh là loại hàng gì, đến lúc đó tuyệt đối không làm bạn được nữa.
Rốt cuộc nữ chính là người đẹp nhất, thiện lương nhất, sao có thể chơi cùng loại người như Hoàng Quảng Linh được chứ?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, theo xu thế hiện tại, Tô Nhân còn có thể "đúng hẹn" mà đập đầu không?
Tự nhiên thấy lo lắng cho cái đầu của Tô Nhân có được vỡ đầu chảy m.á.u đúng hạn không ghê...
Từ ký túc xá thanh niên trí thức đi ra rẽ trái, đi qua sân đập lúa là đến con đường chính rộng rãi nhất đại đội. Từ đường chính đi về phía Bắc qua cầu Đại Thạch, đi tiếp qua hai hộ gia đình, cuối cùng rẽ vào con đường nhỏ bên phải, nhà thứ hai chính là nhà Đại đội trưởng Lý Thành Năng.
Lý Thanh Lê vào sân, bắt gặp ngay ánh mắt của vợ Lý Thành Năng là Ngu Chiêu Đệ đang dùng nước cơm thừa trộn cám heo. Có điều Ngu Chiêu Đệ tuy họ Ngu (Trâu), nhưng mắt chỉ to bằng một phần ba mắt Lý Thanh Lê, cái này đúng là mắt to trừng mắt nhỏ.
Lý Thanh Lê vươn cổ nhìn kỹ hai lần, xác định Ngu Chiêu Đệ đúng là đang mở mắt, liền cười ha hả chào hỏi: "Chị dâu Ba, anh Ba có nhà không? Em tìm anh ấy có việc."
Ngu Chiêu Đệ thẳng eo, một tay cầm cái gậy gỗ khuấy cám heo, dùng hết sức bình sinh trừng mắt nhìn Lý Thanh Lê. Khổ nỗi mắt to bằng hạt đậu xanh, uy lực xấp xỉ bằng không —— Lý Thanh Lê căn bản không phát hiện ra chị ta đang trừng mắt.
