Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 59
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:43
Lý Tam Nha thấy xung quanh không có ai, ngượng ngùng một chút mới nói nhỏ: "Cô Út, cô với cái chú thanh niên trí thức họ Phó kia... cháu thấy hết rồi!"
Lý Thanh Lê ngơ ngác: "Thấy cái gì?"
"Thì thấy, thấy hai người ôm nhau..."
Lý Thanh Lê tay cầm nắm mạ thẳng lưng lên, xoay người nhìn nó khó hiểu: "Thì sao?"
Biểu cảm của Lý Tam Nha thay đổi ch.óng mặt, chớp mắt một cái đã chuyển sang vẻ đáng thương hề hề, nói: "Cô Út ~ Cái phòng phía Tây của bố mẹ cháu mùa hè vừa nóng vừa bí, lại còn có anh Cả chị Cả với thằng Lục Bảo tranh chỗ với cháu, tối cháu ngủ chẳng ngon tẹo nào. Cô Út tốt bụng như vậy, có thể cho cháu tá túc mấy đêm không? Thật sự chỉ mấy đêm thôi, cháu không tham đâu, lừa cô làm con ch.ó con!"
Lý Thanh Lê nheo mắt nguy hiểm: "Tam Nha, lâu rồi không nếm mùi đòn của cô Út, cháu ngứa da rồi phải không?"
Lý Tam Nha chợt nhớ tới bộ dạng da tróc thịt bong của Lý Nhị Bảo, theo bản năng ngả người ra sau, nuốt nước bọt, cười gượng: "Không, không có..."
Ánh mắt nguy hiểm của Lý Thanh Lê đảo qua đảo lại trên mặt Lý Tam Nha khiến nó dựng cả lông tơ sau gáy, rồi cô đột nhiên nhếch miệng cười.
"Nhưng mà nếu cháu có thể giúp cô làm hai việc, cũng không phải là cô không thể đồng ý."
Đứa cháu gái thứ ba này của cô dù là trong tiểu thuyết hay hiện tại đều tinh ranh như quỷ, chỉ số thông minh đè bẹp chín đứa cháu còn lại. Tuy không muốn thừa nhận, nhưng nó còn thông minh hơn cả bà cô này gấp mấy lần.
Mắt Lý Tam Nha sáng rực, nhưng nó không đồng ý ngay mà thận trọng nói: "Cô Út, cháu còn nhỏ có một số việc chưa chắc làm tốt được, chi bằng cô cứ nói trước xem là hai việc gì, được không?"
Lý Thanh Lê nhếch môi cười, mắt nhìn về phía trước: "Việc thứ nhất, chính là thay cô cấy nốt chỗ mạ trước mặt này."
Mấy ngày nay ngày nào cũng cấy mạ, mười chín năm qua cô có bao giờ nỗ lực như thế này đâu? Giờ cô mệt đến mức chỉ muốn nằm vật ra ruộng nước. Khổ nỗi lời nói ra như bát nước đổ đi, cô lại không tiện lười biếng.
Nhưng quang minh chính đại lười biếng không được, thì tìm người làm hộ cũng được chứ nhỉ?
Lý Tam Nha nhìn về phía trước, đám mạ này còn khoảng một phần ba chưa cấy, với tốc độ của nó thì khoảng một tiếng là xong. Thế là nó gật đầu đồng ý, giọng lanh lảnh: "Cô Út, cái này cháu làm được."
Lý Thanh Lê hài lòng gật đầu: "Việc thứ hai, có một gã đàn ông, hắn ích kỷ bạc tình, thực dụng đầy tâm cơ. Trong lòng hắn thích một người phụ nữ, nhưng vì gia đình người ta không tốt lắm nên giả vờ không thích, lại quay sang theo đuổi một người phụ nữ khác có điều kiện tốt hơn. Hắn dùng lời ngon tiếng ngọt, giả vờ như rất thích cô ấy, nhưng thực ra chỉ là lợi dụng thôi! Cháu nói xem, cô dùng cách nào mới có thể vạch trần bộ mặt thật của gã tra nam đó, để người phụ nữ bị lừa kia nhận ra mình bị lừa?"
Lý Tam Nha chớp mắt, Lý Thanh Lê chớp mắt, hai cặp mắt to cô cháu trừng nhau.
Lý Tam Nha thận trọng nhìn cô hai lần: "Cô Út, cái đó... cô để ý gã đàn ông kia à?"
Gân xanh trên trán Lý Thanh Lê giật giật, nghiến răng hàm: "Lý, Tam, Nha, cháu có thể tùy ý sỉ nhục những gã đàn ông đó, nhưng tuyệt đối không được sỉ nhục gu thẩm mỹ của cô!"
"Thế cô là bạn rất thân với hai người phụ nữ kia à?"
"Không thân lắm."
Lý Tam Nha càng nghi hoặc: "Cô Út, thế sao cô lại muốn bỏ công sức giúp người không liên quan?"
Lý Thanh Lê động não một chút, cuối cùng cũng hiểu ra, ánh mắt liền thay đổi: "Lý Tam Nha, ý cháu là gì đây? Chẳng lẽ cô Út cháu không thể nổi hứng lên, đại phát thiện tâm, làm một đồng chí tốt nhiệt tình một lần à?"
Lý Tam Nha rụt cổ lại, lầm bầm nhỏ: "Chưa thấy bao giờ, lạ mà..."
Lý Thanh Lê nghẹn họng một giây: "Cháu không muốn làm thì nói thẳng!"
Quay đầu lại tiếp tục cấy mạ.
Lý Tam Nha tự mình cân nhắc một lát, sau đó dẫm bùn lội tới vẻ hớn hở: "Cô Út, cháu nghĩ ra cách rồi!"
Lý Thanh Lê quay đầu lại: "Cách gì?"
Lý Tam Nha cười hề hề: "Cô Út, cháu còn thấy hai người bắt được một con rắn to, cháu cũng muốn ăn thịt rắn..."
Lý Thanh Lê: "..."
Đù! Bị nắm thóp rồi!
Tối đến sau khi tắm rửa xong, Lý Thanh Lê phe phẩy quạt hương bồ ngồi trước bàn, thở dài nhìn bát canh rắn chỉ còn lại một phần ba. Vốn dĩ phải là một nồi đất đầy ắp, chia cho cha mẹ một bát thì cũng miễn cưỡng đủ cô ăn. Giờ thì sao, biếu Phó Bạch một bát, Tam Nha đòi một bát, lại không thể để Nhị Nha trơ mắt nhìn cô và Tam Nha ăn nên cũng chia cho nó một bát. Chia đi chia lại, còn lại đúng một phần ba.
Lý Thanh Lê vừa húp canh vừa rưng rưng nhìn trăng sáng trên trời, trong lòng hối hận điên cuồng. Nếu cô không muốn làm người tốt, nếu cô vẫn là cái cô cực phẩm ngày xưa, thì cô đâu có lưu lạc đến bước đường này, đến một con rắn trọn vẹn cũng không được ăn!
